RSS

Category Archives: Góc Trái Tim

Nơi chia sẻ những cảm nhận cuộc sống

Hoa thiên cốt – Đông Phương

11951195_1657116267862479_7887772999225596824_n

“Cốt Đầu, ta tới đón nàng về nhà.”
Về nhà của chúng ta, có ta, có Đường Bảo, có nàng. Càng sâu nặng, càng nhớ mong, càng không thể nói. Nhân gian có vạn ước ngàn cầu không được, Đông Phương bao nhiêu năm chỉ sống trong hận thù và đau khổ nhưng trong cuộc đời ấy có thể gặp được Tiểu Cốt, được nửa ngày ngắn ngủi ở bên nàng ấy thế này thôi, cũng thấy rất ấm áp, cảm giác này rất kì lạ. Đông Phương trầm tư suy nghĩ.
Có lẽ, đó là cảm giác có gia đình.
Bình bình đạm đạm sống bên nhau.
Vui vẻ.
Phải không?

 

Và tôi yêu anh ấy.

10923217_713246965462555_136146189852282430_n

Tôi yêu anh ấy, không thấy bầu trời xanh hơn, cảnh vật đẹp hơn. Mà tôi từng trông thấy bạn trai khô khan của tôi giúp một người già qua đường, cứu một chú chó bị tai nạn, cho người ăn xin một chiếc bánh mỳ.
Và tôi yêu anh ấy.

 

Ừ! Xấu gái. Thì đã làm sao?

Người ta luôn đấu tranh để chống lại sự phân biệt giàu nghèo.
Người ta đang đấu tranh vì sự kì thị giới tính.
Vậy sao không ai đấu tranh cho sự phân biệt xấu – đẹp?
Không ai sinh ra lại muốn mình xấu xí, nhưng cũng chẳng ai được chọn trước cho mình một ngoại hình xinh đẹp.

Ừ! Xấu gái, thì đã làm sao?

la-con-gai-the-nao

Tôi thấy nhiều bạn viết bài than thở, khóc lóc rằng “mình xấu quá nên mình không có ai yêu”, rằng “mình xấu quá nên mình thấy tự ti, mình ngại cái này mình ngại cái kia..bla…bla…bla..”. Tôi đọc xong cũng thấy đồng cảm cho nỗi niềm “xấu gái” của các bạn ấy. Nhưng thay vì chọn cách than thở, cam chịu cái sự “xấu” đó thì tại sao bạn không học cách thay đổi chính bản thân mình. Làm đẹp cho mình không phải là để làm vừa lòng người khác mà là để mình sống tốt hơn, yêu thương bản thân mình hơn.

Tôi cũng xấu. Cũng nhận được nhiều lời chê bai. Cũng hiếm những buổi hẹn hò, đón đưa, càng khó tìm được một mối quan hệ yêu đương thật lòng.
Nhưng tôi chưa bao giờ tự làm khổ mình vì thấy mình xấu cả.

28e56a71d63df221ec2f9980491643bcd2977cc0

Có thể bạn không có một ngoại hình bắt mắt. Nhưng chí ít bạn may mắn hơn rất nhiều người khiếm khuyết một phần nào đó trên cơ thể. Tôi đã từng không ngừng than thở về đôi chân vòng kiềng, không thẳng, không thon, không đẹp, cho đến khi tôi nhìn thấy một bé gái bị dị tật ở chân, em ấy không thể bước đi bình thường và phải chống nạng để đi bán vé số. Kể từ đấy, tôi nhận ra một điều, sinh ra với một cơ thể khỏe mạnh, không khiếm khuyết gì đã là một may mắn rất lớn rồi.

Đừng bao giờ trách móc bố mẹ bạn, rằng “tại sao sinh ra con xấu xí thế này”. Có bố mẹ nào lại cảm thấy sung sướng khi con mình có ngoại hình không xinh đẹp đâu? Thế nên hãy thôi trách móc, dằn vặt những người đã cho bạn cơ hội được xuất hiện trên cuộc đời này.

