RSS

Monthly Archives: Tháng Chín 2014

Anh chờ em lâu lắm đúng không?

Xin anh hãy tha thứ cho sự hoài nghi trong em. Em ngờ vực không phải vì anh không tốt, cũng không phải vì trong lòng em cô đơn, mà vì hạnh phúc này đến quá bất ngờ khiến em không tin nó có thật.

anh-cho-em

Anh đã đến bên đời em, dừng chân lại, đưa tay kéo lấy em lên khỏi vũng bùn của nỗi buồn trong quá khứ. Sự rạng ngời của tình yêu và lòng tốt khiến em không dám tin ánh hào quang trước mặt mình là sự thật. Em đã yêu, đã tin nhiều lần và rồi em nhận được chỉ là sự hẫng hụt. Giờ đây, một lần nữa, em lại phải đứng trước lựa chọn: Tin hay không tin? Bởi vì em biết, nó sẽ lại tác động tới con tim của em. Một con tim đã có quá nhiều đau đớn.

Em như kẻ đã từng vấp ngã, mà ngã đau là đằng khác. Vì thế mà mọi con đường bằng phẳng đều làm em e ngại. Có quá nhiều thứ khiến em cảnh giác. Em còn quá trẻ, trước những trở ngại trong đời em không có gì khác ngoài con tim trinh nguyên. Vì thế mà khi bị phản bội em không có bản lĩnh, không có ý chí, không có nghị lực, chỉ có một con tim mang ra hứng trọn nỗi đau đó. Thế nên em sợ, sợ cho tới tận bây giờ, khi có một hạnh phúc khác nảy mầm.

Có lẽ anh đã bị tổn thương nhiều lắm vì em. Bởi lẽ không có gì đau bằng khi ta yêu bằng con tim chân thành nhưng lại luôn bị đối phương ngờ vực. Đáng đau khổ hơn nữa là họ luôn nghi ngờ ta sẽ giống một kẻ tồi tệ trước đó. Điều ấy là một sự tổn thương rất lớn. Em biết chứ. Nhưng lúc đó em ích kỉ, em chỉ nghĩ được cho cảm giác của mình, em sợ mình sẽ lại bị đau vì thế mà em lại làm anh đau.

Em đã tìm mọi cách để đẩy anh ra thật xa vì em không dám tin hạnh phúc mình có trong tay là thật. Em thà chọn cô đơn còn hơn là một lần nữa tổn thương vì người mình yêu. Nhưng em càng đẩy anh ra thì anh lại càng tiến lại gần em hơn. Anh nói với em rằng không có cách chữa vết thương nào tốt bằng việc học cách yêu thương thêm nữa. Chỉ có tình yêu mới xoa dịu nỗi đau tình yêu gây ra một cách nhanh nhất.

anh-cho-em-1

Anh kì lạ thật. Anh có sức chịu đựng đến phi thường. Em không phải là cô gái quá nổi bật đến mức anh phải hi sinh quá nhiều như thế vì em. Em không xinh đẹp, không giàu có, không giỏi giang, em chỉ có một quá khứ buồn vì bị phụ tình và hiện tại đang có một trái tim đau, trái tim luôn nghi ngờ. Vậy mà anh vẫn cặm cụi bên em, mỗi khi em cần anh đều nhanh chóng có mặt chỉ để nhận về em một sự hững hờ.

Anh không bắt buộc, không vội vã, không hờn trách em, anh cứ ra sức chờ đợi và không ngừng quan tâm. Sự đúng mực đó của anh càng làm em thấy yêu hơn bao giờ hết. Nhưng kì lạ thay, càng yêu thì em lại càng muốn tránh xa. Khi em nhận ra em yêu anh quá mất rồi thì em lại càng lo sợ. Ngày trước em đã từng yêu và tin như thế, nhưng em nhận được gì…

Nhưng rồi khi anh ra đi… khi anh bắt đầu rời xa thì em thấy sợ thực sự. Em nhận ra rằng việc không được có anh lúc này còn đáng sợ hơn việc nếu yêu rồi mất anh. Đó là chuyện ngày sau mới xảy ra, mà biết đâu đó cũng chẳng bao giờ đến. Vậy tại sao em lại vì một chuyện chưa tới mà bỏ hạnh phúc bây giờ.

Em xin lỗi vì đã mất quá nhiều thời gian để nghi ngờ mà lẽ ra em nên dành thời gian đó để yêu thương. Hãy coi đó như một sự thận trọng để rồi khi tin em sẽ yêu mà không hối tiếc… Cảm ơn anh đã kiên trì, cảm ơn anh vì đã dứt bỏ đúng lúc để em nhận ra em cần phải nắm giữ yêu thương…

 

 

Bởi vì em là cô gái Song Ngư

iloveblue_collection_ilov3you_p4l

Vì cô ấy chính là em, nên anh sẽ biết, một cô nàng Song Ngư yêu sẽ yêu anh như thế nào? Cô ấy luôn nhìn anh với ánh mắt rất trong và nhẹ bâng như một cơn gió. Ánh mắt cô ấy không phải ánh sáng thiêu đốt chết người của mặt trời mà là sự trong vắt tinh sạch của mặt trăng. Cô ấy sẽ không nhìn anh thật lâu không chớp mắt mà lướt qua mắt anh rất nhẹ nhàng, ánh sáng trong vắt ấy sẽ ánh lên trong mắt anh chỉ một vài giây thôi, nếu anh tinh tế, anh sẽ nhận ra “độ nóng” của thứ ánh sáng êm ả đó. Đừng nhìn cô ấy quá lâu nhé, bởi sự ngượng ngùng sẽ phá vỡ những điều kỳ diệu chỉ hai người mới hiểu, hãy quay đi và cảm nhận sự thay đổi nhịp đập của con tim, anh sẽ biết cô ấy đã gửi tất cả những yêu thương qua một ánh mắt, kết tinh của hàng ngàn giây ngắm nhìn anh trong yên lặng từ đằng sau hoặc từ nơi nào đó bí mật. Đôi lúc cô ấy giả vờ không nhìn anh nhưng đừng vội tin vào sự thờ ơ có vẻ lạnh lùng của cô ấy. Hãy để ý một chút, anh sẽ thấy má cô ấy hồng lên và môi như mím lại. Bởi càng che dấu sự giả vờ, người ta càng bộc lộ nó mà. Vậy nên đừng bỏ cô ấy lại một mình khi cô ấy nói chẳng cần anh phải bận tâm, đừng vội nổ máy phóng xe đi khi cô ấy tỏ chút giận dỗi hay không thèm nhìn anh lấy một cái. Cô ấy luôn muốn bao bọc mình bằng một chút lạnh lùng, một tẹo bí hiểm, một tý băng giá, nhưng ở bêntrong trái tim cô ấy lại vô cùng mỏng manh dễ vỡ. Anh đã bao giờ nghe thấy cơ chế tự vệ của những con vật bé nhỏ dễ bị tấn công chưa? Con người cũng như thế và Song Ngư cũng vậy, cô ấy luôn muốn tự vệ khỏi những đau khổ nhưng rồi sẽ mở òa khi yêu thương phá tan những lớp băng bên ngoài. Anh có thể nghĩ cô ấy luôn kỹ lưỡng, dè dặt và chi tiết? Ẩn trong cái vẻ cẩn trọng thái quá ấy, là một nỗi sợ hãi mơ hồ: Sợ mất. Cách cô ấy nắm tay anh không chặt quá bởi nếu cô ấy siết chặt, cô ấy sẽ mất anh. Tuy nhiên, khi yêu người ta chẳng thể tránh được những cảm xúc thái quá, bởi trái tim và lý trí đâu có thể lúc nào cũng song hành. Thế nên đừng trách Song Ngư nếu đôi khi cô ấy không thể cuồng nhiệt thể hiện tình cảm, đôi khi cô ấy do dự, hỏi han hay chuẩn bị nhiều phương án trước khi làm một việc gì đó, và đặc biệt là với anh. Nếu nhìn sâu vào mắt cô ấy, anh sẽ thấy – với cô: Anh là cả bầu trời.

Nếu anh yêu một cô nàng Song Ngư…

Anh sẽ phát cáu lên vì sự bất an của cô ấy. Anh vẫn ở đây, của cô ấy và trong tương lai sẽ mãi mãi là của cô ấy. Thế mà cô ấy cứ nhặng xị vì những chuyện vớ vẩn, tranh cãi những chuyện cỏn con và đôi khi anh muốn dứt tay một lần để cô ấy khỏi lo sợ đâu đâu, anh nghĩ, cô ấy lúc nào cũng xám xịt những lo toan.

 

Anh sẽ phải chịu đựng sự thất thường sáng nắng chiều mưa trưa gió mùa của cô ta. Cô ta lúc buồn, lúc vui, lúc giận hờn, lúc nhạt nhòa, lúc rõ nét.

 

Anh phát mệt với việc chạy quanh cô ta và đoán những cảm xúc tiếp theo của cô ta sẽ là gì? Cô ta muốn xuất hiện dưới nhiều vai trong cuộc sống của anh, nhưng sự đa dạng đôi khi không phải sự lựa chọn lý tưởng.

 

Nhiều khi anh mệt mỏi vì cãi lý với cô ấy, cô ấy luôn tỏ ra mình biết tuốt và tất nhiên, không phải là tóc vàng hoe nói gì nghe đấy đâu nhé.

 

Anh nghĩ ước gì bạn gái mình nghe lời và ít lý lẽ thôi, có thể anh sẽ yêu cô ấy nhiều hơn? Nhưng chấp nhận thôi, Song Ngư là vậy, cô ấy có lý lẽ và đủ lý do để có những lý lẽ như thế.

