RSS

Category Archives: Tâm Sự

Ừ! Xấu gái. Thì đã làm sao?

Người ta luôn đấu tranh để chống lại sự phân biệt giàu nghèo.
Người ta đang đấu tranh vì sự kì thị giới tính.
Vậy sao không ai đấu tranh cho sự phân biệt xấu – đẹp?
Không ai sinh ra lại muốn mình xấu xí, nhưng cũng chẳng ai được chọn trước cho mình một ngoại hình xinh đẹp.

Ừ! Xấu gái, thì đã làm sao?

la-con-gai-the-nao

Tôi thấy nhiều bạn viết bài than thở, khóc lóc rằng “mình xấu quá nên mình không có ai yêu”, rằng “mình xấu quá nên mình thấy tự ti, mình ngại cái này mình ngại cái kia..bla…bla…bla..”. Tôi đọc xong cũng thấy đồng cảm cho nỗi niềm “xấu gái” của các bạn ấy. Nhưng thay vì chọn cách than thở, cam chịu cái sự “xấu” đó thì tại sao bạn không học cách thay đổi chính bản thân mình. Làm đẹp cho mình không phải là để làm vừa lòng người khác mà là để mình sống tốt hơn, yêu thương bản thân mình hơn.

Tôi cũng xấu. Cũng nhận được nhiều lời chê bai. Cũng hiếm những buổi hẹn hò, đón đưa, càng khó tìm được một mối quan hệ yêu đương thật lòng.
Nhưng tôi chưa bao giờ tự làm khổ mình vì thấy mình xấu cả.

28e56a71d63df221ec2f9980491643bcd2977cc0

Có thể bạn không có một ngoại hình bắt mắt. Nhưng chí ít bạn may mắn hơn rất nhiều người khiếm khuyết một phần nào đó trên cơ thể. Tôi đã từng không ngừng than thở về đôi chân vòng kiềng, không thẳng, không thon, không đẹp, cho đến khi tôi nhìn thấy một bé gái bị dị tật ở chân, em ấy không thể bước đi bình thường và phải chống nạng để đi bán vé số. Kể từ đấy, tôi nhận ra một điều, sinh ra với một cơ thể khỏe mạnh, không khiếm khuyết gì đã là một may mắn rất lớn rồi.

Đừng bao giờ trách móc bố mẹ bạn, rằng “tại sao sinh ra con xấu xí thế này”. Có bố mẹ nào lại cảm thấy sung sướng khi con mình có ngoại hình không xinh đẹp đâu? Thế nên hãy thôi trách móc, dằn vặt những người đã cho bạn cơ hội được xuất hiện trên cuộc đời này.

Vì tôi xấu, nên tôi rất ít khi nhận được những cử chỉ ga lăng của đàn ông. Và tôi cũng chẳng thấy buồn về điều đó. Ngược lại, có khi còn phải cảm ơn họ. Vì nhờ họ không giúp nên tôi độc lập hơn, tự chủ hơn trong cuộc sống . Tôi có thể làm được những việc mà người ta vẫn mặc định là “việc của đàn ông” như sửa ống nước, thay bóng đèn. Nếu máy tính hư thì thay vì í ới gọi người yêu sửa giùm như những cô bạn xinh đẹp khác; tôi sẽ xắn tay áo lên, tự tay làm mọi thứ. Cuộc đời mình là do mình tạo nên thì tại sao cứ phải dựa dẫm vào người khác. Rồi nếu chẳng may một ngày nào đó họ bỏ ta đi thì ta sẽ rơi vào trạng thái hụt hẫng, chới với, chơi vơi, chông chênh vì cái khoảng trống mà trước đây bạn đã quen dựa vào họ.

Nếu bạn có năng lực, nhưng khi đi xin việc mà nhà tuyển dụng chưa nhìn vào hồ sơ xin việc đã từ chối bạn vì bạn không xinh thì hãy rời khỏi công ty đó ngay lập tức. Tôi không phủ nhận lợi thế của một ngoại hình dễ nhìn. Nhưng nếu bạn không có điều đó, không có nghĩa là bạn không có cơ hội tìm được một công việc tốt, tương xứng với năng lực của bạn. Nhờ xấu, chả có ai yêu, nên mình không bị phân tâm vì tình cảm. Nhờ xấu, nên mình tập trung học hành tốt hơn, tích lũy kiến thức sâu hơn. Và mình đã tìm được công việc phù hợp với mức lương khá ổn. Đừng tự ti về những gì bạn không có, hãy tự tin về những gì bạn có, bạn sẽ thành công.

Vì tôi xấu, nên tình yêu đến với tôi không dễ dàng. Nhưng nhờ thế, khi nó đến tôi biết trân trọng tình yêu của mình hơn. Nếu có tên đàn ông nào đó nói với bạn rằng “vì em xấu nên anh không thể yêu em”. Hãy đá hắn ra khỏi cuộc đời bạn ngay lập tức. Còn nếu như bạn có một ngoại hình xinh xắn, thì sẽ có rất nhiều chàng trai vây quanh bạn. Nhưng trong số đó, có bao nhiêu người yêu bạn vì con người thật sự của bạn?
Rồi một khi cái nhan sắc ấy phai tàn theo thời gian thì còn lại mấy người ở bên bạn để nói lời yêu?