Vì tôi xấu, nên tôi rất ít khi nhận được những cử chỉ ga lăng của đàn ông. Và tôi cũng chẳng thấy buồn về điều đó. Ngược lại, có khi còn phải cảm ơn họ. Vì nhờ họ không giúp nên tôi độc lập hơn, tự chủ hơn trong cuộc sống . Tôi có thể làm được những việc mà người ta vẫn mặc định là “việc của đàn ông” như sửa ống nước, thay bóng đèn. Nếu máy tính hư thì thay vì í ới gọi người yêu sửa giùm như những cô bạn xinh đẹp khác; tôi sẽ xắn tay áo lên, tự tay làm mọi thứ. Cuộc đời mình là do mình tạo nên thì tại sao cứ phải dựa dẫm vào người khác. Rồi nếu chẳng may một ngày nào đó họ bỏ ta đi thì ta sẽ rơi vào trạng thái hụt hẫng, chới với, chơi vơi, chông chênh vì cái khoảng trống mà trước đây bạn đã quen dựa vào họ.

Nếu bạn có năng lực, nhưng khi đi xin việc mà nhà tuyển dụng chưa nhìn vào hồ sơ xin việc đã từ chối bạn vì bạn không xinh thì hãy rời khỏi công ty đó ngay lập tức. Tôi không phủ nhận lợi thế của một ngoại hình dễ nhìn. Nhưng nếu bạn không có điều đó, không có nghĩa là bạn không có cơ hội tìm được một công việc tốt, tương xứng với năng lực của bạn. Nhờ xấu, chả có ai yêu, nên mình không bị phân tâm vì tình cảm. Nhờ xấu, nên mình tập trung học hành tốt hơn, tích lũy kiến thức sâu hơn. Và mình đã tìm được công việc phù hợp với mức lương khá ổn. Đừng tự ti về những gì bạn không có, hãy tự tin về những gì bạn có, bạn sẽ thành công.

Vì tôi xấu, nên tình yêu đến với tôi không dễ dàng. Nhưng nhờ thế, khi nó đến tôi biết trân trọng tình yêu của mình hơn. Nếu có tên đàn ông nào đó nói với bạn rằng “vì em xấu nên anh không thể yêu em”. Hãy đá hắn ra khỏi cuộc đời bạn ngay lập tức. Còn nếu như bạn có một ngoại hình xinh xắn, thì sẽ có rất nhiều chàng trai vây quanh bạn. Nhưng trong số đó, có bao nhiêu người yêu bạn vì con người thật sự của bạn?
Rồi một khi cái nhan sắc ấy phai tàn theo thời gian thì còn lại mấy người ở bên bạn để nói lời yêu?

Nếu bạn xấu, thì thay vì ngồi than thân trách phận, hãy cố gắng học cách làm đẹp cho bản thân mình. Thay đổi kiểu tóc, học một vài kĩ thuật trang điểm cơ bản, chăm chút cách ăn mặc của bản thân, Da không đẹp thì dưỡng da nhiều hơn, béo quá hay gầy quá thì tập thể dục và thay đổi chế độ ăn cho phù hợp với thể trạng… Cái xấu ở ngoại hình thì còn sửa cho đẹp lên được, Chứ cái xấu về tâm hồn, về nhân phẩm thì khó lòng sửa cho đẹp lên lắm.

Gái đẹp thì hạnh phúc (tất nhiên). Và gái xấu cũng sẽ hạnh phúc. Ai cũng có quyền được hạnh phúc. Vấn đề là không phải ai cũng biết cố gắng, nỗ lực phấn đấu để tạo ra hạnh phúc cho riêng mình.

Ừ! Xấu gái, thì đã làm sao?

Nguồn: webtretho

 

Này! Em đã sống thế nào suốt những năm qua thế cô gái?

Từ nhỏ đến lớn, em đóng vai một cô bé chăm ngoan, học hành giỏi giang. Em ăn sáng đều đặn, đi cùng cha mẹ đến trường, luôn làm theo những gì mà mọi người nói là đúng. Em không dám cúp học, không quậy phá. Mỗi buổi tối em học bài đều đặn rồi mới đi ngủ.