 

Nếu anh muốn chia tay với cô nàng Song Ngư…

xinh-dep

Đừng nói với cô ấy một lý do rất “trời ơi” nhé, bởi cô ấy đủ thông minh để nhận ra anh đang nói dối bao biện hay nói thật. Cũng đừng để cô ấy phát hiện ra lý do thật sau lý do “trời ơi” kia là gì. Cô ấy chắc chắn sẽ nổi

giận tam bành, dù Song Ngư khá nhã nhặn và biết kiềm chế, nhưng điều cô ấy không thể chấp nhận là sự phản bội. Nếu anh trót phản bội cô ấy, hãy nói ra. Cô ấy sớm muộn cũng sẽ tìm cách để chấp nhận sự thật đó. Bởi SOng Ngư cũng biết cách cam chịu số phận lắm, mà tất nhiên, nếu không thay đổi được thì phải chấp nhận thôi.

 

Hãy chuẩn bị hắt xì thật nhiều bởi cô ấy sẽ nhớ tới anh 24/7, cô ấy sẽ nhớ anh trong cả khi khóc, khi cười, khi mơ, khi thức. Khi cô ấy tỉnh dậy với hai dòng nước ướt đẫm má, cô ấy biết rằng cô ấy đã mơ về anh.

 

Cô ấy không dễ loại bỏ hình ảnh thân thương ra khỏi đầu. Khi anh đang mỉm cười, ở một nơi nào đó cô ấy cũng vậy, nhưng trong lòng thì tan nát.

 

Nếu anh thực sự đã từng yêu cô nàng Song Ngư… Thì hãy yên tâm nhé, bởi cô ấy, dù không biết cách hàn gắn trái tim mình với những đường kim mũi chỉ đẹp nhất, đôi khi Song Ngư rất vụng về mà, nhưng cô ấy có thể buộc tạm nó lại để nó bớt chảy máu. Cô ấy khóc rồi cô ấy mỉm cười, cô ấy biết cô ấy đã may mắn làm sao : may mắn được yêu anh, và có những tháng ngày hạnh phúc bên anh. Do vết thương không được vá lại, nên thỉnh thoảng nỗi nhớ vẫn dấy lên, mạnh mẽ và day dứt.

 

Nhưng Song Ngư vẫn dũng cảm để bước đi, để yêu, để đau khổ, để sống trọn vẹn cuộc đời theo đúng nghĩa của nó: trải nghiệm. Song Ngư cũng sẽ nhìn về phía mặt trời mọc và tự nhủ: Một ngày mới sắp bắt đầu.

… Như em vậy…

 

 

Đưa tay đây, anh chỉ cho em hạnh phúc

Xung quanh em mọi người đều hạnh phúc, vậy em thì sao?

 

Em!

 

Đã bao giờ, em tự hỏi trong những hạnh phúc em đang đi tìm đâu mới là hạnh phúc em cần chưa?

 

Em đã bao giờ, thử một lần suy nghĩ về những điều em đang cố gắng, cho thứ hạnh phúc em gọi là hạnh phúc mong chờ chưa?

 

Đã bao giờ em nghĩ những gì mình làm là đúng hay sai, là sai lầm hay đúng đắn chưa?

 

Tôi biết, em đã từng đi qua những tháng ngày đau thương không đáng có, vì em đã yêu bằng một trái tim quá nhiều mộng tưởng.

 

Em cứ như nàng công chúa, mãi sống trong thế giới cổ tích của mình mà không chịu bước ra cùng hiện thực.

 

Em đã mơ những giấc mơ đẹp quá, em đã tin những niềm tin lung linh quá, và em đã yêu một tình yêu mà em luôn hy vọng sẽ đẹp như những giấc mơ kia… Đấy chỉ là mộng tưởng thôi em…

 

Tôi biết em đã khóc cho những nỗi đau rỉ máu trong tim từng ngày, từng ngày qua.

 

Những nỗi đau chẳng ai làm chủ, những nỗi đau chỉ của riêng em và cũng chỉ mình em hiểu..

 

Em đã khóc như thể em đang trút đi nước mắt, em có biết tiếc không em những giọt yêu thương, em có biết tiếc những niềm vui bị chìm trong nước mắt?

 

Em có tiếc không em những ngày em nhìn đời qua đôi mắt khóc?

 

Tôi hiểu, em luôn muốn tìm cho mình một chỗ dựa, một cái ôm, một bàn tay, tôi cũng hiểu em cần một ai đó nhiều hơn những gì em thể hiện, em yếu đuối gấp ngàn lần cái vẻ ngoài mạnh mẽ của em…

 

Nhưng sao cứ phải gồng mình lên như thế hả em?

 

Em đang cố làm chỗ dựa cho bao nhiêu người, nhưng chính em lại không có nỗi cho mình một điểm tựa, thì em sẽ ngã thôi em à…

 

Ngã vì gánh lên mình quá nhiều đau thương của đời…

 

Em đã bao bao giờ nhận ra mình mù quáng khi luôn tặng đi những yêu thương vẹn nguyên để rồi nhận về những mảnh vỡ nát tươm…

 

Em có biết em thật ngốc bởi sau mỗi lần đau, em lại yêu nhiều hơn và niềm tin cũng vì thế mà nhân lên…

 

Có thể em thích sống với những suy tư của mình, em muốn sống trong cuộc sống nội tâm của em mà chỉ mình em hiểu…

 

Em luôn muốn mọi người chia sẻ với em những vần đề của họ, em luôn muốn những người quanh em coi em là một ai đó họ cần khi tâm sự, nhưng những suy nghĩ của em, em chưa từng dám chia đi cho bất kỳ ai…

Em chỉ dám giữ nó cho riêng mình… Em biết thế là ích kỷ không em?

 

Sao em cứ cố chấp giữ những mảnh vỡ yêu thương kia cơ chứ, chẳng phải tim em đang rách ra vì những vết cứa kia ư? Sao em không dám cho đi để về cùng thanh thản? Sao em lại sợ chính yêu thương em mong đợi?

dua-tay-day-anh-chi-cho-em-hanh-phuc

Em đã bao giờ nhận ra suốt những ngày qua em đi tìm một thứ chỉ nằm trong giấc mơ, trong khung tranh mông tưởng chưa?

 

Em có nhận ra, cuộc đời em với những tháng ngày đã qua luôn là những cái ngoái đầu để nhớ và những cái nhìn với theo…

 

Em luôn vô tình ngoái đầu lại phía sau, để rồi gặp một ai đó, một cái nhìn mà em luôn mải miết đi tìm những ngày sau đó, những cái chỉ đến duy nhất một lần. Và cũng là em luôn thích đứng nhìn ai đó từ phía sau lặng lẽ

 

Em luôn ở đâu đó phía sau nhưng lại chẳng bao giờ đủ can đảm để có thể ở bên ai đó, một cách song song, để một ngày giữa dòng người bon chen, bóng hình đó vút xa khỏi tầm mắt em, và em lại tiếp tục đi tìm hình dáng em vô tình để lạc…

 

Em cứ mãi nhìn với theo khoảng không trống vắng trước mắt em, em cứ mãi tìm cho dù là không thấy…

 

Đã bao giờ thử một lần tập quên những cái nhìn: một lần rồi nhớ mãi kia chưa?

 

Đã bao giờ em thử tiến lên để đứng cạnh ai đó em yêu thương chưa?

 

Đừng mãi làm cái bóng đi sau ai đó mãi thế em, thử bước lên đứng trước hạnh phúc của mình một lần đi em!

 

Em sẽ thấy cuộc đời em không chỉ mãi là những cái nhìn ngoái lại và những lần với theo thế nữa.

 

Sao em lại yêu những cảm xúc của mình nhiều như thế?

 

Sao em lại yêu những giấc mơ kia đến thế?

 

Sao em cứ để những thứ chỉ thoáng qua kia in hằn mãi trong trí nhớ?

 

Đó chỉ là một cái nhìn, một cảm xúc đã qua, một giấc mơ chẳng thể thành hiện thực thôi em à!

 

Tạm cất chúng đi ngay cả khi chúng là những kỷ niệm rất nhiều và rất đẹp… Gói gọn chúng vào miền quá khứ đi em…

 

Đưa – tay – đây, tôi kéo em về cùng hiện tại…

 

Đưa – tay – đây, tôi chỉ em lối đến yêu thương…

 

Những trích dẫn hay trong tiểu thuyết ngôn tình ♥

“Lúc không yêu thì cứ tưởng cô đơn vì không có tình yêu. Yêu rồi mới biết tình yêu chẳng qua là nỗi cô đơn bịa ra mà thành…”

“Không gặp được anh là nỗi cô đơn lớn nhất. Mà gặp rồi, vẫn cứ cô đơn…”
(Trích Chỉ là chuyện thường tình)

“  Tô Vận Cẩm, em dạy anh với, làm thế nào mới có thể yêu người khác được, mà hết lần này tới lần khác”, anh hạ thấp giọng xuống, đau đớn nói với cô, “  Thật đấy, em dạy anh với, làm thế nào để có thể tuyệt tình như em?

Tô Vận Cẩm quay lưng lại với anh, chậm rãi nói: “   Em dạy anh nhé, thực ra rất đơn giản, tất thảy tình yêu đều có thể vứt bỏ được, chỉ cần anh đủ tuyệt vọng”.
– Tô Vận Cẩm, cái gì em cũng không nói, tại sao em không nói! Thứ đàn bà ích kỷ này, dựa vào cái gì chỉ có thể là anh đi tìm em, chứ em thì không thể đi tìm anh, bốn năm rồi, anh vẫn cứ ở đây, nhưng em thì ở đâu chứ?

(Trích Hóa ra anh vẫn ở đây)

 Sau khi chia tay không thể làm bạn bè, vì cả hai bên đều đã bị tổn thương, cũng không thể làm kẻ thù, bởi vì đã từng yêu thương nhau, cho nên chỉ có thể làm người xa lạ thân thuộc nhất.

( Trích Nếu như anh yêu em – Hiểu Nguyệt)

“Trên thế gian này khoảng cách xa xôi nhất, không phải giữa sự sống và cái chết mà chính là, tôi đứng ngay trước mặt em nhưng em lại không biết rằng tôi yêu em!”