Nếu bạn xấu, thì thay vì ngồi than thân trách phận, hãy cố gắng học cách làm đẹp cho bản thân mình. Thay đổi kiểu tóc, học một vài kĩ thuật trang điểm cơ bản, chăm chút cách ăn mặc của bản thân, Da không đẹp thì dưỡng da nhiều hơn, béo quá hay gầy quá thì tập thể dục và thay đổi chế độ ăn cho phù hợp với thể trạng… Cái xấu ở ngoại hình thì còn sửa cho đẹp lên được, Chứ cái xấu về tâm hồn, về nhân phẩm thì khó lòng sửa cho đẹp lên lắm.

Gái đẹp thì hạnh phúc (tất nhiên). Và gái xấu cũng sẽ hạnh phúc. Ai cũng có quyền được hạnh phúc. Vấn đề là không phải ai cũng biết cố gắng, nỗ lực phấn đấu để tạo ra hạnh phúc cho riêng mình.

Ừ! Xấu gái, thì đã làm sao?

Nguồn: webtretho

 

Hãy để em đi cùng anh đến cuối cuộc đời!

Chàng trai của em à, nhớ lấy những gì em sắp nói nhé…

Có biết bao nhiêu cô gái ghé ngang cuộc đời anh, có thể em chẳng bằng ai trong số họ, nhưng anh có quyền lựa chọn mà, chọn lấy người con gái mà anh thương nhất, người con gái có thể khiến tim anh rung động, khiến anh mỉm cười, khiến anh đau khổ, quan trọng hơn là khiến anh muốn gắn bó cả cuộc đời. Nhưng anh chọn nắm tay em mà không phải bất kì cô gái nào…thì hãy trân trọng sự lựa chọn ấy nhé. Giữa cuộc sống xô bồ, chúng ta không thể dễ dàng gì mà gặp được nhau, lại càng chẳng dễ dàng gì để ngã vào lòng nhau thì hà cứ gì để cho thương yêu phai dấu đi, anh nhỉ. Em thấy bao nhiêu người, yêu nhau lắm, tưởng chừng trái đất quay cuồng, tay vẫn siết chặt nhau…nhưng cuối cùng vẫn rời xa nhau. Tình yêu cũng như một hành trình vô định, biết trước điểm khởi đầu, nhưng đáp án cho tương lai, tùy thuộc cách ta cùng nhau đi như thế nào. Em và anh, đi được bao lâu rồi, vẫn còn có nhau cạnh bên, âu cũng là may mắn.

Em thấy hạnh phúc hơn bất kì cô gái nào, vì là người anh chọn trao tấm vé đi cùng anh trên chặng đường của yêu thương. Trên chuyến hành trình mang tên tình yêu ấy, em biết, có lúc chúng ta phải chững lại vì sóng gió, sẽ phải quyết định có cùng nhau đi tiếp hay không. Không phải em không lo sợ mệt mỏi quá người ta dễ buông lơi, rồi trôi về đôi ngả, lạc nhau ngay trên chuyến hành trình chỉ riêng hai người.

130213_Happy_Couple_Hamed_Masoumi_Flickr
Nhưng anh à, em đã nói, em sẽ là người bạn đồng hành tuyệt vời nhất trên hành trình kiếm tìm hạnh phúc ấy. Đường dài mỏi mệt em không sợ đâu, chỉ sợ anh không đủ niềm tin đi tiếp với em. Nên nhớ rằng, dù có sóng gió lắm cũng đừng đẩy em ra, vì có hai người dễ vượt qua hơn khi cô đơn lạc bóng mà. Có thể, hãy luôn tựa vào em khi anh thấy mỏi mệt.Nếu có hỏng hóc gì khiến chẳng thể đi tiếp, mong anh để em cùng anh sửa chữa, rồi mình cùng nhau đi tiếp, đi tới cái đích người ta gọi là hạnh phúc. Hãy để em ôm chặt lấy anh…khi chuyến đi ấy yên bình và ngay cả khi nó chao đảo. Giữ chặt lấy nhau…

Em muốn đi cùng anh, và đương nhiên cũng muốn cùng anh chạm chân tới cái đích cuối cùng.Cái đích mà ở đó, em và anh, ta cùng nhau gây dựng hạnh phúc, viết tiếp cho những ước mơ mà bây giờ hai đứa đang dự định. Sẽ không dễ dàng, em hiểu điều đó, vì chúng ta bản thân không ai đoán được rồi sẽ có bao nhiêu sóng gió gập ghềnh trên chuyến hành trình ấy. Liệu rồi, có ai mệt mỏi quá mà dừng lại, để người kia độc bước. Em không muốn, dù chỉ một lần, nghĩ tới việc chỉ còn mình em đi hoặc người đi cùng em chẳng phải anh nữa. Em tin anh cũng không muốn thế đâu.