Em đã sống thế nào suốt những năm qua thế cô gái?
Em trở nên bình thường, trong cuộc sống được định sẵn. Em không có điều gì nổi bật hơn người. Em không quá xinh đẹp, không hát hay, cũng không biết chơi một loại nhạc cụ nào cả. Em không thể trở thành thiên tài, nhưng cũng không phải là một kẻ ngây dại. Em không đủ tốt để che chở, giúp đỡ và thứ tha cho tất cả mọi người, nhưng cũng chẳng có can đảm để trở thành kẻ xấu.
Em đã sống thế nào suốt những năm qua thế cô gái?
Em bước vào cuộc sống ồn ào, cả ngày làm việc trong cái văn phòng chật hẹp. Buổi tối trong góc phòng nhỏ riêng mình, em vùi đầu vào những bộ phim hài lãng mạn. Cuối tuần, em cho phép mình ngủ nướng và dọn dẹp. Cuộc sống cứ đều đặn trôi qua. Em 15, em 18, em 23, hay em 24, 25 vẫn sống những chuỗi ngày tự do như thế.
Em lớn lên theo từng năm tháng, nhưng khi ai đó hỏi em về tuổi trẻ. Em im lặng, em suy tư. Em tự hỏi. Em đã làm gì nhỉ?
Khi ai đó hỏi em về ước mơ. Em băn khoăn với những thứ ước mộng viển vông xa vời. Em đã sống bao nhiêu năm trong cuộc đời mà không biết mình muốn gì, mình phải làm gì.

co-gai
Cô gái à,
Đã bao giờ em cảm thấy chán nản với chuỗi ngày tháng đều đặn kia chưa? Đã bao giờ em thử cúp học, thử bỏ bữa sáng, thử nổi loạn, thử gào thét, đập phá hay chưa?
Em nhìn thấy những cô gái xinh đẹp khác, những cô gái tài năng khác, em có bao giờ thấy đố kị không? Em có thể đố kị, nhưng đừng tự ti em nhé! Bất kì ai cũng sở hữu một tài năng nào đấy, chỉ là em chưa nhận ra nó mà thôi. Em cũng biết buồn đau trước những mảnh phận bất hạnh, em cũng thấy hạnh phúc khi chăm một nhành ra hoa, em cũng là một cô gái đa cảm với cuộc sống đấy thôi!
Em bước vào cuộc sống, cũng vấp ngã, cũng đau đớn, cũng tổn thương. Nhưng em vẫn một mình đứng dậy, em mạnh mẽ hơn bao nhiêu người em có biết không? Em chọn làm bạn với cô đơn để bảo vệ trái tim khỏi những thương tổn. Có thể khi thấy ai đó tay níu tay, em cũng chạnh lòng buồn, nhưng em đã can đảm hơn bao nhiêu người khác, em có biết không?

Như vậy vẫn chưa đủ đâu cô gái ạ!
Cuộc sống này ta có thể sống bao nhiêu lâu? Em chỉ có một lần được sống như thế. Em chẳng thể nào quay trở lại những ngày tháng đã qua. Tuổi trẻ cũng chỉ có một giới hạn nào đấy sẽ mỏi mệt. Em không thể cứ lẳng lặng nhìn mọi thứ lướt qua kẽ tay như thế.
Hãy bắt đầu những điều mới, vượt qua bức rào đã từng ngăn cách em, một lần nổi loạn và điên rồ theo cách em muốn. Hãy bắt đầu từ những việc nhỏ nhặt nhất, như học nấu một món ăn cầu kỳ, tập chơi một thứ nhạc cụ. Hay một lần chạy trốn đến nơi thật xa, nơi không ai có thể tìm thấy em, chụp một vài bức hình lưu niệm, ghi lại một vài dòng tâm trạng.
Hãy một lần mở lòng và đón nhận yêu thương, có thể là ngọt ngào, cũng có thể là đớn đau, nhưng có hề gì khi em đã từng yêu thương và gọi tên ai đó bằng cả trái tim mình chứ.
Em cứ đi thật xa khỏi bức tường rào của mình đi, em sẽ thấy thế giới này không đáng sợ như em vẫn tưởng, em sẽ thấy em can đảm hơn rất nhiều, em hạnh phúc hơn rất nhiều. Sau cùng, em sẽ tìm thấy giấc mơ của mình, em sẽ thấy điều mình muốn và điều mình cần, cô gái ạ!