(Trích Cớ Sao mãi yêu em – Tâm Văn)

Tôi yêu anh ấy, cho dù đúng hay sai chỉ cần anh ấy không buông tay, tôi cũng sẽ không buông tay.  

(Trích Tô Mộc Mộc _ Vượt qua lôi trì)

-“Nếu như anh biết có một ngày anh yêu em đến nhường này.

Anh nhất định sẽ yêu em từ cái nhìn đầu tiên.


(Trích ” Yêu em từ cái nhìn đầu tiên – Cố mạn)

“Có một số người mà bản thân cho rằng cô ấy sẽ rời khỏi, thế nhưng cô ấy luôn luôn quay trở về.

Có một số người mà bản thân cho rằng cô ấy sẽ không rời mình đi, thế nhưng cô ấy lại rời đi.”


(Trích Ngủ cùng sói – Diệp Lạc Vô Tâm)

“Được gặp một người có duyên với mình trong thời điểm thích hợp, là hạnh phúc, của cả cuộc đời.
Được gặp một người có duyên với mình trong thời điểm không thích hợp, chỉ là một tiếng thở dài.
Cách yêu một con nhím, không phải là nhổ hết gai trên người nó, mà là phải học được cách làm thế nào để tìm được một cự ly thích hợp, có thể sưởi ấm cho nhau nhưng lại không bị đối thương đâm gai vào mình.”

(Trích Tháng sáu trời lam nhạt – Tâm Văn)

“Cuộc đời của anh vốn là một đường thẳng chỉ vì gặp em mà rẽ ngang”

(Trích Mãi mãi là bao xa_Diệp Lạc Vô Tâm)

Sợi chỉ buộc vào tim ấy thỉnh thoảng lại siết thật chặt. Tuy nó rất mảnh, mảnh đến nỗi bình thường không thể cảm thận được, nhưng mỗi lần xiết chặt lại khiến người ta thấy nhói đau và nghẹt thở.

(  Trích Ốc sên chạy)

 Bởi vì, yêu em không có gì sai cả!
Theo đuổi em là tự do của anh.
Ngoài em ra, không ai có tư cách nói không được…!

(Trích Mãi mãi là bao xa )

 Em là cây hoa kèn hoang dã, mãi mãi chỉ vì chính mình mà nở hoa……rời khỏi đất mẹ là cái giá phải trả khi yêu anh…

Cảm ơn trời cảm ơn đất, cảm ơn ánh mặt trời chiếu xuống nhân gian…
Cảm ơn gió cảm ơn mưa, cảm ơn vận mệnh đã cho chúng ta gặp nhau…

(Trích Mãi mãi là bao xa)

 Đau khổ thực sự thì ra không phải là nhìn thấy người mình yêu đi yêu người khác để rồi hối hận vì ngày xưa. Đau khổ thực sự là mỉm cười tác thành cho người đó, uống cạn ly rượu đắng mà vẫn khen ngon, từng ngày nhấm vị chát mà vẫn phải khen bùi.

(Trích Duyên kì ngộ)

Cuối cùng, chúng ta phải thừa nhận rằng tình yêu mới là thứ xa xỉ nhất trong cuộc sống, cũng là lý do xa xỉ duy nhất để ta mãi tìm kiếm cả cuộc đời..

(Trích Bị Độc Thân _ Triệu Cách Vũ)

Cái gọi là duyên phận, chính là trong ngàn vạn người gặp được người cần gặp là anh, trong ngàn vạn năm, giữa mênh mông hoang hoải vô tận của thời gian, không sớm một bước cũng không muộn một bước.

(Trích Gặp Anh Trong Ngàn Vạn Người – Tuyết Ảnh Sương Hồn)

Giờ đây, cuối cùng tôi đã biết yêu, chỉ tiếc rằng em đã xa, đã mất hút trong biển người mênh mông.

(Trích Bên nhau trọn đời – Cố Mạn)

 “Mưa gió thoáng qua,tôi yêu em.Mưa ngừng mấy độ,tôi là chính mình,nhưng quên em,tôi đánh mất chính mình…”

Trích Mưa gió thoáng qua,tôi yêu em-Tình Không Lam Hề

“Được gặp một người có duyên với mình trong thời điểm thích hợp , là hạnh phúc của cả cuộc đời.

Được gặp một người có duyên với mình trong thời điểm không thích hợp, chỉ là một tiếng thở dài.”

(Trích Tháng Sáu trời xanh nhạt)

 Trái tim của người con gái giống như một bông hoa, sẽ nở vì người mình yêu và cũng sẽ tàn lụi vì người mình yêu. Có người, nở rộ và tàn lụi như đóa hồng dưới ánh nắng mặt trời, cho dù nở hay tàn cũng đều lẫy lừng vang dội, trở thành huyền thoại trong ký ức của mọi người. Có người , nở rộ và tàn lụi như đóa bách hợp trắng trong khe núi, dù tàn hay nở đều không danh không tiếng, trở thành bí mật bị thời gian vùi lấp.

(Trích Thời niên thiếu không thể quay lại ấy)

Những thứ tôi cần không nhiều…

Giấc mộng tuổi trẻ cũng không thể nào lấy lại…

Đen là đen, trắng là trắng,chẳng thể nào trộn lẫn…

Sau bao sóng gió, sau bao thăng trầm… tôi chỉ còn một giấc mộng duy nhất… là em…

….
Duy nhất là em thôi.

(Trích Ngủ cùng sói)

Trên mạng bây giờ đông nghịt những người không ngủ.

Đều bị dĩ vãng và cô đơn nhấn chìm.

Để lộ tâm hồn bên dưới lớp mặt nạ.

(Trích Một đêm mùa xuân)

Để bắt đầu quá trình tìm hiểu, hắn quyết định nói trước một chút ưu khuyết điểm của mình. “Anh tuy có chút hư hỏng, nhưng bản tính lương thiện. Mặt mũi tuy không ưa nhìn, nhưng nội tâm phong phú … Dù sao em cũng chưa có bạn trai, vậy tạm chấp nhận anh đi.”

(Trích Đồng lang cộng hôn)

Thời gian đều đã từng phụ bạc chúng ta, giây trước chúng ta còn ôm nhau, giây sau liền thành người xa lạ. Thực ra, em vẫn luôn chờ anh ở đó, chỉ có điều anh lại quên mình từng đến nơi đây.

(Trích 99 ngày làm cô dâu – Ân Tầm)

Thế giới rộng lớn như thế, vậy mà em lại gặp anh. Thế giới nhỏ bé như thế, vậy mà em lại đánh mất anh.
Thế giới rộng lớn là thế, nhưng em không thể quên được anh. Thế giới nhỏ bé là thế, sao em không thể gặp lại anh.


(Trích Thời niên thiếu không thể quay lại ấy)

“Yêu một người, là ban cho người ấy quyền năng làm mình đau

Nhớ một người, là tự tước đi của mình niềm vui không ràng buộc

Nhưng anh yêu, em vẫn nói rằng em yêu anh đây!”

Trích “Trái tim của sói” – Vũ Quỳnh Hương

“Có thể những điều anh nói em sẽ mãi mãi không thể hiểu được, anh đã quen với cảnh nghèo, nhưng anh không thể để người con gái mà anh yêu thương phải chịu cảnh nghèo”.

(Trích Anh có thích nước mĩ không)

“Nếu giữa chúng ta cách nhau một ngàn bước, chỉ cần em đi bước đầu tiên, anh sẽ đi chín trăm chín chín bước còn lại về phía em.”

(Trích Không thể quên em)

Giống như cố hương là nơi con người ôn lại thuở hàn vi, tuổi xuân là quãng thời gian để con người nhớ nhung, hoài niệm, khi bạn ôm nó vào lòng nó sẽ chẳng đáng một xu, chỉ khi bạn dốc hết nó, quay đầu nhìn lại, tất cả mới có ý nghĩa- những người đã từng yêu và làm tổn thương chúng ta, đều có ý nghĩa đối với sự tồn tại tuổi xuân chúng ta.

Tuổi xuân là quãng thời gian để con người nhớ nhung, hoài niệm, khi bạn ôm nó vào lòng nó sẽ chẳng đáng một xu, chỉ khi bạn dốc hết nó, quay đầu nhìn lại, tất cả mới có ý nghĩa. Những người đã từng yêu và làm tổn thương ta, đều có ý nghĩa đối với sự tồn tại tuổi xuân ta.

(Trích Anh có thích nước Mỹ không – Tân Di Ổ)

Khóc giữa dòng người, em chỉ muốn biến mình thành trong suốt, em ko còn mơ mộng, ko còn thấy đau hay rung động bởi vì em đã quyết định rồi, em quyết định rồi.

Em lặng lẽ chịu đựng, giữ ngày đã qua thật chặt, ký ức càng ngọt ngào thì càng khiến người ta tổn thương, càng cố giữ trong lòng bàn tay, thì vết dao đâm càng chằng chịt.
em ko vui vẻ thật sự , nụ cười của em chỉ mang màu sắc tự vệ…

Trích Ốc sên chạy

” Vì sao giữa yêu và hận…em lại …thà lựa chọn đá tan ngọc nát, lại không thể lựa chọn tha thứ?”

“Vì sao sự nhân từ của em có thể cho mọi ngườii, nhưng không thể dành cho tôi một chút.”

(Trích Ngủ cùng sói_ Diệp Lạc Vô Tâm)

“Những ngày tốt đẹp nhất trên thế giới chính là ngày được nghe nhạc, uống trà, đọc sách, gộp tất cả lại, chính là những ngày được sống như heo.”

Trích : Vợ ơi, chào em!- Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

“Đàn bà sẽ nhớ mãi không quên những người đàn ông rơi lệ vì họ. Còn đàn ông sẽ chỉ nhớ người phụ nữ khiến họ đau lòng.”

[Từng có một người yêu tôi như sinh mệnh -Thư Nghi]

Vì em rất sợ làm tổn thương người khác. Nhưng lại luôn bị tổn thương bởi một ai đó. Nhưng em ạ, hình như nếu đã sống trong đời, thì một là em phải làm người ta đau, hoặc là họ sẽ làm em đau. Đó là điều không tránh khỏi.