Giữ cho em tấm vé duy nhất để được cùng anh đi hết cuộc đời. Hãy tin rằng sự chọn lựa của anh là đúng, đâu dễ kiếm ra người có thể nắm tay mình đi hết cuộc đời, từ lúc tim biết rung động đến lúc tim không thể đập nữa, cũng không phải kiếm được rồi, người ta biết cách để cùng nhau đi hết cuộc đời, nhưng ngay bây giờ, em còn dư thừa niềm tin, có thể sánh bước cùng anh. Tin em, là người bạn đồng hành duy nhất có thể trụ lại cùng anh đến cuối con đường, anh nhé…

 

Yêu một người trưởng thành

Yêu một người trưởng thành là không cần quan tâm nhau qua từng lời lẽ yêu thương sướt mướt. Mà nhẹ nhàng đi cạnh nhau, kể cho nhau vài ba câu chuyện hàng ngày ta gặp phải, chia sẻ với nhau những chiêm nghiệm được rút ra.

Trải qua bao mối tình với những hờn ghen giận dỗi. Đi qua bao buồn vui với những khoảnh khắc không thể gọi tên…

Yêu một người trưởng thành, là khi muốn tìm đến bờ vai của một người đàn ông đủ chững chạc và tin tưởng để cho ta cảm giác an toàn mỗi khi ở cạnh.

Yêu một người trưởng thành, là lúc ta biết tự chăm sóc bản thân và tự ôm lấy chính mình mỗi khi cô đơn.

Yêu một người trưởng thành, muốn học và tìm thêm những công thức nấu ăn mới. Cuối ngày, nhắn một cái tin: Anh về chưa? Qua nhà thử món ăn mới của em nhé.

1fda2be6bfb0a5f912b05cd5c292b27c-9219d

Yêu một người trưởng thành, không quan tâm nhau qua từng lời lẽ yêu thương sướt mướt. Mà nhẹ nhàng đi cạnh nhau, kể cho nhau vài ba câu chuyện hàng ngày ta gặp phải, chia sẻ với nhau những chiêm nghiệm được rút ra. Đôi khi chỉ là khoảng lặng, bước bên nhau, cảm nhận yêu thương không quá mãnh liệt mà da diết và dài lâu.

Yêu một người trưởng thành, ta cảm nhận rõ được sự dứt khoát và trách nhiệm qua từng lời nói, cùng cử chỉ quan tâm.

Yêu một người trưởng thành, là khi ta khát khao ôm lấy bờ vai ấy mỗi khi nó khẽ rung lên vì bao mệt mỏi của cuộc đời ấy.

Yêu một người trưởng thành, hiểu rõ phải tôn trọng cuộc sống riêng tư của nhau, biết cách sắp xếp những gì được đặt lên hàng đầu. Gia đình. Sự nghiệp. Tình yêu và Bạn bè.

Yêu một người trưởng thành, nếu có chia tay, thì vẫn có thể là bạn tốt. Vẫn quan tâm và bước cạnh nhau như người đã từng rất thân quen.

Để yêu được người trưởng thành, thì bản thân ta cũng đã phải là người trưởng thành thật sự.

Vậy, bạn đã sẵn sàng yêu một người trưởng thành, hay chưa?

 

Em sẽ giữ trái tim mình cho đến khi anh buông tay

Và các cô gái ạ! Hãy gửi bạn trai mình, chồng mình bài viết này đi! Hãy cho anh ta biết trân quý em nếu còn yêu em với một lời nhắc: “Em sẽ giữ trái tim mình cho đến khi anh buông tay”.

Có cô gái nhỏ nọ inbox cho tôi tâm trạng đầy hối hận vì em đã lên giường với một người đàn ông khác không phải chồng mình. Em dằn vặt em. Em cảm thấy em thật tồi tệ. Bởi em nào có yêu người đàn ông nọ đâu. Chỉ là trong một ngày nọ, giữa đôi lần chớp tắt của hôn nhân, em đã bị cuốn đi mà không hay. Nhưng cũng đồng thời, em tái bút cho tôi rằng: “Đó là một trải nghiệm đầy màu sắc mà cả đời này em không bao giờ quên anh ạ! Không bao giờ em quên”. Nên nói thế nào nhỉ, rằng em phải biết ơn người đàn ông ấy, người đã cho em một trải nghiệm lạ lùng như thế dù chẳng hề yêu anh ta.

Mâu thuẫn. Có một sự mâu thuẫn đến kỳ cùng khi mà vừa cảm thấy có lỗi lại vừa cảm thấy một điều gì đó rất mới mẻ. Cô gái nhỏ của anh ạ, em đã sai hay em đang làm đúng? Không, chẳng có đúng sai trong câu chuyện này bởi cái ngỡ sai (lên giường với một người đàn ông mình không yêu khi mình đang có chồng) thì lại cho ta một trải nghiệm cả đời không quên. Trong khi cái ta ngỡ là đúng (làm cuộc đời trở nên thú vị bằng những trải nghiệm) thì lại sai lè khi nó vi phạm chuẩn mực đạo đức của hôn nhân.

Tôi không phải nhà đạo đức học (dạo này nhan nhản trên Facebook), tôi chỉ là người anh xa lắc của các cô gái nhỏ. Thậm chí có khi cả cuộc đời chúng ta cũng sẽ chẳng gặp mặt nhau ngoài đời. Thế nên tôi chỉ có thể chia sẻ với em về một điều khác nằm ngoài phạm trù đúng – sai. Là nguyên do từ đâu?

