RSS

Chương 10: Duyên sinh duyên diệt

28 Th6

ai hieu dc long em chuong 10

Mạc Tu Lăng biểu hiện lạnh lùng. Nếu không phải anh vừa khéo ở chỗ này cùng một đám bạn tốt đang trò chuyện, Lý Khánh Anh đi WC trở vào liền mờ ám nhìn Mạc Tu Lăng , “Đoán xem, mình vừa thấy ai?”

Mạc Tu Lăng không thèm để ý đến anh, tiếp tục uống rượu.

Lý Khánh Anh không nhịn được: “Mình nói cho cậu biết người này sao một chút cậu cũng không hiếu kỳ thế?”

Ngô Thúc Nguyên ở một bên lắc đầu: “Cậu còn không biết tính tình Mạc Tu Lăng này? Cậu ta chính là cái loại cho dù hiếu kỳ cũng có thể biểu hiện như không có gì, khiến cho người ta phải tự khai ra mọi chuyện.”

Lý Khánh Anh cũng bỗng nhiên tỉnh ngộ: “chà, tớ đã nhìn thấy “mỹ nhân trong nhà” của cậu.”

Quả nhiên, Mạc Tu Lăng nhíu mày lại một chút. Bọn họ nói vậy cũng không phải là hình dung nơi ở của Giang Nhân Ly, chỉ là ý muốn nói cô hầu như chẳng bao giờ xuất hiện trước mặt bọn họ. Giang Nhân Ly hầu như chưa từng cùng Mạc Tu Lăng đi ra ngoài xã giao, điều này khiến cho bọn họ nghĩ rằng anh muốn giấu vợ mình ở trong nhà, không muốn cho bất kỳ ai đánh gia bình phẩm về cô.

Mạc Tu Lăng ngữ khí rất nhạt, “Vậy sao?”

Lý Khánh Anh thấy anh không có biểu hiện gì, cũng tức thời chấm dứt hứng thú bát quái: “Có điều, sắc mặt cô ấy thoạt nhìn thật không tốt.”

Mạc Tu Lăng hiểu được đôi chút về Giang Nhân Ly, cô bình thường đều không biểu hiện ra mặt, cho dù có nhiều chuyện cũng sẽ chỉ giấu ở trong lòng. Một khi nàng biểu hiện ra ngoài mặt để người khác phát hiện sắc mặt không tốt, chắc canh là đã xảy ra chuyện lớn.

Anh lúc này mới ít nhiều băn khoăn, quả nhiên, vừa thấy rất nhiều người ra khỏi phòng, anh liền theo sau.

Anh không phải là không thấy Tả Dật Phi, thật không ngờ Tả Dật Phi cũng đã trở về.

Giang Nhân Ly ngồi ở phía sau, vẻ mặt không biểu hiện gì, cũng không biết vì sao lại gặp được Mạc Tu Lăng ở đây. Nhưng cô biết, bản thân cô hiện giờ đang là diễn viên trong vở hài kịch này. Cho dù biểu hiện ra ngoài không ngại ngùng, cũng chỉ là tự lừa dối chính mình mà thôi.

Đứng ở bãi đỗ xe, Mạc Tu Lăng một tay ôm lấy Giang Nhân Ly lôi cô từ trong xe ra. Anh nhìn mặt cô, giọng điệu có vài phần mỉa mai: “Biểu hiện quái quỷ gì thế này?”

Giang Nhân Ly không để ý tới anh, đẩy tay anh ra, nhưng anh vẫn chăm chú nắm lấy.

“Anh muốn làm gì?”

“Cô không phải thích nhất vẻ mặt dửng dưng sao? Sao lại thiếu kiễn nhẫn đến vậy?” Mạc Tu Lăng tựa hồ nhớ tới chuyện gì rất hài lòng: “Ồ, tôi biết rồi. Cái này gọi là gì, tình nhân gặp lại vô cùng thoải mái? Chính là nhìn thấy bạn trai cũ nên kinh hỉ quá độ.”

Giang Nhân Ly tức giận đến mức hàm răng run lên, “Anh buông tôi ra.”

Mạc Tu Lăng nhếch khóe miệng, “Vậy thì gọi là gì? Để tôi đoán nhé. Bị người khác nói trúng tâm sự, quê quá hóa khùng sao?”

Lúc này, Mạc Tu Lăng cảm thấy nực cười. Anh nhớ tới khoảng thời gian thi vào trường cao đẳng, thầy giáo ngữ văn giảng giải câu “Thẹn quá thành giận” và “Quê quá hóa khùng” đều tương đương nhau. Chỉ là “Quê quá hóa khùng” ở mức độ cao hơn “Thẹn quá thành giận”, biểu hiện mức độ tức giận của người nói.

Giang Nhân Ly vươn một tay ra giơ lên không trung, Mạc Tu Lăng bắt lấy, “Cô thử xem.”

Giang Nhân Ly đột nhiên có chút cụt hứng, cả người cũng trở nên bủn rủn, “Anh rốt cuộc muốn làm cái gì?”

“Lời này phải để tôi hỏi cô?”

Cứ như vậy suốt một ngày đêm, Mạc Tu Lăng dùng bất cứ thủ đoạn tồi tệ nào. Thang máy mở ra, anh liền ôm cô đi vào phòng. Cô đi theo anh, ngay cả giãy dụa cũng không muốn. Dường như Mạc Tu Lăng rất không hài lòng tình trạng như vậy, đem cô đặt ở trên giường, liền hung hăng cắn một phát lên xương quai xanh của cô.