Có đôi khi, em chấp nhận buông tay không phải vì em không muốn tiếp tục, mà là em không còn sự lựa chọn. Từ bỏ một thói quen luôn khiến bản thân hụt hẫng và mất đi một người lại khiến mình đau lòng hơn. Cái thế giới trước mắt chúng ta có quá nhiều mâu thuẫn, ngờ vực.

(Trích London còn xa lắm – Lệ Thu Huyền )

 Những ký ức đó sẽ không mất đi chỉ vì những dữ liệu mất đi…

Vậy nên cho dù tương lai trò chơi này đóng cửa, thế giới này cũng mãi mãi có một nơi- có lẽ là trong trái tim em, có lẽ là trong trái tim cả hai, Bạch Y Hồng Ảnh luôn sát vai đứng bên nhau.

Trên đỉnh Lạc Hà, mãi không bao giờ tắt nắng.  

(Yêu em từ cái nhìn đầu tiên_Cố Mạn)

“Từng vui vẻ biết bao, tưởng rằng sẽ bên nhau mãi mãi. Vượt qua trăm núi nghìn sông, quay lại đã muộn màng. Từng yêu nhau như thế, tưởng rằng đời này sẽ luôn có người tri kỷ. Không cần biết trước mắt, không rời không xa, hóa ra chỉ có mình em. Dù trời cao đất rộng, cũng không dung nổi khoảng cách giữa hai ta, dù đã nói em không quan tâm, vậy mà vẫn không buông bỏ được. Được tất cả mà phải mất đi một vài thứ, cũng chẳng có gì đáng tiếc. Đánh mất anh, cũng mất luôn dũng khí đối mặt với cô đơn…”   

Nợ em 1 đời hạnh phúc_Phỉ Ngã Tư Tồn

Nếu ở đó trời quang mây tạnh, em hãy ở lại.
Nếu ở đó mưa gió lạnh lẽo, thì em nhanh chóng quay trở lại đây.
Quên hẳn nơi đó,quên hẳn người đó đi.

(Trích Ưng Quân – Bên nhau trọn đời )

Để lại bao nhiêu tình ái cho nhân gian, nghênh đón thế sự ngàn đổi van biến. Bên người mình yêu thương làm những điều hạnh phúc, đừng hỏi là kiếp nạn hay duyên số. Tình yêu là đóa hoa dễ tàn úa, còn em là đóa hồng khiến người ta vô lực nhất giữa cơn gió sớm mai
Khi sự mê hoặc mới xuất hiện, nhịp đập trái tim bắt đầu âm thầm trỗi dậy. Thì ra tình yêu cũng là một loại tội lỗi. Thế nhưng, sự trừng phạt sau khi trộm trái cấm thì sao? Kẻ lạc lối từ lâu đã mê muội mà chẳng cách nào tự thoát khỏi…
Mọi thứ trên đời đều bởi chữ duyên. Ngẫu nhiên gặp mặt, quay đầu nhìn lại có thể bên nhau trọn đời cũng bởi một ánh mắt giao nhau trong khoảnh khắc.

Trích Dụ Tình_ Ân Tầm

Mở chức năng Search Friends là có thể tìm được hàng ngàn hàng vạn bạn online giống như anh! Nhưng người có thể khiến em chờ ba ngày ba đêm duy nhất chỉ có anh.
“Em từng muốn tìm anh, tuy nhiên anh bận bịu quá.”

“Có những thứ vẫn có thể cùng tồn tại với bận rộn.”

“Là cái gì?”

Anh trả lời cô hai chữ: “Nhớ nhung…”

(Trích Trao lầm tình yêu cho anh – Diệp Lạc Vô Tâm )

Có một loại đàn ông, nhất kiến chung tình không phải ngẫu nhiên, là tất nhiên, bởi vì hắn có một sự quyến rũ làm cô không thể kháng cự nổi. Cho dù gặp lại một vạn lần, cô cũng nhất định sẽ một vạn lần gục ngã.

Có người nói, đây là tai kiếp, có người nói, đây là phúc phận.
Thực ra, đó là duyên số.

(Trích Vượt qua lôi trì _ Diệp Lạc Vô Tâm)

“Thượng đế rất thông minh, trong lần đầu tiên của cuộc đời người con gái, ông đã để cho họ cảm thấy đau đớn tột cùng trước sự tấn công của người đàn ông, bởi niềm vui sẽ trôi qua trong tích tắc, chỉ có niềm đau là khắc cốt ghi tâm, người con gái ấy có thể quên người đàn ông đã đem đến cho cô niềm vui mạnh mẽ nhất, nhưng mãi mãi không thể quên người đã khiến cô đau đớn trong lần đầu tiên.”​

Anh có thích nước Mỹ không – Tân Di Ổ​

“Hoa đã nở, cửa sổ cũng mở, vì sao không thấy người.
Gặp được người, nghe tiếng người, nhưng không thể yêu người.” –

-Trích Hương mật tựa khói sương. 

Ngày người đạm nhiên nói ra một chữ “Muốn”, là ngày chạm tới chìa khoá mở cửa trái tim ta. Lúc người ném ô đứng cạnh ta dưới gió mưa, một nỗi đau cùng chia, hai tâm tình cùng chịu, trái tim ta vốn đã thuộc về người mất rồi…

Vì yêu mà giận
Vì yêu mà hận
Vì yêu mà khờ
Vì yêu mà chấp

Rời xa rồi mới thấy, giận – khờ – hận – chấp, tấc tấc đều hoá thành nỗi nhớ tương tư. Chẳng biết người lúc này người có còn oán – hận, buồn – giận ta không?

(Bộ Bộ Kinh Tâm – Đồng hoa)

 Cuộc đời luôn đặc sắc hơn phim, bởi vì tình tiết trong phim có thể đoán trước được, còn cuộc đời thì không bao giờ. Cuộc đời luôn sầu thảm hơn phim, bởi vì bạn có thể lựa chọn vai nam chính trong phim, nhưng lại không thể lựa chọn người bên cạnh mình.

(Trích Oan gia tương phùng)

Như thế nào mới là anh yêu em? Là năm năm trước không níu kéo được sợi dây tình cảm, hay vẫn là năm năm sau nhìn nhau chẳng nói một lời?

Như thế nào mới là em yêu anh? Là trí nhớ còn sót lại tám năm trước, hay là những ràng buộc không ngừng của tám năm sau?
Năm tháng là đóa hoa nở hai lần, trôi theo dòng nước, hoa nở ngàn đóa, ngoái đầu nhìn lại, như thế nào mới là anh yêu em?

(Trích ”Năm tháng là đóa hoa nở hai lần” – Đường Thất Công Tử)

Mỗi người phụ nữ đều có tiêu chuẩn đối với người trong mộng của mình, người thích đẹp trai, người ham tài giỏi, người thích địa vị, người mê tiền bạc, cũng có người chỉ cần người đàn ông một lòng một dạ yêu thương mình. Nếu đem ra soi xét kỹ càng, thật ra trong tất cả mọi Tình yêu đều có tính toán.​

(Chỉ là chuyện thường tình – Tâm Văn )

-Cứ ngỡ là khắc cốt ghi tâm , đến một ngày bỗng chốc nhận ra chỉ là mưa gió thoảng qua

Khi yêu, tưởng rằng người đó là cả cuộc đời mình, ai ngờ vừa tỉnh giấc mộng, đã đứng bên cạnh một người khác.

[Anh có thích nước Mỹ không? – Tân Di Ổ]

 Còn đang lẩn mẩn nghĩ, đôi môi lạnh giá của Tứ a ca đã đè xuống môi nàng. Nhược Hi vừa gắng sức giật đầu ra sau, vừa xô tay đẩy mạnh, nhưng vô ích, sức nữ nhân làm sao cự nổi nam nhi! Tứ a ca thử mấy lần, thấy Nhược Hi vẫn mím chặt môi không đón nhận, chàng bèn nhấc đầu ra. Nhược Hi vung tay tát, kiểu như mấy cô gái bị người ta giở trò vẫn thường làm trên vô tuyến, đáng tiếc Tứ a ca không phải Minh Ngọc cách cách, chàng nắm chặt tay Nhược Hi bẻ quặt ra sau lưng, đôi mắt ánh lên chế giễu, làn môi mơn trớn trên mặt nàng:

– Em mất công mất sức vì ta bấy nhiêu năm, quyến rũ được ta xong, giờ lại giở trò “muốn bắt nên thả” à?
Bờ môi lành lạnh kéo một đường dài từ má Nhược Hi xuống:
– Chúc mừng em, mưu kế thành công rồi đấy!

[Bộ bộ kinh tâm – Đồng Hoa]

Đừng bắt em quên anh, đừng để em sống trong niềm vui giả tạo, như chưa từng yêu anh. Em hứa với anh, em sẽ không chết. Em hứa với anh, em sẽ sống thật tốt. Ít nhất hãy để em nhớ đến anh!

Độc quyền chiếm hữu – Đinh Mặc

Đã từng muốn chinh phục cả thế giới, nhưng cuối cùng quay đầu lại mới nhận ra, từng mảnh, từng mảnh trong thế giới ấy đều là em.

[Bài hát Those years – You are the apple of my eye OST]

Yêu đương một thời, giờ hóa thành tro bụi

[Tô Vận Cẩm – Hóa ra anh vẫn ở đây -Tân Di Ổ]

“Đừng có dùng ánh mắt này nhìn anh nữa. Khả năng tự chủ của anh không tốt như em tưởng đâu”

(Mãi mãi là bao xa- Diệp Lạc Vô Tâm)

Tôi đứng trên con phố này nhìn người đến người đi, mỗi phút trôi qua đều có rất nhiều người vội vã lướt qua trước mắt.
Tôi gặp vô số người xa lạ, chỉ duy nhất không có anh..