Trái tim của phụ nữ vốn rất nhỏ. Nó chỉ chứa được duy nhất một người đàn ông nhưng là trọn vẹn người đàn ông đó. Từ thân xác, ánh mắt, tâm hồn, hơi thở, suy nghĩ, ký ức, tương lai… Tôi chắc chắn điều đó! Hầu hết các cô gái đều như thế. Hầu hết các cô gái khi đã yêu một người đàn ông đều như thế. Không bao giờ có chỗ cho bất cứ người đàn ông nào khác. Chắc chắn! Và họ sẽ không bao giờ ngoại tình với bất cứ một người đàn ông nào. Họ sẽ không lên giường với bất cứ ai dẫu đó là thần tượng mỹ miều của họ hay những mỹ nam lung linh ngoài kia. Không! Không bao giờ! Phụ nữ là vậy!

moi-phu-nu-phai-gui-bai-viet-nay-cho-nguoi-dan-ong-cua-minh1

Nhưng…

Nhưng trái tim phụ nữ thì cũng thẳm sâu khôn cùng. Tổn thương nào cũng để lại nhiều di chứng. Khi người đàn ông mà họ dốc cạn kiệt tim mình để yêu mà không được đáp lại đúng như họ mong muốn thì trái tim kia sẽ trống rỗng nhường nào. Những sứt mẻ mà nếu để xảy ra sẽ khiến trái tim ấy không còn nguyên vẹn nữa. Như cô gái nhỏ đã inbox cho tôi rằng chồng em vẫn thường đi cà phê với nhiều cô em kết nghĩa, đã đôi lần cô em kết nghĩa tâm sự thâu đêm với chồng em thậm chí họ còn nói với nhau về sex, gửi cho nhau ảnh nóng. Mặc dù chồng em vẫn nói là không có gì nhưng làm sao em còn tin?

Như nhiều cô gái nhỏ khác cũng inbox cho tôi về thói vô tâm của chồng, galant với phụ nữ bên ngoài và vô tâm với vợ mình ở nhà. Như nhiều cô gái nhỏ khác tận mắt nhìn thấy tin nhắn mùi mẫn của bạn trai dành cho cô em kết nghĩa hay cô bạn thân.

Bi kịch bắt đầu từ đó! Trái tim sứt mẻ nọ trở nên mong manh đến vô cùng. Đôi khi chỉ cần một cái vỗ vai nhẹ của cậu đồng nghiệp cũng khiến cô gái nhỏ ngã xuống. Đôi khi chỉ vài lời hỏi han cũng đủ khiến lòng cô không còn đứng vững. Dù cô gái nhỏ có béo đến 70 kg hay xấu xí, bụng sề sau hai lần sinh nở thì luôn có ít nhất một người đàn ông muốn lên giường với họ. Đàn ông vốn là loài dễ dãi bởi bản năng của họ là gieo giống. Thế nên chỉ cần một chớp tắt nhỏ thôi, họ sẽ tấn công. Họ sẽ muốn lên giường và làm tình với cô gái nhỏ. Mà trái tim sứt mẻ kia nào đủ tỉnh táo để hiểu đâu là sự quan tâm chân thành đâu là sự quan tâm để mưu cầu lợi ích? Nhất là khi trái tim ấy đang tả tơi và bị ruồng rẫy thì việc bị sa ngã hẳn là nhanh như một cái chớp mắt.

Tôi không doạ các ông chồng đâu! Tôi cũng không bao biện cho những người phụ nữ sa ngã đâu. Chỉ là tôi muốn nhắc cánh đàn ông rằng nếu anh yêu người phụ nữ của mình thì hãy giữ cô ấy cho chặt. Giữ cô ấy bằng cách giữ chính bản thân mình. Đừng để khuyết hao bất cứ một tí gì ANH trong lòng họ. Trân trọng. Nâng niu. Gìn giữ. Nếu còn yêu!

Và các cô gái ạ! Hãy gửi bạn trai mình, chồng mình bài viết này đi! Hãy cho anh ta biết trân quý em nếu còn yêu em với một lời nhắc: “Em sẽ giữ trái tim mình cho đến khi anh buông tay”.

 

CHỈ LÀ NGƯỜI TÌNH THÔI, ANH NHÉ!

Trên mức tình bạn, nhưng không vượt qua tình yêu. Mình chọn cách lặng lẽ ở bên nhau, cần nhau, và làm người tình của nhau. Em và anh, chẳng phải xa lạ, chỉ là bất chợt nhận ra rằng mình cần nhau, và rồi mình chọn làm người tình của nhau. Người tình, chỉ là người tình thôi!