 

Nhãn: , ,

Giá lại có một người như em

1012052_607421062665730_625773598_n

 

Có một loại tình yêu, không thể dừng lại, cũng không thể đến được…

Biết rõ là dày vò nhưng lại không thể né tránh.
Biết rõ là không có đường tiến nhưng lại không muốn quay đầu.
Biết rõ là phải buông tay nhưng lại không cam tâm xa lìa.
Biết rõ chờ đợi sẽ không có kết quả nhưng bản thân vẫn – Cố chấp đợi chờ

P/s: Giá lại có một người như em – Lâm Phỉ Nhiên

 

Hãy để em đi cùng anh đến cuối cuộc đời!

Chàng trai của em à, nhớ lấy những gì em sắp nói nhé…

Có biết bao nhiêu cô gái ghé ngang cuộc đời anh, có thể em chẳng bằng ai trong số họ, nhưng anh có quyền lựa chọn mà, chọn lấy người con gái mà anh thương nhất, người con gái có thể khiến tim anh rung động, khiến anh mỉm cười, khiến anh đau khổ, quan trọng hơn là khiến anh muốn gắn bó cả cuộc đời. Nhưng anh chọn nắm tay em mà không phải bất kì cô gái nào…thì hãy trân trọng sự lựa chọn ấy nhé. Giữa cuộc sống xô bồ, chúng ta không thể dễ dàng gì mà gặp được nhau, lại càng chẳng dễ dàng gì để ngã vào lòng nhau thì hà cứ gì để cho thương yêu phai dấu đi, anh nhỉ. Em thấy bao nhiêu người, yêu nhau lắm, tưởng chừng trái đất quay cuồng, tay vẫn siết chặt nhau…nhưng cuối cùng vẫn rời xa nhau. Tình yêu cũng như một hành trình vô định, biết trước điểm khởi đầu, nhưng đáp án cho tương lai, tùy thuộc cách ta cùng nhau đi như thế nào. Em và anh, đi được bao lâu rồi, vẫn còn có nhau cạnh bên, âu cũng là may mắn.

Em thấy hạnh phúc hơn bất kì cô gái nào, vì là người anh chọn trao tấm vé đi cùng anh trên chặng đường của yêu thương. Trên chuyến hành trình mang tên tình yêu ấy, em biết, có lúc chúng ta phải chững lại vì sóng gió, sẽ phải quyết định có cùng nhau đi tiếp hay không. Không phải em không lo sợ mệt mỏi quá người ta dễ buông lơi, rồi trôi về đôi ngả, lạc nhau ngay trên chuyến hành trình chỉ riêng hai người.

130213_Happy_Couple_Hamed_Masoumi_Flickr
Nhưng anh à, em đã nói, em sẽ là người bạn đồng hành tuyệt vời nhất trên hành trình kiếm tìm hạnh phúc ấy. Đường dài mỏi mệt em không sợ đâu, chỉ sợ anh không đủ niềm tin đi tiếp với em. Nên nhớ rằng, dù có sóng gió lắm cũng đừng đẩy em ra, vì có hai người dễ vượt qua hơn khi cô đơn lạc bóng mà. Có thể, hãy luôn tựa vào em khi anh thấy mỏi mệt.Nếu có hỏng hóc gì khiến chẳng thể đi tiếp, mong anh để em cùng anh sửa chữa, rồi mình cùng nhau đi tiếp, đi tới cái đích người ta gọi là hạnh phúc. Hãy để em ôm chặt lấy anh…khi chuyến đi ấy yên bình và ngay cả khi nó chao đảo. Giữ chặt lấy nhau…