Trích “Nắng gắt” – Cố Mạn

Rất lâu sau đó tôi mới biết, trên đời này nhất định có một người, dù thời gian anh ấy thuộc về bạn hoàn toàn ngắn ngủi, nhưng khi muốn quên đi, bạn phải dùng đến thời gian là cả cuộc đời. If you were a teardrop in my eye, for fear of losing you, I would never cry.

(Thiên sơn mộ tuyết – PNTT)

“Thượng đế rất thông minh, trong lần đầu tiên của cuộc đời người con gái, ông đã để cho họ cảm thấy đau đớn tột cùng trước sự tấn công của người đàn ông, bởi niềm vui sẽ trôi qua trong tích tắc, chỉ có niềm đau là khắc cốt ghi tâm, người con gái ấy có thể quên người đàn ông đã đem đến cho cô niềm vui mạnh mẽ nhất, nhưng mãi mãi không thể quên người đã khiến cô đau đớn trong lần đầu tiên.”

[ Anh có thích nước Mỹ không? -Tân Di Ổ ]

“Tình yêu là cốc nước , nóng hay lạnh chỉ có người trong cuộc mới biết. Đối với một số người,vết thương chữa lành theo thời gian. Đối với một số người khác, thời gian chỉ càng làm cho vết thương rỉ máu…”

[ Bên nhau trọn đời – Cố Mạn ]

“Có lẽ trong cuộc đời, có người nào đó luôn mang theo hình bóng một người khác,muốn xóa bỏ cũ̀ng không được.Giống như định mệnh, rằng buộc họ với nhau suốt cuộc đời”

[ Sụ chờ đợi của Lương Thần – Tình Ko Làm Hề ]

“Mỗi cô gái là một thiên thần có cánh, chỉ cần gặp được người mình yêu lập tức sẽ bẻ gãy đôi cánh để rơi xuống đất. Có thể vì thế mà cô ấy bị tổn thương, nhưng cô ấy không sợ, trái tim cô ấy đập cùng nhịp đập của trái tim người cô yêu”

“Đàn ông giống như một củ hành tây. Muốn thấy được trái tim của hành tây thì phải bóc từng lớp, từng lớp vỏ bên ngoài ra. Mỗi lần bóc vỏ như thế sẽ khiến bạn phải chảy nước mắt nhưng khi bóc tới lớp vỏ cuối cùng mới phát hiện ra rằng: Hành tây không có tim!”

“Điều đáng tiếc nhất trong cuộc đời một con người, chẳng phải chính là, dễ dàng từ bỏ những thứ không nên từ bỏ, cố chấp níu giữ những thứ không nên níu giữ…”

“Tình yêu, vốn là một thứ tình cảm muôn hình vạn trạng.Chưa từng bị bỏ rơi, chưa từng bị tổn thương, liệu có thể hiểu được người yêu không? Tình yêu, vốn là một sự trải nghiệm, nhưng mong ước bền lâu”

[ Đáng tiếc không phải anh – Diệp Tử ]

“Nếu như, anh biết rằng sẽ có ngày yêu em như thế. Anh nhất định sẽ yêu em từ cái nhất đầu tiên”

[ Yêu em ngay từ cái nhìn đầu tiên – Cố Mạn ]

“Chính vì biết rõ tình yêu rồi cũng dần nhạt nhoà theo năm tháng, đến cả những lời ngọt ngào nhất rồi cũng sẽ trở thành những vị đắng, cho nên người ta mới luôn nhớ tới tình yêu ban đầu không vụ lợi, tính toán. Hiện thực là như vậy, muốn cao thượng hơn thì thật là khó”

”Quá khứ chỉ còn là ký ức, từ lâu nó đã không còn giống với hình ảnh trong mắt năm nào. Dù có lưu luyến cũng không nên quay đầu lại, quay đầu nhìn lại sẽ làm mất đi những gì tốt đẹp ban đầu và rồi sẽ thất vọng mà thôi.” 

“Có lẽ, tất cả những gì mà bạn đã có đều tốt đẹp, chỉ cần bạn không còn sở hữu nó”

“Cuộc đời như một chuyến xe mà chúng ta là người lái, mỗi khi qua một bến, sẽ có người lên và người xuống. Những người lên xe cùng chúng ta lúc khởi hành phần nhiều giữa đường sẽ rời đi, còn người cùng chúng ta đến cuối hành trình thì rất ít. Thậm chí chẳng có một ai….”

“Ký ức là liều thuốc đắng giày vò người ta, nhưng nếu không có ký ức thì cuộc đời sẽ rất vô vị. Theo thời gian, dần dần nó cũng sẽ trở nên nhạt nhòa, những hình ảnh rõ ràng trong đó rồi cũng sẽ bị xé thành những mảnh vụn, chỉ riêng nỗi đau là người ta vẫn nhớ”

[ Nghe nói anh yêu em – Thuấn Giang Khuynh Thành ]

“Tiêu chuẩn lấy chồng :Xét theo gốc độ y học, đối phương phải có gene tốt, cơ thể khỏe mạnh, có lợi cho sự phát triển thế hệ sau. Xét theo gốc độ pháp luật, đối phương phải có tư tưởng đạo đức ưu tú, không có những sở thích biến thái, càng không có xu hương phạm tội, quan điểm về giá trị phải đáng tin. Xét theo gốc độ kinh tế học, đàn ông giống như cổ phiếu, không được lấy cổ phiếu nóng tăng quá nhanh, tăng nhanh chắc chắn không lâu dài, cũng không được lấy cổ phiếu liên tục trượt giá, đợi đến khi bạc đầu vẫn không tăng khiến mình phải nhảy lầu. Nếu muốn tìm thì phải tìm loại cổ phiếu tìm năng, con đường phía trước thênh thang, tương lai tràn ngập ánh sáng”

[ Chờ một ngày nắng – Điệp Chí Linh ]

“Mỗi một phụ nữ đều đặc biệt chú tâm đến hai mối tình không tồn tại, một là mối tình đầu của mình, hai là mối tình đầu của bạn trai.”

[ Mối tình đầu – Cửu Dạ Hồi ]

Tình yêu, trước giờ luôn là đường một chiều, nếu anh lựa chọn rời bỏ giữa đường, xin anh hãy đi thẳng một mạch, đừng ngoảnh lại, cũng đừng chờ mong trở về nơi đã từng bắt đầu. Bởi vì con đường này vẫn tiếp tục đi thẳng. Và trên con đường đó, em không phải là em nữa, mà anh cũng không còn là anh của lúc đầu. Có lẽ chúng ta đã được định trước, không thể về lại nơi từng bắt đầu.

 

[Hào môn kinh mộng – Ân Tầm]

Theo quan điểm đạo đức, sau khi ly hôn, phải sáu tháng sau mới được tiếp xúc với người khác phái. Phải chờ hai bên thích ứng cuộc sống không có đối phương mới có thể bắt đầu tình cảm mới. Khả năng thích ứng của anh rất kém, chúng ta chờ một năm đi!

“Con người, sợ nhất là so sánh, cũng sợ thời gian. Có so sánh, mới biết trước kia mình hạnh phúc đến nhường nào. Có thời gian mài dũa, mới làm cho anh nhìn rõ bản chất thật của một người”

 

[ Hoa hồng giấy – Lâm Địch Nhi ]

Dòng thời gian không thể chảy ngược, bởi vậy, lời thề ước cảm động lòng người nhất, không phải “Anh yêu em”, mà là “ở bên nhau.”

[ Anh sẽ đợi em trong hồi ức – Tân Di Ổ]

Vẫn tưởng rằng có thể quên đi mối tình đó,sau rất nhiều năm mới biết rằng thế nào là khắc cốt ghi tâm…Vốn tưởng rằng có thể quên đi người ấy,trải qua rất nhiều việc mới biết thế nào là không thể nào quên…

 

[ Có một tình yêu không thể nào quên_Đường Tiểu Lam ]

Khoa học kỹ thuật đã phát triển như vậy,dường như tất cả các ngõ ngách trên thế giới này,cho dù là nơi xa xôi bên kia đại dương,cũng có thể được vệ tinh GPS tìm thấy.Nhưng có những thứ,rõ ràng là ở ngay bên cạnh,lại không có cách nào tìm được nó.

 

[ Giai Kỳ như mộng_Phỉ Ngã Tư Tồn ]

Thuở ban đầu, thượng đế tạo ra vạn vật, xương rồng là thứ mềm yếu nhất thế gian. Dưới những cái gai bao bọc mạnh mẽ, là những giọt lệ màu xanh yếu mềm. Ngôn ngữ của xương rồng, là sự kiên cường cô độc

 

[Không thể quên em_Hoa Thanh Thần]

Cuộc sống cũng giống như kính vạn hoa vậy, bạn tưởng rằng mình chỉ xoay nhẹ một tí thôi nhưng thực ra bên trong nó đã biến hóa rất nhiều, biến thành cả một thế giới khác.

 

[Cho anh nhìn về em_Tân Di Ổ]

Nếu như ta không thể thay đổi được sa mạc, thì chỉ còn cách biến mình trở thành cây xương rồng mà thôi.

[Cho anh nhìn về em_Tân Di Ổ]

Phượng Hoàng Sự an ủi của ngôn ngữ dù có xuất phát từ thiện ý, thì thực ra cũng chẳng hề có tác dụng gì ngoài việc một lần nữa nhắc nhở người được an ủi rằng họ đáng thương biết bao. Những việc phải xảy ra vẫn sẽ xảy ra, phải đau lòng cũng vẫn phải đau lòng.

[Cho anh nhìn về em_Tân Di Ổ]

 

  1. 38. Mọi người đều nói, ngựa tốt không nhai lại cỏ, bởi vì, thứ cỏ nhai lại đó phần nhiều thấm nước bọt của con ngựa khác. Nhưng nếu phía trước chỉ có gai góc, thì liệu bạn có nhai lại thứ cỏ đó không? Nếu đi thêm mấy bước nữa có thể sẽ bị chết đói trên đường, bạn có nhai lại không? Huống chi, phần lớn mọi người đều không phải là những con ngựa tốt, tiếp tục kiếm tìm có thể chỉ toàn gặp những cây khô cằn cỗi, quay đầu lại thì chỉ cần sự thỏa hiệp và dũng khí trong một khoảnh khắc mà thôi.