a9686031-16c1-4423-ae28-32977dd3b369

Chỉ là nhận ra tình cảm được chứa đựng trong những tháng ngày qua, chỉ là ngoảnh lại, thấy một người mà mình rất yêu, rất thương đang ở đó, ngay phía sau mình, sau một mối tình mà người này đã từng trải qua, để rồi nhận ra người kia mới là người quan trọng mà bản thân cần nhất!
Không là tình đầu, cũng không là tình cuối. Là người tình, nên chấp nhận sẻ san tình yêu của người kia cho một người khác, chấp nhận môi hôn không chỉ hôn riêng một người, chấp nhận nhịp đập không chỉ đập loạn lên vì một ai cả. Người tình cần nhau về thể xác, về sự sẻ chia, về những lần an ủi khi người này hờn giận với người yêu… Cần, đến, hết, đi. Người tình thì sẽ chẳng khi nào phải nói chia tay giống như người yêu cả, phải không? Thế nên, hãy cứ chỉ là người tình thôi, anh nhé!
Người tình không giống với người yêu. Người yêu thì được công khai, nhiều người biết đến. Với em, người tình cũng không phải là dùng để chỉ về một mối tình vụng trộm, nó có thể được người ta biết đến, nhưng người tình nhiều khi không mặn mà được như người yêu, cũng không có quyền cấm cản, ghen tuông, trách cứ.
Người tình không được có cái quyền cho phép bản thân mình ghen tuông. Ừ, là thương, có thể sẽ là yêu, nhưng người tình không nên để trái tim của mình được rung động. Người này có thể yêu một người khác, và người kia không có quyền cấm cản. Vì là người tình nên câu chuyện ba người sẽ không có chỗ đứng nào vững chắc cho một danh nghĩa người tình bấp bênh?
Ừ. Có thể sẽ khóc trong phút giây nào đó bất chợt thấy yếu lòng, khi thấy người này trong tay, ôm ấp một người khác. Có thể sẽ đau khi thấy ai kia thân mật và trao yêu thương cho một người không phải mình…nhưng bản thân mình không có quyền đòi hỏi quá nhiều như thế? Là người tình, có thể phút giây nào đó sẽ là người yêu?
Chỉ là em không muốn nhớ một ai đó quá nhiều, vì sợ rằng hình bóng ấy sẽ chẳng khi nào mất đi. Chỉ là nếu yêu thương nhiều quá, sợ rằng một lúc nào đó em sẽ chẳng thể nào rời đi. Sợ khi người tình không còn là người tình nữa, tình cảm ngày một lớn hơn, thì em khó lòng mà quay lại. Vì em sợ một lần nữa bị tổn thương. Nên em luôn chọn cách khóa chặt cánh cửa của trái tim mình!
Hãy cứ là người tình của nhau thôi. Là người tình để không bao giờ phải nói lời chia tay cả… Yêu thương cứ để đong đầy. Khi nào mình thực sự cần nhau nhất, khi ấy hãy nói một lời yêu!

 

Yêu anh, em muốn là chính mình thôi!

Em sẽ chỉ là cô gái bình thường, để chàng hot boy là anh sưởi ấm trái tim em, để em làm tan bớt cái lạnh bên trong anh mà không có bất cứ cô nàng hot girl nào làm được.

1

Nếu anh là chàng gió, em sẽ là gì đây? Người ta ví những chàng trai đào hoa, lãng tử, nay yêu cô này nhưng mai có thể yêu cô khác là gió. Vì gió vô định, gió không biết chung tình, gió có cảm xúc mãnh liệt nhưng cũng vội tan nhanh. Nhưng, em biết nơi gió dừng chân là nơi có nắng, vì nắng sẽ hòa với gió, khiến gió thôi vội vã đuổi theo dòng thời gian. Vậy, em sẽ là nắng nhé chàng gió của em.

Nếu anh là chàng hoàng tử ngày xưa, em có nên là công chúa? Sự thật thì hoàng tử cưỡi ngựa trắng đi tìm kiếm thành công chứ không phải tìm một nàng công chúa để cưới làm vợ. Chỉ là trên đường đi, chàng vô tình gặp nàng, có thể là cứu nàng thoát khỏi nguy hiểm, hoặc lập chiến công nên được vua ban hôn. Em không muốn chuyện tình của chúng ta như một sự ban ơn, như sự cố tình chấp nhận… vậy nên em sẽ từ chối làm nàng công chúa xinh đẹp, mà em sẽ là con ngựa trắng theo chàng đi khắp nơi, ở bên chàng như là định mệnh.

Nếu anh là một hotboy, em có nên bon chen phong mình thành hot girl? Hot boy thường lạnh lùng cả vẻ đẹp bên ngoài lẫn tâm hồn bên trong nên mới cuốn hút. Hot boy thì ít cười, nhưng đã cười thì sẽ đốn đổ trái tim của nhiều cô gái. Hot boy dĩ nhiên không phải là chàng-trai-nóng, nhưng lại có thể gây bỏng tim nếu ai lỡ yêu phải hot boy. Vậy tại sao em lại phải trở thành hot girl để rồi hai đứa nóng đốt cháy nhau anh nhỉ? Em sẽ chỉ là cô gái bình thường, để chàng hot boy là anh sưởi ấm trái tim em, để em làm tan bớt cái lạnh bên trong anh mà không có bất cứ cô nàng hot girl nào làm được. Đơn giản vì giữa chúng ta tồn tại một thứ gọi là tình yêu.

Nếu anh là đại gia, em không đủ tiêu chuẩn làm chân dài của anh rồi, vì chiều cao ba mét bẻ đôi cộng 5cm như em chỉ xứng với danh hiệu chân ngắn. Vậy anh có muốn trở thành đại gia đầu hói, bụng bự của một cô nàng chân dài nào đó không? Dĩ nhiên, nếu anh muốn thế thì anh sẽ mất một cô nàng chân ngắn đáng yêu là em.

Nếu anh chẳng là gió, chẳng là hoàng tử, hot boy hay đại gia, em sẽ là gì?