Em muốn đi cùng anh, và đương nhiên cũng muốn cùng anh chạm chân tới cái đích cuối cùng.Cái đích mà ở đó, em và anh, ta cùng nhau gây dựng hạnh phúc, viết tiếp cho những ước mơ mà bây giờ hai đứa đang dự định. Sẽ không dễ dàng, em hiểu điều đó, vì chúng ta bản thân không ai đoán được rồi sẽ có bao nhiêu sóng gió gập ghềnh trên chuyến hành trình ấy. Liệu rồi, có ai mệt mỏi quá mà dừng lại, để người kia độc bước. Em không muốn, dù chỉ một lần, nghĩ tới việc chỉ còn mình em đi hoặc người đi cùng em chẳng phải anh nữa. Em tin anh cũng không muốn thế đâu.

Giữ cho em tấm vé duy nhất để được cùng anh đi hết cuộc đời. Hãy tin rằng sự chọn lựa của anh là đúng, đâu dễ kiếm ra người có thể nắm tay mình đi hết cuộc đời, từ lúc tim biết rung động đến lúc tim không thể đập nữa, cũng không phải kiếm được rồi, người ta biết cách để cùng nhau đi hết cuộc đời, nhưng ngay bây giờ, em còn dư thừa niềm tin, có thể sánh bước cùng anh. Tin em, là người bạn đồng hành duy nhất có thể trụ lại cùng anh đến cuối con đường, anh nhé…

 

Yêu một người trưởng thành

Yêu một người trưởng thành là không cần quan tâm nhau qua từng lời lẽ yêu thương sướt mướt. Mà nhẹ nhàng đi cạnh nhau, kể cho nhau vài ba câu chuyện hàng ngày ta gặp phải, chia sẻ với nhau những chiêm nghiệm được rút ra.

Trải qua bao mối tình với những hờn ghen giận dỗi. Đi qua bao buồn vui với những khoảnh khắc không thể gọi tên…

Yêu một người trưởng thành, là khi muốn tìm đến bờ vai của một người đàn ông đủ chững chạc và tin tưởng để cho ta cảm giác an toàn mỗi khi ở cạnh.

Yêu một người trưởng thành, là lúc ta biết tự chăm sóc bản thân và tự ôm lấy chính mình mỗi khi cô đơn.

Yêu một người trưởng thành, muốn học và tìm thêm những công thức nấu ăn mới. Cuối ngày, nhắn một cái tin: Anh về chưa? Qua nhà thử món ăn mới của em nhé.

1fda2be6bfb0a5f912b05cd5c292b27c-9219d

Yêu một người trưởng thành, không quan tâm nhau qua từng lời lẽ yêu thương sướt mướt. Mà nhẹ nhàng đi cạnh nhau, kể cho nhau vài ba câu chuyện hàng ngày ta gặp phải, chia sẻ với nhau những chiêm nghiệm được rút ra. Đôi khi chỉ là khoảng lặng, bước bên nhau, cảm nhận yêu thương không quá mãnh liệt mà da diết và dài lâu.

Yêu một người trưởng thành, ta cảm nhận rõ được sự dứt khoát và trách nhiệm qua từng lời nói, cùng cử chỉ quan tâm.

Yêu một người trưởng thành, là khi ta khát khao ôm lấy bờ vai ấy mỗi khi nó khẽ rung lên vì bao mệt mỏi của cuộc đời ấy.

Yêu một người trưởng thành, hiểu rõ phải tôn trọng cuộc sống riêng tư của nhau, biết cách sắp xếp những gì được đặt lên hàng đầu. Gia đình. Sự nghiệp. Tình yêu và Bạn bè.

Yêu một người trưởng thành, nếu có chia tay, thì vẫn có thể là bạn tốt. Vẫn quan tâm và bước cạnh nhau như người đã từng rất thân quen.

Để yêu được người trưởng thành, thì bản thân ta cũng đã phải là người trưởng thành thật sự.

Vậy, bạn đã sẵn sàng yêu một người trưởng thành, hay chưa?