 

[Phù thế phù thành_Tân Di Ổ]

 

  1. Hạnh phúc chẳng có liên quan đến thứ gì cả, nó chỉ là một thứ đồ chơi mà thôi, bạn có chờ đến cả cuộc đời, có khóc đến khô nước mắt, trái tim có nhỏ máu, và dù bạn có ít gặp gỡ, chia ly, tan rồi hợp, hợp rồi tan, thì cuối cùng những điều mà bạn có được cũng không bằng những người sống tầm thường.

 

[Phù thế phù thành_Tân Di Ổ]

 

  1. 40. Ánh sáng tưởng rằng đã là nhanh nhất, nhưng bóng tối mãi mãi chờ nó ở phía trước.

 

[Phù thế phù thành_Tân Di Ổ]

 

  1. 41. Bi kịch nào cũng cần có một người đóng vai kẻ ác để chịu việc bị người đời ghét bỏ, nếu không những nhân vật chính đau khổ sao có được tình cảm sâu sắc khi trải qua thử thách do kẻ ác gây ra.

 

[Ánh trăng không hiểu lòng tôi_Tân Di Ổ]

 

  1. 42. Không thể nhìn thấy được cát sỏi trong hồ nước không phải vì hồ nước vừa trong vừa cạn, mà là do hồ nước quá sâu, căn bản không thể thấy đáy, nếu không nhìn thấy đáy thì sao biết được ở đó có cát sỏi hay không?

 

[Hương mật tựa khói sương_ Điện Tuyến]

 

  1. 43.  Chẳng ai muốn mang một thứ mơ hồ ra để đánh cuộc cả đời mình cả. Mà tình yêu lại là thứ mơ hồ nhất trong cái thế giới này.

 

[Hãy để anh ở bên em_ Vân Nghê]

 

  1. Sinh mệnh là một chiếc áo gấm hoa lệ, hoa ra em chỉ là một bông hoa trên chiếc áo gấm đó, nở rộ rực rỡ, sau khi xé rách lặng lẽ tàn lụi.

 

[Gấm rách_ Phỉ Ngã Tư Tồn]

 

  1. Chuyện đời làm sao có thể lưỡng toàn. Trong một đời của chúng ta, có được đồng thời cũng mất đi, may mắn hay bất hạnh chỉ khác biệt ở chỗ cái được và cái mất đó, cái nào nặng, cái nào nhẹ.

 

[Anh có thích nước Mĩ không? _ Tân Di Ổ]

 

  1. 46. “Cảm ơn, vì em đã yêu anh.”

“Anh không cần phải cảm ơn em, em chỉ cần anh mãi mãi nhìn em thế này.

“Mãi mãi… là bao xa?”

“Dù cho anh không còn yêu em nữa, dù cho anh có quên em, dù cho em biến mất khỏi thế gian này. Thì anh vẫn sẽ hiểu em như vậy…”

 

[ Gửi người tôi yêu – Vũ Hoa ]

 

  1. “Tôi quan tâm tới đứa bé như vậy, cô ấy vĩnh viễn sẽ không biết đc, thật ra người tôi quan tâm là cô ấy. Vì đứa bé là con của tôi và cô ấy, tôi mới quan tâm đến phát điên như vậy”

 

“…Anh tự hỏi đời này, chưa từng để ý đến ai. Em muốn điều gì, anh chỉ hận là không thể mang đến trước mặt em được, Anh đối với em như thế nào, anh cứ nghĩ em hiểu rõ. Phát súng đó suýt chút nữa lấy đi mạng sống của em, cũng suýt nữa lấy đi mạng sống của anh. Lúc đó, anh đã hạ quyết tâm, chỉ cần em còn sống thì em phải là của anh…

 

Em không yêu anh? Em vẫn chỉ nói với anh một câu vậy sao??? Anh nghe tin em kết hôn, anh như phát điên đến đây tìm em. Anh đánh cược mạng sống của mình không màng, anh đánh được nơi tiền tuyến chiến sự nước sôi lửa bỏng cũng không màng, đánh cược một nữa giang sơn cũng không màng. Em chỉ nói với anh một câu như vậy…”

 

[ Không kịp nói yêu em – Phỉ Ngã Tư Tồn]

 

  1. “Nếu như trong hai chúng ta, vẫn còn một người có thể hạnh phúc, Ninh Hiên, em hy vọng người đó là anh.

Nếu như trong hai chúng ta, vẫn còn một người có thể được vui vẻ, Ninh Hiên, em hy vọng nười đó là anh.

Nếu như trong hai chúng ta, vẫn còn một người có thể yêu thêm lần nữa, Ninh Hiên, em biết người đó nhất định không phải em.”

 

“Tôi và Tô Nhã đích thực đã phải xa nhau tám năm. Trong tám năm này tôi vẫn một mực trước sau như một yêu cô ấy, cho dù cô ấy có thể đã yêu người khác, cho dù cô ấy có thể đã kết hôn cùng người đàn ông khác, cho dù cô ấy có thể đã là mẹ của những đứa con của người đàn ông khác, tôi vẫn hoàn toàn giữ trọn tình yêu với cô ấy!Tình yêu của tôi dành cho Tô Nhã, kể cả cả đời không gặp vẫn không hề thay đổi. Bởi vì có thứ tình yêu được gọi là hoài niệm, không quên và cam tâm tình nguyện.”

 

[ Vẫn mơ về em” – Hồng Cửu ]

 

  1. “Thời còn trẻ chúng ta thường không hiểu thế nào là tình yêu. Lúc mới bước vào đời, tôi từng nghĩ tình yêu có thể vượt qua tất cả. Khi đó tôi không biết trên đời này tồn tại một sức mạnh gọi là số phận, chúng ta chỉ có thể chấp nhận mà không thể thay đổi”

 

[ Từng có một người yêu tôi như sinh mệnh – Thư Nghi ]

 

  1. 50.  “Cả em và tử thần đều muốn có anh, có điều em có lợi thế hơn ông ta vì em yêu anh, yêu anh sâu sắc”

 

[ Yêu anh hơn cả tử thần – Tào Đình ]

 

  1. “Tình yêu vĩ đại nhất cũng có thể lụi tàn.”

 

[ Cuốn theo chiều gió – Margaret Mitchell ]

 

  1. “Có ngày nào lại không phải là một giấc mơ.”

 

[ Búp bê Bắc Kinh – Xuân Thụ]

 

  1. 53. “Thật sự thương yêu một người mới phải lo lắng, hao tổn tâm tư lừa người đó, mới phải cẩn thận lừa gạt cả đời, để người đó mãi vẫn vô cùng vui vẻ. Nói dối không nhất định là xấu xa. Nói thật không nhất định là tốt đẹp”

 

[ Quân tử chi giao – Lam Lâm ]

 

  1. “Dầu gì đi nữa, một người đàn ông có thể đặt em trong tim như thế, có vì anh ta mà tan nát cõi lòng một phen cũng đáng giá.”

 

[ Gặp anh trong ngàn vạn người – Tuyết Ảnh Sương Hồn ]

 

  1. ” Có lẽ lãng quên đi quá khứ mới có thể khiến cho mọi khổ đau biến mất”

 

[ Bong Bóng Mùa Hè – Minh Hiểu Khê ]

 

  1. “Tình yêu có lúc giống như cây gai, nắm càng chặt sẽ càng đau “

 

[ Bong Bóng Mùa Hè – Minh Hiểu Khê ]

 

  1. Hoá ra yêu một người có thể thuận trời, thuận người nhưng không thể thuận theo bản thân.

 

[Từng có một người yêu tôi như sinh mệnh_Thư Nghi]

 

  1. Cát bụi lại về với cát bụi.Nỗi đau có thể diễn tả được không phải nỗi đau thực sự.Tình yêu có thể bắt đầu lại từ đầu cũng không phải tình yêu thực sự.Anh sẽ mãi mãi không biết được em yêu anh biết nhường nào.Em cũng không biết.Cả hai chúng ta đã phản bội nhau,làm tổn thương lẫn nhau.nhưng chưa bao giờ từ bỏ nhau.Thế nhưng trong thời đại này,ai dám nói tình yêu bị phản bội không phải là tình yêu thực sự?

 

[ Cô đơn vào đời _ Dịch Phấn Hàn ]

 

  1. 59. “Thực ra chờ đợi và thời gian chẳng có gì liên quan đến nhau, đó là một thói quen, nó tự nảy sinh, còn anh không thể cưỡng lại. “

 

[Bên nhau trọn đời – Cố Mạn]

 

  1. 60. “Nếu khoảng cách giữa chúng ta là một ngàn bước chân, chỉ cần em đi bước đầu tiên, anh sẽ đi về phía em nốt chín trăm chín mươi chín bước còn lại…”

 

[ Không thể quên em – Hoa Thanh Thần]

 

  1. Tôi đã từng nghe một câu chuyện, “Kiếp trước, khi tôi chết, cơ thể bị ném trên đường phố. Người trên đường qua lại tấp nập nhưng tuyệt nhiên đều làm ngơ trước thi thể của tôi. Một số người đứng lại nhìn tôi lắc đầu ái ngại, ra chiều thương xót. Một số không chịu nổi, đã lấy áo đậy lên. Em đi qua đó, và em đã chôn cất cho tôi”.

 

Mạt Mạt chính là người mà kiếp trước đã chôn cất cho tô

  1. Khi lần đầu tiên nhìn thấy em, dường như tôi cảm thấy những dấu ấn của kiếp trước vẫn còn phảng phất đọng lại trong ký ức của tôi…..Có lẽ kiếp này tôi mãi mãi không thể trở thành chồng của Mạt Mạt, nhưng tình yêu thì sẽ mãi mãi không đổi thay. Đó là tất cả những gì tôi đã nợ cô ấy, nợ từ kiếp trước rồi. Kiếp trước, em đã chôn cất cho tôi. Vì thế, kiếp này dù tôi có phải chịu bao nhiêu đau khổ dày vò, thì tôi cũng mãi yêu em…

 

Tôi không mê tín, nhưng tôi tin vào số phận, tin là có kiếp trước…

 

[Kiếp trước em đã chôn cất cho anh – Tào Đình]

 

  1. ” Có lẽ bởi con người ta thường không nhớ được mình có những gì nhưng lại nhớ rất rõ những gì mình không thể có”

 

[Đồng Lang Cộng Hôn – Diệp Lạc Vô Tâm ( An Dĩ Phong – Tư Đồ Thuần)]

 

  1. “Đường đời rất rộng, nhưng tất cả chúng ta không thể đi trên cùng một hàng, phải có người đi trước và có người đi sau. Những người đi trước chưa chắc là những người giỏi, những người đi sau cũng chưa chắc đã là những người yếu kém, quan trọng là chúng ta có thể đi được đến cái đích mà chúng ta muốn.”

 

[Chàng giảng viên cầm thú của tôi – Tát Không Không ( Khuất Vân – Lý Du Nhiên)]

 

  1. “Được gặp một người có duyên với mình trong thời điểm thích hợp , là hạnh phúc của cả cuộc đời; Được gặp một người có duyên với mình trong thời điểm không thích hợp, chỉ là một tiếng thở dài.”

 

 

 

“Cách yêu một con nhím, không phải là nhổ hết gai trên người nó, mà là phải học được cách làm thế nào để tìm được một cự ly thích hợp, có thể sưởi ấm cho nhau nhưng lại không bị đối phương đâm gai vào mình.”

 

 

 

“Đem lòng yêu một người, có thể là chuyện diễn ra trong tích tắc. Hận một người lại là suốt một đời”

 

[Tháng sáu trời xanh lam Nhân vật chính: Tần Thiên Lãng – Hạ Vi Lam]

 

  1. “Anh hùng có thể sống bằng máu, cũng có thể sống bằng lòng nhân từ. Nhưng quan trọng hơn hết thảy, anh hùng là những ai có đủ can đảm để sống bằng niềm tin”

(legend of Porasitus- Tình yêu, hẫn thù quyền lực)

 

  1. 66. “Không có quyền lực nào là vĩnh cửu. Không có vinh quang nào là mãi mãi chẳng lụi tàn.”(Legend nhá. hay t sẽ gọi là LoP luôn)

 

  1. “Yêu là hạnh phúc! Vì yêu một người nên lúc nào cũng mong muốn người ấy vui vẻ, bất kỳ điều gì cũng có thể làm vì người ấy. Mong muốn người ấy được hạnh phúc, mong muốn được nhìn thấy gương mặt tươi cười của người ấy, khi người ấy hạnh phúc cũng chính là lúc hạnh phúc nhất của người yêu… Bị người quên lãng, trong ánh mắt người không còn có mình nữa, chắc sẽ hụt hẫng lắm. Nhưng nếu từ phút ấy mà người cũng không vui vẻ được nữa thì người ra đi sẽ thấy vui thế nào đây?”

( sẽ có một thiên sứ thay anh yêu em)

 

 

  1. “tôi không phải là người kiên nhẫn nhặt những mảnh vỡ, gắn lại và tự nhủ rằng một vật chắp vá vẫn còn như mới. Cái gì đã tan vỡ là tan vỡ… Và tôi thà nhớ lại khi nó đẹp nhất, còn hơn là chắp vá để rồi suốt đời cứ phải thấy những vết nứt của nó”

(Cuốn theo chiều gió)

 

  1. Nếu như nước mắt mà còn giả dối được thì trên đời này còn thứ gì để có thể coi là thật được đây!

(Hồng hạnh thổn thức)

 

  1. Trong kẽ hở của thời gian và hiện thực, tuổi xuân cũng như sắc đẹp, mỏng manh như trang giấy bị gió hong khô.

(Anh có thích nước Mỹ không?)

 

  1. “giờ đây cuối cùng tôi đã biết yêu,tiếc rằng cuối cùng em đã rời xa, đã mất hút trong biển người mênh mông…”

(Bên nhau trọn đời-Cố Mạn)

 

  1. Không có gì dối trá hơn là vẻ khiêm tốn bề ngoài. Thường nó là sự cẩu thả trong việc diễn đạt ý kiến, đôi lúc còn là cách khoe khoang gián tiếp.

(Kiêu hãnh và định kiến)

 

  1. Phụ nữ điều gì cũng có thể sai, điều duy nhất không thể sai là để mất người đàn ông toàn tâm toàn ý yêu mình!

 

 

[Thoát không khỏi sự dịu dàng của anh – Diệp Lạc Vô Tâm]

 

  1. Em là giấc mộng đẹp nhất đời anh; Anh hứa sẽ mãi mãi chung tình với em. Có lẽ, thật sự có định mệnh, nhất định em xuất hiện trong cuộc đời anh, khiến anh cảm thấy thế giới này chưa từng đẹp như vậy; Nhất định em từ nay về sau ở trong trái tim anh, nhíu mày hay cười, hỉ nộ bi ai đều tác động đến anh; Nhất định anh sẽ đuổi theo em, chỉ cần ở bên cạnh em, dù gian nan thế nào cũng không bao giờ bỏ cuộc.

 

[Cả đời chỉ cần một người là em_Hốt Nhiên Chi Gian]

 

  1. Cô vừa mới bỏ đi một chiếc răng, trở thành vết thương cả đời không cách nào lành lại, nơi đó có những thiếu sót gì, vĩnh viễn không có khả năng đền bù nữa, chỉ một ngụm nước nhỏ thôi cũng sẽ đau đến không còn muốn sống, cho nên dứt khoát không thèm để ý đến, cũng đã quên nơi này từng có một chiếc răng sâu tồn tại.

 

[Hạnh Phúc Giống Như Một Đóa Hoa_Phỉ Ngã Tư Tồn]

 

 

 

  1. Kể cả khi em không yêu anh nữa,kể cả khi em đã quên anh,kể cả khi anh không còn trên thế gian này nữa,anh sẽ vẫn yêu em.” “Anh sẽ đi tìm một thiên sứ, để người ấy…… thay anh yêu em!

 

[Sẽ Có Thiên Thần Thay Anh Yêu Em]

 

 

  1. Thế giới này rộng lớn đến vô chừng, nhưng dù đi nhiều đến thế nào…, gặp nhiều người đến thế nào… Em cũng chỉ yêu một mình Anh…

Yêu một người – là ban cho người ấy quyền năng làm mình đau.Nhớ một người – là tự tước đi của mình niềm vui không ràng buộc.Nhưng Anh yêu!…Em vẫn nói rằng Em yêu Anh đây!

 

[Trái Tim Của Sói_Vũ Quỳnh Hương]

 

  1. Trong trái tim mỗi người đều có một dòng sông nghẽn lại ở đó,nó chia trái tim chúng ta thàng hai bờ : bờ trái mềm yếu,bờ phải lạnh lùng ; bờ trái cảm tính,bờ phải lý trí. Bờ trái chứa đựng những dục vọng ước mơ,đấu tranh và tất cả những hỷ nộ ái ố của chúng ta,còn bờ phải có những vết tích nóng bỏng của mọi quy tắc trên thế gian in vào tim chúng ta. Bờ trái là giấc mộng,còn bờ phải là cuộc sống.

 

[Ánh trăng không hiểu lòng tôi_Tân Di Ổ]

 

  1. Tình yêu chưa từng nếm trải thì làm sao biết được nó ngọt ngào,nếm trải rồi mới biết vị mặn chát của nó,nhưng khi đó người ta muốn ngừng mà không được !

 

[Ngủ cùng sói_Diệp Lạc Vô Tâm]

 

  1. Ước mơ và lý tưởng là không giống nhau.Ước mơ nhiều lúc có thể xa tầm tay với nhưng lý tưởng thì có thể thành hiện thực,chúng ta nỗ lực vì nó thì sẽ thực hiện được mục tiêu. Khi chúng ta hoàn thàng từng cái lý tưởng,vậy chúng ta sẽ đến gần ước mơ ban đầu.

 

[Ký ức độc quyền_Mộc phù sinh]

 

  1. Em không dám chấp nhận tình cảm của anh,vì em sợ một ngày nào đó sẽ mất đi.Vì tình yêu là kiểu qua giai đoạn nồng nhiệt rồi cũng sẽ hết. Đến khi chấm dứt,tình cảm sẽ không trở về nguyên vẹn lúc ban đầu.

 

[ Trò chơi nguy hiểm_Ân Tầm ]

 

  1. Tình yêu không phải vấn đề thích hợp hay không thích hợp,đó là một loại cảm giác tựa như uống một ly rượu mạnh,có khổ đau,có say mê,có nóng bỏng,cũng có chua xót,đau đớn cũng là mãnh liệt.

 

[Giai Kỳ như mộng_Phỉ Ngã Tư Tồn]

 

  1. 83. Không có gì dối trá hơn là vẻ khiêm tốn bề ngoài. Thường nó là sự cẩu thả trong việc diễn đạt ý kiến, đôi lúc còn là cách khoe khoang gián tiếp.

 

(Kiêu hãnh và định kiến)

 

  1. 84. Bình yên cũng là một dạng của hạnh phúc.Hạnh phúc đó rốt cục cũng là một dạng của tình yêu.Có thể đau khổ cũng là dấu hiệu cho tình yêu,nhưng suy cho cùng cái kết cục viên mãn nhất của tình yêu mà con người ta hằng mong mỏi phải chăng là những tháng ngày bình yên sao?

 

[Anh có thích nước Mỹ không?_Tân Di Ổ]

 

  1. 85. Khuyết điểm lớn nhất của đàn ông là ham muốn được che chở,vì thế ưu điểm lớn nhất của một người phụ nữ là biết khéo léo làm cho mìng trở nên yếu đuối.

 

[Cô đơn vào đời_Dịch Phấn Hàn]

 

 

  1. Trong thế giới của đàn ông, thực ra phụ nữa chỉ là 1 ánh mây để tô điểm. Thỉnh thoảng anh ta sẽ khen ngợi vẻ đẹp của nó và cũng bày tỏ sự lưu luyến đối với nó nhưng chắc chắn sẽ không vì nó mà từ bỏ cả bầu trời bao la.

[ Anh có thích nước Mỹ không?_Tân Di Ổ ]

 

  1. Người đàn ông có vững vàng tự chủ đến mấy, khi đã muốn chiếm hữu một ai đó thì sẽ đánh mất tất cả kiên trì và lý trí. Tình yêu, quả nhiên khiến người ta trở nên cuồng loạn.

 

[ Mây trên đồng bay mãi – An Dĩ Mạch ]

 

  1. Con người vì ham sống nên mới sợ chết, vì muốn sở hữu nên mới sợ mất đi. Tình yêu và nỗi sợ là tấm gương phản chiếu cho nhau.

 

[Mây trên đồng bay mãi_An Dĩ Mạch]

 

  1. Dĩ Mạch, em thường hỏi anh sao lại yêu em. Mỗi lần như thế anh đều không trả lời , vì anh thật sự không biết phải trả lời thế nào. Yêu em, tự nhiên như hít thở khí trời. Nhưng… anh có thể nín thờ, chứ không thể ngừng yêu em.

 

[ Mây trên đồng bay mãi – An Dĩ Mạch ]

 

  1. Mỗi lần muốn rơi nước mắt, em sẽ ngẩng đầu lên nhìn những ngôi sao, như vậy nước mắt sẽ không chảy xuống.

 

[ Giai Kỳ Như Mộng_Phỉ Ngã Tư Tồn ]

 

  1. Có nhiều khi, chúng ta cứ ngỡ rằng cái mình từ bỏ chỉ là tình cảm trong một thời điểm, nhưng đến phút cuối mới biết rằng, hóa ra nó là cả cuộc đời.

 

[ Giai Kỳ Như Mộng_Phỉ Ngã Tư Tồn ]

 

  1. Yêu thực sự, cũng không phải là cùng nhau trải qua phong hoa tuyết nguyệt môi chạm môi, tay nắm tay. Mà là biết người đó cần gì, yên lặng làm, hiểu được tâm sự của người đó, lẳng lặng lắng nghe người đó nói … Cũng không cần thề thốt thiên trường địa cửu, biển cạn đá mòn, chỉ cần lúc mình vui vẻ, cũng có thể nghe thấy tiếng người đó cười …

 

[ Đồng lang cộng hôn_Diệp Lạc Vô Tâm ]

 

  1. Lời ngon tiếng ngọt của đàn ông, đốivới phụ nữ là cây thuốc phiện. Biết rõ có độc, nhưng là muốn ngừng mà không ngừng được.

 

[ Đồng Lang Cộng Hôn – Diệp Lạc Vô Tâm ]

 

  1. “Con người ta sống như bước trên đám bùn, quá nhẹ nhàng đến nỗi quay đầu lại sẽ thấy tiếc nuối vì chẳng lưu lại gì. Nhưng thứ đè trong lòng lại quá nặng, hễ bất cẩn là sẽ chìm xuống, chẳng cách nào dứt ra được.”

 

[ Ánh trăng không hiểu lòng tôi – Tân Di Ổ ]

 

  1. Người đang sống, ai không khổ, ai không khó?

 

Nhưng cuộc sống vẫn phải tiếp tục, đau khổ cũng phải chấp nhận, muốn cho bản thân vui vẻ, nhất định từng giờ từng phút phải nhớ rõ chính mình có được những gì!

 

[ Mãi mãi là bao xa_Diệp Lạc Vô Tâm ]

 

  1. Hạnh phúc không phải nhất lao vĩnh dật, chiếm được thì cũng có thể đánh mất, tình yêu khó không phải lúc yêu nhau, mà là ở bên nhau trăm năm không rời.

 

Trăm năm bên nhau, người người đều hy vọng.

 

Nhưng trong thế giới biến ảo vô thường này, làm được liệu có mấy ai!

 

[ Mãi mãi là bao xa_Diệp Lạc Vô Tâm ]

 

  1. Chờ đợi là một sự đau khổ, mỗi giây mỗi phút đều chờ sự dịch chuyển của những chiếc kim, chiếc đồng hồ tưởng rằng chính xác tuyệt đối không có sai sót bao giờ bất ngờ xảy ra sự cố. Và sự chờ đợi một người chưa bao giờ gặp còn đáng buồn hơn.

 

[ Mãi mãi là bao xa_Diệp Lạc Vô Tâm ]

 

 

  1. Tình yêu là gì?

Là tâm hồn hòa hợp lẫn nhau, không cần ngôn từ, hô hấp cũng là một kiểu giao lưu.

Là một ngày gặp mặt vô số lần, nhưng vẫn nhìn không đủ, nhớ không đủ.

 

[ Mãi mãi là bao xa_Diệp Lạc Vô Tâm ]

 

 

  1. Yêu một người không sai.

Yêu một người không nên yêu cũng không sai.

Nhưng yêu một người không nên yêu mà bất chấp tất cả là sai.

Khi còn trẻ bạn có thể phạm lỗi, nhưng hãy cố gắng hết sức mình để không phạm phải lỗi lầm mà không thể xoay chuyển được.

 

[ Bốn năm phấn hồng – Dịch Phấn Hàn ]

 

 

  1. Trong cuộc sống, không nhất định hai người phải sống bên cạnh nhau, cũng không nhất định hai người phải cách xa nhau, trọn đời trọn kiếp, chính là cho dù có xảy ra chuyện gì, họ đều nắm chặt tay nhau, cùng nhau đối mặt với tất cả!

 

[Động phòng hoa chúc sát vách]

 

  1. “Rất nhiều thứ có thể lặp lại, lá cây khô héo vẫn có thể xanh lại, những thứ quên rồi có thể nhớ lại, nhưng người chết rồi không thể sống lại, tuổi xuân qua rồi vĩnh viễn không thể trở lại lần nữa.”

 

[Cho anh nhìn về em _ Tân Di Ổ]

 

  1. “Học định luật Lenz, biết rằng thế giới có co dãn; Học quy tắc L’Hospital , biết nhân sinh là hữu hạn! Vì vậy, ta chỉ có thể tìm giải thoát trong vận động của Newton mà tự do chìm đắm…

 

[ Mãi mãi là bao xa_Diệp Lạc Vô Tâm ]

 

  1. “Có những nỗi buồn và niềm đau không biểu hiện trước mặt người khác, hoàn toàn không có nghĩa là nó không tồn tại.”

 

 

 

Đừng đổ lỗi cho khoảng cách làm phai nhạt tình cảm

( Mask) – Nếu giữ cho tình ấm thì chẳng bao giờ sợ nó đông thành đá rồi chảy thành nước qua thời gian, chỉ sợ trái tim hay ngó nghiêng dễ thay đổi, xa nhau một chút đã vội dõi theo người khác…

Cái làm phai nhạt tình cảm, chính là trái tim của con người, là sự phản bội trong cảm xúc của con người.

img_201408210940426504

Nực cười biết bao khi mọi người vẫn đổ thừa cho khoảng cách, đổ thừa cho sự trái ngược lẫn nhau về suy nghĩ để rồi cho rằng chính nó làm phai nhạt tình cảm. Họ không biết rằng, cái làm tình cảm đổi thay không phải là bất đồng quan điểm hay xa nhau quá lâu, chỉ có một lý do giải thích duy nhất chính là con người đã thay đổi rồi.

Tất nhiên, sự tiếp xúc hàng ngày cũng khiến tình cảm được vun đắp, sự ngọt ngào dành cho nhau cũng chính là liều thuốc bổ để duy trì tình cảm mỗi ngày. Người ta vẫn nói, yêu nhau là phải ở bên nhau, điều này không phải là sai lầm. Thế nhưng cũng không phải vì thế mà nó trở thành độc tôn, là điều duy nhất quyết định mối quan hệ yêu đương của con người.

Có phải chúng ta đang sống quá yếu đuối không?

Con người không chỉ cả ngày sống trong tình yêu, chúng ta còn phải lo đối mặt với hàng tỉ thứ phiền toái mà cuộc đời bắt phải gánh gồng, hàng triệu điều phải lo, hàng trăm thứ phải chịu trách nhiệm. Chúng ta còn có gia đình, bạn bè, còn có các mối quan hệ thân thiết khác, chúng ta không nhất thiết phải kè kè bên nhau mọi lúc, không nhất thiết cứ phải dành hết thời gian bên nhau.

Thế nên không phải cứ vì khoảng cách thời gian và không gian mà cho rằng tình cảm sẽ nhạt phai. Không phải vì tạm thời xa cách mà cho rằng sẽ nhất định phân li, đổ vỡ. Nếu giữ cho tình ấm thì chẳng bao giờ sợ nó đông thành đá rồi chảy thành nước qua thời gian, chỉ sợ trái tim hay ngó nghiêng dễ thay đổi, xa nhau một chút đã vội dõi theo người khác, rời nhau một chút đã vội rung động với hình bóng mới hơn.

Tại sao có thể hôm qua còn thề thốt yêu đương, ngày mai xa nhau một chút đã vội bội phản, để rồi đổ lỗi cho việc khoảng cách làm tình nhạt phai.

Ai có thể tin, ai có thể chấp nhận những lý lẽ mẻ cùn nực cười đó cơ chứ?

Chúng ta vẫn sẽ bị tổn thương sau những lần tan vỡ, dù ít hay nhiều, dù trầm trọng như một cơn bạo bệnh hay chỉ là trận cảm cúm. Thế nhưng, đau vẫn là đau, thương tổn vẫn là thương tổn. Nếu không yêu thật lòng, nhất thiết đừng gật đầu, để rồi sau này lại phải nói lời xin lỗi vì đã trót quay lưng…