Em vẫn là em thôi, là người yêu anh và cũng được anh yêu. Nhưng đôi khi em vẫn phải đặt câu “Nếu anh là… thì em là…” để biết chúng ta đang tồn tại vì nhau, vì tình yêu chúng ta dành cho nhau luôn đều đặn như cặp từ “Nếu… thì…”

Nếu anh đọc được những dòng này, thì có nghĩa là em đang rất yêu anh!

 

Em đã ngủ với chồng chị chưa?

em-da-ngu-voi-chong-chi-chua

Người đàn bà đứng tuổi hỏi đàn bà trẻ:

– Em đã ngủ với chồng chị chưa?

Đàn bà trẻ sa sầm nét mặt, đôi mắt ghì chặt vào đáy ly sóng sánh ánh cam. Vài phút lặng lẽ trôi qua, đàn bà trẻ phát ra thứ âm thanh nghèn nghẹn mà nội dung chẳng liên quan gì đến câu hỏi:

– Anh ấy nói với em, chị không chăm lo và không thể chia sẻ cùng anh ấy….

Đàn bà đứng tuổi tiếp nhận bằng nét mặt thản nhiên. Giống như cô đã quen với tiếng báo thức lúc 6h30 mỗi ngày, để tất bật chuẩn bị bữa sáng cho chồng, đánh hộ anh đôi giày để anh có thể an tâm rời khỏi nhà đi làm. Đàn bà đứng tuổi chậm rãi tuông từng lời:

– Đây không phải là lần đầu tiên chị nghe câu nói ấy từ cửa miệng một phụ nữ trẻ. Có điều chị tự hỏi: “Tại sao trong cuộc đời, hầu hết đàn bà chỉ cần duy nhất một người đàn ông hiểu mình, chăm lo cho mình. Trong khi đa số đàn ông lại cần nhiều người đàn bà hiểu mình, chăm lo cho mình đến thế?”.

Đàn bà trẻ cúi xuống, nước mắt khi không mà chảy. Tiếng đàn bà đứng tuổi vẫn vang lên đều đặn:

– Trong mối quan hệ lằng nhằng này, chúng ta chỉ có hai cách giải thích. Hoặc là cả ba cùng có lỗi, hoặc là không ai có lỗi, lỗi tại “Nhan sắc” mà ra… Thôi, chị về đây, còn phải đi đón cháu. Em từ từ suy nghĩ và chọn cho mình một kết cục mà em muốn. Chỉ có điều “Nhan sắc” là thứ phù du nhất cuộc đời này em ạ…!

Đàn bà đứng tuổi đi rồi, để lại trong gió ánh mắt đen láy và mùi hương thoang thoảng. Đàn bà trẻ nhìn theo dáng dấp ấy và thầm nghĩ: “Chị ta từng được gọi là nhan sắc…”. Chuông điện thoại reo vang, đàn bà trẻ giật mình. Đầu dây bên kia, tiếng người đàn ông – như đa số đàn ông khác – cần nhiều đàn bà trong cuộc đời, nói hối hả: “Em à, cẩn thận nhé. Mụ nhà anh phát hiện ra em rồi. Mụ để cả xấp hình chụp chúng ta đi vào nhà nghỉ, rồi cả chỗ nhà nơi em đang trọ học. Tạm thời đừng liên lạc nhiều nhé. Anh sẽ tranh thủ giải quyết để gặp em sớm…”.

Đàn bà trẻ không đáp trả. Tiếng tít tít vang lên vồn vã và bất ngờ. Bất ngờ như cơn mưa ngoài khuôn quán kia. Lúc này cô mới nhận ra sự tinh xảo của đàn bà đứng tuổi khi chọn quán cà phê cô và người đàn ông ấy thường hò hẹn làm nơi gặp nhau hôm nay. Đàn bà trẻ nhìn ảnh mình trong tấm gương phản chiếu loang loáng màn nước, nghĩ mãi đến điều đàn bà đứng tuổi gửi lại trước khi đi: “Nhan sắc…”

Đàn bà đứng tuổi để toàn bộ tập ảnh giấy tờ liên quan đến người tình mới nhất của chồng lên bàn làm việc cho anh rồi lẳng lặng trở về phòng. Nhìn lại mình trong gương, đàn bà đứng tuổi biết mình đã sai khi chiều qua đổ lỗi mọi điều cho “Nhan sắc”. Đàn bà nhớ lại lời một người đàn bà lớn tuổi hơn: “Đàn ông nào vốn mang tính trăng hoa thì hoạ may khi chết đi mới bỏ được. Chấp nhận lấy anh ta là chấp nhận cảnh chồng chung cả đời…” . Đàn bà đứng tuổi thở dài, tắt đèn trong tiếng nhạc da diết buồn “Bàn tay làm sao níu, một thời vừa đi qua…”

Đàn ông trở về sau cơn mưa giông bất ngờ. Phong bì hình ảnh vợ để trên bàn đêm qua vẫn còn làm anh chới với. Hai lần trước vợ chỉ nói: “Anh dừng lại đi, đừng để em biết quá nhiều…”. Đàn ông ngoan ngoãn nghe theo vì thiết nghĩ: “Còn nhiều thời gian khác mà!”. Lần này, đàn bà làm điều gay cấn hơn. Đàn ông nằm vật nơi phòng khách, chẳng dám vào phòng ngủ. Anh sợ những câu chất vấn không lối thoát dành cho mình, sợ mình trở thành thằng hèn như kẻ trộm bị bắt gặp. Đàn ông ngủ quên lúc nào không hay. Đàn ông muôn đời là thế. Họ không như đàn bà, điển hình là đàn bà trong phòng ngủ kia, ngổn ngang cả đêm không chợp mắt.

6h30, đàn bà choàng dậy như một loại phản xạ vô điều kiện. Nhưng rồi nghĩ lại, đàn bà cho phép mình lao vào phòng tắm chà rửa bản thân sạch sẽ, bóng loáng trước khi lao vào bếp. Đàn bà cho phép mình thoa chút phấn son trước khi đánh giày cho chồng. Và gọi chồng dậy với ánh mắt vô tư như chưa từng xảy ra chuyện gì. Đàn ông hớn hở như thoát được nạn, thay đồ, sáng, và huýt sáo rời khỏi nhà đi làm, không quên hôn vợ.

Đến cơ quan, đàn ông hí hửng rút điện thoại định gọi cho đàn bà trẻ, bất ngờ đọc được tin nhắn gửi sẵn từ đêm qua: “Em tha thứ cho anh, chúng ta tha thứ cho nhau. Em cố gắng và em biết anh cũng sẽ cố gắng. Chỉ có điều: Nhất quá tam. Chúng ta cùng ghi nhớ điều đó. Em yêu anh!”

Đàn ông run tay vì biết đàn bà đứng tuổi không nói đùa. Đàn ông đang nghĩ, liệu những nhan sắc đang phới phới ngoài kia, rồi có mang đến cho anh những điều anh đang sở hữu? Liệu khi những nhan sắc ấy tàn phai, anh còn lại gì?

Đàn ông bóp trán, buông điện thoại. Ngồi thừ một lúc, anh mở email làm việc. Tên đàn bà trẻ đứng đầu trong inbox với lá thư “Nhan sắc”. Đàn ông hồi hộp mở ra. Đàn bà trẻ viết:

“Em và nhan sắc cũ của anh đã gặp nhau cách đây vài ngày. Chị ấy không còn mới như em. Nhưng chị ấy có thứ nhan sắc khác. Tuỳ vào sự lựa chọn của anh. Em mong tin anh!”.

Đàn ông nghe tim đập liên hồi. Ngã vật ra ghế, nốc cạn ly cà phê. Ly cà phê có thể đã làm đàn ông tỉnh táo hơn hoặc đã làm anh ta say. Đàn ông đem mọi thứ lên bàn cân, như vốn phải thế trong đầu óc một gã kinh doanh thành đạt. Đàn ông khôn ngoan, bản lĩnh nhìn thấy rõ ràng ngày hôm qua có sức mạnh lớn lao thế nào trong việc tạo ra hôm nay. Đàn ông cũng không còn đủ trẻ để liều lĩnh đem chưa – đến – nửa – cuộc – đời còn lại ra cá cược.

Đàn ông im lặng rời khỏi inbox. Chiều hôm ấy, đàn ông về sớm, đón con cùng vợ dưới cơn mưa tầm tã. Đàn bà đứng tuổi không quên chiếc khoác tay trong ví, lau vội nước mưa trên mặt, trên tóc chồng. Đàn ông nhìn vợ, nhớ lời đàn bà trẻ trong lá thư rồi nghĩ: “Đàn bà đứng tuổi của mình có một thứ nhan sắc mà không phải bất kì nhan sắc nào cũng có được…”

Vấn đề là, suy nghĩ ấy rồi sẽ tồn tại trong cuộc đời còn lại của đàn ông được bao lâu? Khi hàng ngày đàn ông vẫn phải tiếp xúc và nhìn thấy hàng nghìn nhan sắc mới đang hừng hực ngoài kia?…

 

Đã bao giờ anh sợ mất em chưa?

Biết không anh, em đã từng đuổi theo một người trên phố vì có dáng người giống anh chỉ vì anh nói anh đang ở nhà. Em sợ anh dối em. Em chạy đến bên anh thật nhanh. Thì ra anh vẫn ở đây, chờ em.

01

Trên đời, thứ mong manh dễ vỡ nhất chẳng phải thủy tinh hay viên pha lê trong suốt, cũng chẳng phải con gái mà chính là tình yêu. Anh có biết tại sao không? Bởi lẽ hôm nay chúng mình yêu nhau nhiều đến thế nhưng lại chẳng biết ngày mai sẽ ra sao.

Trong tình yêu, em cũng chỉ là một cô gái bình thường như bao cô gái khác, em cũng hay nghĩ ngợi, hay huyễn hoặc mình, hay lo lắng vẩn vơ. Em đã nghĩ đến ngày được khoác trên mình bộ váy cô dâu trắng tinh khôi bước vào lễ đường cùng anh, em còn nghĩ tới lúc mình thành ông lão bà lão, mình nắm chặt tay nhau, tựa vào nhau đi đến hết cuộc đời. Và thậm chí em cũng đã nghĩ tới ngày mình không còn là của nhau nữa. Em  sợ, thực sự rất sợ ngày đó.

Biết không anh,em đã từng đuổi theo một người trên phố vì có dáng người giống anh chỉ vì anh nói anh đang ở nhà. Em sợ anh dối em. Em chạy đến bên anh thật nhanh. Thì ra anh vẫn ở đây, chờ em.