Nghe thấy cô hít mạnh một hơi, lúc này mới thoả mãn vài phần, sau đó cởi bỏ hết quần trên người.

Sau đó anh từng bước xâm chiếm cô. Động tác hoàn toàn không hề dịu dàng. Bình thường tuy rằng anh cũng sẽ không quá ôn nhu, nhưng ít ra cũng sẽ chú ý vì cô mà tìm cách, thỉnh thoảng cũng sẽ một vừa hai phải. Nhưng ngày hôm nay thực không thể, động tác của anh gần như thô bạo.

Giang Nhân Ly lúc đầu bị hoảng hốt nhưng cuối cùng vẫn thỏa hiệp.

Cô cắn môi, ép bản thân không được phát ra âm thanh. Nhưng anh hết lần này tới lần khác muốn cô phải phản ứng lại. Lúc đã lên đến cực hạn của hoan ái, anh trên người cô nói: “Nói, tôi là ai?”

Cô nghiêng đầu đi, không muốn nhìn anh.

Mạc Tu Lăng cười lạnh bật đèn ngủ đầu giường. Anh nhìn thấy sự kinh ngạc lẫn ngượng ngùng trên khuôn mặt cô, lúc này mới nguôi đi tức giận, giọng nói cũng dịu dàng hơn một chút, “Nói, tôi là ai?”

Chân anh hoàn toàn gác hẳn lên đùi cô, quấn quýt lấy nhau, nhiệt độ nóng ấm thiêu đốt cô. Cô biết, anh lại có tâm tình muốn cùng cô giây dưa.

“Anh muốn làm gì?”

“Nói hay không?”

Giang Nhân Ly càng thêm tức giận, “Mạc Tu Lăng, anh có bệnh.”

Mạc Tu Lăng nở nụ cười, tiếp tục động tác vừa rồi.

Cô không hiểu sao tự nhiên lúc này anh lại dịu dàng như vậy, nhưng vẫn phối hợp, hai tay ôm lấy cổ anh.

Đột nhiên anh dừng lại: “Đau không?”

Cô sửng sốt một chút, mới có phản ứng. Vừa rồi anh đưa ngón tay ra chạm vào vết cắn ở xương quai xanh một chút.

Mạc Tu Lăng không nói thì cô thật sự cũng không phát hiện ra, lúc này quả thật là có chút đau. Nhưng cô vẫn lắc đầu, “Không đau, anh cứ tiếp tục.”

Mạc Tu Lăng nở nụ cười, “Tiếp tục cái gì?”

Giang Nhân Ly tức giận nhấc chân lên muốn đạp anh, kết quả phản ứng của anh vẫn nhanh hơn cô, trong nháy mắt liền cố định chân cô lại.

Tâm tình của anh tốt hẳn lên, cũng không ngại thái độ của cô, lúc này thực sự bắt đầu “tiếp tục”.

Suốt một đêm, dường như hết sức triền miên, một giây anh cũng không chịu buông tha cô.

Sáng hôm sau hai người đều dậy rất muộn.

Đối với Mạc Tu Lăng mà nói, anh đúng là có phần không khống chế được, nhưng chung quy vẫn nằm trong phạm vi có thể chấp nhận được.

Giang Nhân Ly cũng đã có nhận thức rõ, cứ coi như là Tả Dật Phi quay trở về thì sao nào. Bên người anh lúc này cũng đã có một người phụ nữ, mà cho dù anh vẫn một mình, thì cũng không liên quan tới cô. Cô đã ở bên người một người đàn ông khác, làm chuyện thể xác thân mật nhất. Những chuyện cũ rõ ràng còn vẹn nguyên trong ký ức, nhưng dường như đã cách xa hàng vạn năm ánh sáng. Xa xôi như vậy, cô ngay cả huyễn tưởng một chút cũng không dám.

Cô xoay người, anh vẫn chưa rời giường.

Cô liếc anh một cái, anh dường như cũng đang nhìn cô.

Cô có chút ảo não, lúc này cô còn chưa mặc quần áo, anh cũng vậy. Con người thực sự là một loại động vật kỳ lạ. Rõ ràng chuyện thân mật nhất đều đã làm, nhưng hết lần này đến lần khác lại không muốn lộ diện toàn bộ trước mặt đối phương. Thật không biết là cái suy nghĩ gì, chỉ là cô đang phiền muộn chính mình.

Mạc Tu Lăng vẫn nhìn cô. Cô xoay người, phát hiện ánh mắt của anh đích đang dừng trên người mình, hồi lâu rốt cục nghi hoặc mở miệng, “Anh nhìn cái gì?”

“Em.”

Cô ảo não quay đầu.

Mạc Tu Lăng cười khẽ, tay sờ tai cô, “Khuyên tai của em rơi rồi.”

Cô liếc mắt nhìn anh, đều do anh, khiến cô quên tháo khuyên tai. Sờ soạng lỗ tai một, quả nhiên, vài hạt đã rơi xuống. Cô bắt đầu sốt ruột, bắt anh đứng dậy, còn cô tìm kiếm ở giường mãi vẫn không thấy khuyên tai.

Mạc Tu Lăng nhìn cô bận rộn, khẽ thở dài.

Anh trong lòng thầm nghĩ, cứ như vậy đi, như vậy cũng không tồi.

Advertisements
 

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: