RSS

Monthly Archives: Tháng Mười 2014

Yêu?

tinh-yeu-thang-11-cung-bao-binh

Tình yêu không phải là sự chiếm hữu nhưng là cảm giác mình thuộc về một người nào đó, và tất nhiên đòi hỏi người đó cũng phải thuộc về mình. Vì thế mà trong mọi thứ tình cảm thì tình yêu khiến người ta ghen tuông nhiều nhất. Chung thủy là quy tắc bất thành văn trong tình yêu mà cả hai người đều ngầm hiểu, không cần phải thỏa thuận.

Advertisements
 

Sorry! I Love You

Sorry i love you so much

“Duyên phận là thứ để ông trời đùa cợt con người. Nếu một ngày tàn duyên em bước đi, thì là vì em phải đi. Sẽ không ai có thể ép buộc hay níu giữ tâm hồn những chú chim khi chúng muốn thuộc về bầu trời. Làm sao có thể giữ được người đã muốn đi? Cho nên chừng nào em còn ở đó, cãi vã và trách giận, thì anh vẫn bình thản tin là em luôn ở đó! Vì một tình yêu chết luôn đi kèm với sự im lặng. Còn một tình yêu vẫn còn gây ra tiếng động, dù lớn dù nhỏ, thì nó vẫn còn có thể cứu vãn.”

 

Lưng chừng hạnh phúc

02

Lúc còn nhỏ, rất dễ để thiện cảm chuyển thành yêu thích, để yêu thích trở thành tình yêu, để tạm thời làm cả đời. Điều này gọi là ngây thơ.

Khi trưởng thành, rất dễ để yêu thích biến thành thiện cảm, để tình yêu chỉ còn yêu thích, để cả đời chỉ là tạm thời. Điều này gọi là bỏ lỡ.

 

Đừng nói với anh ấy. Tôi vẫn còn yêu

1535686_897594110253841_325226634868477893_n

 

Chính là vào thời điểm chính xác nhất. Ta gặp được người thích hợp nhất!

 

Yêu đơn phương

Hôm nay, em sẽ nói những điều – Vì sao bao lâu nay em quá khó hiểu

Vì sao em không vui khi nhìn thấy anh – Đang kề vai đi bên ai

yeu-don-phuong

Yêu đơn phương một ai đó, chỉ biết lặng nhìn anh từ phía xa. Chẳng hiểu khi thấy anh cười và hạnh phúc thì niềm vui ấy nhưng đang chia sớt cùng em. Hạnh phúc nhỏ bé của em hiện tại là mong anh được vui mỗi ngày, nhưng cuộc sống không như ta mong muốn. Có vui, có buồn mới gọi là cuộc sống.

Yêu đơn phương một ai đó, khi thấy anh đang kề bên với ai…chợt thấy nhói lòng. Tự trách bản thân mình quá yếu kém để người anh chọn không phải là em.

Yêu đơn phương một ai đó, bởi vì em là con gái nên em không nói lên tiếng yêu cùng anh, bởi vì em là con gái nên yếu đuối trong em nó lấn át hết sự tự tin và bởi vì em yêu anh, chỉ muốn mình em biết. Em sợ nếu anh biết anh sẽ tránh mặt em, anh sẽ ngại khi tiếp xúc với em và tình cảm do em xây dựng bị sụp đỗ.

Em không vui, nhưng cố giả vờ – Rằng Em không yêu anh

Nhưng có ai ngờ một ngày… Ngồi nơi đây…- Nhìn vào anh, cho em nói hết lòng này !

Yêu đơn phương một ai đó, khi mức giới hạn của một con người bị nổ tung thì cho dù có xảy ra chuyện gì ở hiện tại đi nữa thì em cũng phải đối diện với anh dù chỉ một lần thôi.

Để em nói “em yêu anh” rồi anh nghĩ sao cũng được. Em chọn cách ra đi để không làm anh khó xử, em chọn cách ra đi để tim thôi không nghĩ về anh nữa. Dù sao yêu đơn phương thì chỉ có mình em yêu anh mà thôi.

yeu-don-phuong-1

Giá như anh, chẳng thuộc về ai – Thì tình cảm đôi ta đâu là sai

Giá như mình, gặp nhau khi trước – thì em đã đến trước một bước…

Gía như…chỉ là giá như thôi…nhưng em vẫn biết điều đó không xảy ra…người đến sau…ừ em là người đến sau, đồng nghĩa với việc hạnh phúc kia đã không còn là của em, mà là của người con gái anh yêu.

Gía như anh khhông có người ở bên thì có lẽ tình yêu em dành cho là không sai. Nhưng bên anh đang kề bên một người thì em biết dù có giả vờ không yêu anh đi nữa thì lòng vẫn đau nhói

Em không thể ngăn tim mình ngừng yêu anh, đã bao lần tự hứa với bản thân tránh xa anh đi, đừng yêu anh nữa và thôi không quan tâm nhìn anh đằng xa nữa nhưng em mãi không làm được. Lý trí không nghe lời con tim mình nói nữa rồi anh à.

 

 

Em đã ngủ với chồng chị chưa?

em-da-ngu-voi-chong-chi-chua

Người đàn bà đứng tuổi hỏi đàn bà trẻ:

– Em đã ngủ với chồng chị chưa?

Đàn bà trẻ sa sầm nét mặt, đôi mắt ghì chặt vào đáy ly sóng sánh ánh cam. Vài phút lặng lẽ trôi qua, đàn bà trẻ phát ra thứ âm thanh nghèn nghẹn mà nội dung chẳng liên quan gì đến câu hỏi:

– Anh ấy nói với em, chị không chăm lo và không thể chia sẻ cùng anh ấy….

Đàn bà đứng tuổi tiếp nhận bằng nét mặt thản nhiên. Giống như cô đã quen với tiếng báo thức lúc 6h30 mỗi ngày, để tất bật chuẩn bị bữa sáng cho chồng, đánh hộ anh đôi giày để anh có thể an tâm rời khỏi nhà đi làm. Đàn bà đứng tuổi chậm rãi tuông từng lời:

– Đây không phải là lần đầu tiên chị nghe câu nói ấy từ cửa miệng một phụ nữ trẻ. Có điều chị tự hỏi: “Tại sao trong cuộc đời, hầu hết đàn bà chỉ cần duy nhất một người đàn ông hiểu mình, chăm lo cho mình. Trong khi đa số đàn ông lại cần nhiều người đàn bà hiểu mình, chăm lo cho mình đến thế?”.

Đàn bà trẻ cúi xuống, nước mắt khi không mà chảy. Tiếng đàn bà đứng tuổi vẫn vang lên đều đặn:

– Trong mối quan hệ lằng nhằng này, chúng ta chỉ có hai cách giải thích. Hoặc là cả ba cùng có lỗi, hoặc là không ai có lỗi, lỗi tại “Nhan sắc” mà ra… Thôi, chị về đây, còn phải đi đón cháu. Em từ từ suy nghĩ và chọn cho mình một kết cục mà em muốn. Chỉ có điều “Nhan sắc” là thứ phù du nhất cuộc đời này em ạ…!

Đàn bà đứng tuổi đi rồi, để lại trong gió ánh mắt đen láy và mùi hương thoang thoảng. Đàn bà trẻ nhìn theo dáng dấp ấy và thầm nghĩ: “Chị ta từng được gọi là nhan sắc…”. Chuông điện thoại reo vang, đàn bà trẻ giật mình. Đầu dây bên kia, tiếng người đàn ông – như đa số đàn ông khác – cần nhiều đàn bà trong cuộc đời, nói hối hả: “Em à, cẩn thận nhé. Mụ nhà anh phát hiện ra em rồi. Mụ để cả xấp hình chụp chúng ta đi vào nhà nghỉ, rồi cả chỗ nhà nơi em đang trọ học. Tạm thời đừng liên lạc nhiều nhé. Anh sẽ tranh thủ giải quyết để gặp em sớm…”.

Đàn bà trẻ không đáp trả. Tiếng tít tít vang lên vồn vã và bất ngờ. Bất ngờ như cơn mưa ngoài khuôn quán kia. Lúc này cô mới nhận ra sự tinh xảo của đàn bà đứng tuổi khi chọn quán cà phê cô và người đàn ông ấy thường hò hẹn làm nơi gặp nhau hôm nay. Đàn bà trẻ nhìn ảnh mình trong tấm gương phản chiếu loang loáng màn nước, nghĩ mãi đến điều đàn bà đứng tuổi gửi lại trước khi đi: “Nhan sắc…”

Đàn bà đứng tuổi để toàn bộ tập ảnh giấy tờ liên quan đến người tình mới nhất của chồng lên bàn làm việc cho anh rồi lẳng lặng trở về phòng. Nhìn lại mình trong gương, đàn bà đứng tuổi biết mình đã sai khi chiều qua đổ lỗi mọi điều cho “Nhan sắc”. Đàn bà nhớ lại lời một người đàn bà lớn tuổi hơn: “Đàn ông nào vốn mang tính trăng hoa thì hoạ may khi chết đi mới bỏ được. Chấp nhận lấy anh ta là chấp nhận cảnh chồng chung cả đời…” . Đàn bà đứng tuổi thở dài, tắt đèn trong tiếng nhạc da diết buồn “Bàn tay làm sao níu, một thời vừa đi qua…”

Đàn ông trở về sau cơn mưa giông bất ngờ. Phong bì hình ảnh vợ để trên bàn đêm qua vẫn còn làm anh chới với. Hai lần trước vợ chỉ nói: “Anh dừng lại đi, đừng để em biết quá nhiều…”. Đàn ông ngoan ngoãn nghe theo vì thiết nghĩ: “Còn nhiều thời gian khác mà!”. Lần này, đàn bà làm điều gay cấn hơn. Đàn ông nằm vật nơi phòng khách, chẳng dám vào phòng ngủ. Anh sợ những câu chất vấn không lối thoát dành cho mình, sợ mình trở thành thằng hèn như kẻ trộm bị bắt gặp. Đàn ông ngủ quên lúc nào không hay. Đàn ông muôn đời là thế. Họ không như đàn bà, điển hình là đàn bà trong phòng ngủ kia, ngổn ngang cả đêm không chợp mắt.

6h30, đàn bà choàng dậy như một loại phản xạ vô điều kiện. Nhưng rồi nghĩ lại, đàn bà cho phép mình lao vào phòng tắm chà rửa bản thân sạch sẽ, bóng loáng trước khi lao vào bếp. Đàn bà cho phép mình thoa chút phấn son trước khi đánh giày cho chồng. Và gọi chồng dậy với ánh mắt vô tư như chưa từng xảy ra chuyện gì. Đàn ông hớn hở như thoát được nạn, thay đồ, sáng, và huýt sáo rời khỏi nhà đi làm, không quên hôn vợ.

Đến cơ quan, đàn ông hí hửng rút điện thoại định gọi cho đàn bà trẻ, bất ngờ đọc được tin nhắn gửi sẵn từ đêm qua: “Em tha thứ cho anh, chúng ta tha thứ cho nhau. Em cố gắng và em biết anh cũng sẽ cố gắng. Chỉ có điều: Nhất quá tam. Chúng ta cùng ghi nhớ điều đó. Em yêu anh!”

Đàn ông run tay vì biết đàn bà đứng tuổi không nói đùa. Đàn ông đang nghĩ, liệu những nhan sắc đang phới phới ngoài kia, rồi có mang đến cho anh những điều anh đang sở hữu? Liệu khi những nhan sắc ấy tàn phai, anh còn lại gì?

Đàn ông bóp trán, buông điện thoại. Ngồi thừ một lúc, anh mở email làm việc. Tên đàn bà trẻ đứng đầu trong inbox với lá thư “Nhan sắc”. Đàn ông hồi hộp mở ra. Đàn bà trẻ viết:

“Em và nhan sắc cũ của anh đã gặp nhau cách đây vài ngày. Chị ấy không còn mới như em. Nhưng chị ấy có thứ nhan sắc khác. Tuỳ vào sự lựa chọn của anh. Em mong tin anh!”.

Đàn ông nghe tim đập liên hồi. Ngã vật ra ghế, nốc cạn ly cà phê. Ly cà phê có thể đã làm đàn ông tỉnh táo hơn hoặc đã làm anh ta say. Đàn ông đem mọi thứ lên bàn cân, như vốn phải thế trong đầu óc một gã kinh doanh thành đạt. Đàn ông khôn ngoan, bản lĩnh nhìn thấy rõ ràng ngày hôm qua có sức mạnh lớn lao thế nào trong việc tạo ra hôm nay. Đàn ông cũng không còn đủ trẻ để liều lĩnh đem chưa – đến – nửa – cuộc – đời còn lại ra cá cược.

Đàn ông im lặng rời khỏi inbox. Chiều hôm ấy, đàn ông về sớm, đón con cùng vợ dưới cơn mưa tầm tã. Đàn bà đứng tuổi không quên chiếc khoác tay trong ví, lau vội nước mưa trên mặt, trên tóc chồng. Đàn ông nhìn vợ, nhớ lời đàn bà trẻ trong lá thư rồi nghĩ: “Đàn bà đứng tuổi của mình có một thứ nhan sắc mà không phải bất kì nhan sắc nào cũng có được…”

Vấn đề là, suy nghĩ ấy rồi sẽ tồn tại trong cuộc đời còn lại của đàn ông được bao lâu? Khi hàng ngày đàn ông vẫn phải tiếp xúc và nhìn thấy hàng nghìn nhan sắc mới đang hừng hực ngoài kia?…

 

Bởi đó là tình yêu

Bởi đó là tình yêu nên dù người ta có làm trái tim mình đau đến đâu cũng vẫn mỉm cười và nói không sao.

boi-do-la-tinh-yeu

Ai đó nói rằng người ta không tốt, không yêu bạn đâu, người ta không xứng đáng với bạn nhưng bạn chỉ mỉm cười. Rồi bạn tự nói với lòng người ta đối xử với ai thế nào không quan trọng, chỉ cần yêu mình, vậy là đủ. Trái tim của một kẻ đang yêu làm sao nghĩ được một người không đối xử tốt với người khác thì làm sao thật lòng với nửa kia của mình.

Ai đó nói rằng bạn thật ngốc. Thích một người sao cứ mãi im lặng, để rồi một ngày, người ta đi bên cạnh và tay trong tay với một người khác, nụ cười, ánh mắt ấy không bao giờ hướng về phía bạn nữa. Bạn lại tự an ủi bản thân: “chỉ cần người ấy hạnh phúc là mình vui”.

Với tôi, bạn chẳng ngốc chút nào. Làm sao mọi người có thể hiểu trái tim của người đang yêu. Bạn tin tưởng người ấy tuyệt đối bởi có yêu thì mới tin, không tin là chưa yêu. Biết đâu đấy, lòng tin của bạn sẽ khiến người ấy thay đổi để hoàn thiện, xứng đáng hơn với bạn.

Nếu bạn không có một vị trí thật đặc biệt trong trái tim của ai đó thì việc im lặng chẳng phải tốt hơn sao? Cho người ta biết tình cảm của bạn, nhiều khi là mang đến một gánh nặng. Cũng có khi là mất đi một tình bạn đẹp bởi có những tình yêu đâu cần đáp trao.

Tình yêu mang đến cho bạn nhiều thứ hơn bạn tưởng. Hôm nay người ta làm bạn cười, ngày mai lại khiến bạn rơi lệ. Hôm nay bạn nói ghét người ta, ngày mai bạn lại yêu. Sự quan tâm của người này đôi khi là phiền toái cho người khác. Tất cả những gì tình yêu mang tới cho bạn đều là “được”, bạn tin không? Một người trải qua đủ các cung bậc cảm xúc của tình yêu sẽ hạnh phúc hơn người chưa yêu lần nào, bạn tin không? Tôi thì tin.

Nhưng tất cả chúng ta, không ai đáng phải chịu đau khổ trong tình yêu. Chúc cho mọi người luôn được yêu bởi những người chúng ta yêu thương.