Em cũng đã ngốc nghếch lấy số lạ tán tỉnh anh, thử thách anh. Vì em sợ, sợ anh bị những thứ ngoài em cuốn anh đi mất, sợ những sự mới mẻ làm giảm tình yêu anh dành cho em. Chỉ đến khi anh nói anh có người yêu rồi em mới thở phào và hạnh phúc biết bao nhiêu. Anh không ngại ngần công khai mối quan hệ của mình. Thì ra là em nghĩ ngợi nhiều quá rồi.

Em đã từng thổn thức giữa đêm khi em ngủ mơ thấy anh tay trong tay với một cô gái khác. Vội vàng nhấc điện thoại chỉ để nghe giọng anh, bỗng em thấy an lòng. Thì ra đó chỉ là mơ thôi.

Người ta nói xa mặt cách lòng vậy mà em cũng ngờ nghệch tin. Em đã nghĩ khoảng cách rồi sẽ làm phai nhạt tình cảm của anh, sẽ khiến anh quên lãng tất cả những gì đã có giữa hai đứa mình. Rồi em giận những lần anh đi chơi với đám chiến hữu mà không nói với em khiến em chờ tin nhắn, em giận những khi anh lỡ quên một vài ngày quan trọng. Em tự suy diễn rằng anh chẳng còn yêu em, em suy diễn rằng anh đã có người khác. Đến khi gặp anh em mới biết anh yêu em nhiều đến thế nào. Yêu chỉ cần sự chân thành thôi, cần chi cứ phải nói ra mới là yêu. Thì ra em tự làm buồn mình, buồn anh.

Em đã từng nghĩ tới một ngày mình không còn yêu, ngày ấy mình chẳng còn những cử chỉ thân mật, chẳng còn sự ân cần hỏi han mà thay vào đó là sự ngượng ngùng, xa cách. Liệu ngày đó có đến với tình mình không anh?

Đừng trách em hay nghĩ đến những đổ vỡ, con gái khi yêu thường hay nghĩ ngợi nhiều như vậy. Là bởi vì yêu nhiều quá nên mới sợ mất nhau.

Vậy còn anh, đã bao giờ anh sợ mất em chưa?

 

Anh này, em yêu anh.

Giờ này, người em yêu chắc đã đi ngủ rồi. Anh à, em vẫn chưa nói em yêu anh sau khi chúc anh ngủ ngoan rồi. Nhưng cái đó từ giờ em sẽ giữ cho mình em biết thôi.

9285

Mỗi sáng gặp anh, em sẽ thì thầm với chính mình: Anh này, em yêu anh.

Mỗi lần nhìn thấy anh, em cũng sẽ nói: Anh này, em yêu anh. Em sẽ nói thoang thoảng thôi, đủ chỉ để cho mình em nghe thấy.

Và trước khi đi ngủ, em cũng sẽ nhìn vào màn hình, dán chặt mắt vào avatar của anh, nhắm mắt lại và ước: Anh ngủ thật sâu và thật ngon nhé. Và em sẽ lại nói: Anh này, em yêu anh.

Anh à, em biết rằng em là cả một mớ rắc rối và phức tạp. Em cũng biết rằng tình yêu của em có lẽ chỉ mãi đứng từ xa mà nhìn anh thôi. Nhìn anh giỡn với mọi người. Nhìn anh cười với những người khác. Nhìn anh cho tới lúc anh sẽ đi chung với một người.  Và sau đó, tới việc nhìn anh từ xa em cũng không còn được phép làm điều ấy nữa, phải không anh?

Bây giờ người ta nói rất nhiều về việc ko nên yêu một cách ngốc nghếch. Nên tự yêu mình và gia đình mình. Em thấy đúng lắm. Nên nếu ai nói em yêu anh một cách ngốc nghếch em sẵn sàng đồng ý ngay anh ạ.

Không phải em không biết yêu bản thân mà cứ yêu anh điên dại. Không phải đâu. Em ích kỷ lắm và em yêu chính em nhiều lắm. Vì em yêu em nên em mới biết em yêu anh mà. Nên mỗi ngày em sẽ nói: Anh à, em yêu anh nhiều lắm cho đến khi ngay cả việc nghĩ tới câu đó em cũng không được làm nữa thì thôi anh nhé.

Và vì em cũng chẳng biết khi nào thì tới ngày đó, nên hôm nay em vẫn sẽ nói: Anh à, em yêu anh. Ngủ thật ngoan nhé tình yêu của em.

 

Đưa tay đây, anh chỉ cho em hạnh phúc

Xung quanh em mọi người đều hạnh phúc, vậy em thì sao?

 

Em!

 

Đã bao giờ, em tự hỏi trong những hạnh phúc em đang đi tìm đâu mới là hạnh phúc em cần chưa?

 

Em đã bao giờ, thử một lần suy nghĩ về những điều em đang cố gắng, cho thứ hạnh phúc em gọi là hạnh phúc mong chờ chưa?

 

Đã bao giờ em nghĩ những gì mình làm là đúng hay sai, là sai lầm hay đúng đắn chưa?

 

Tôi biết, em đã từng đi qua những tháng ngày đau thương không đáng có, vì em đã yêu bằng một trái tim quá nhiều mộng tưởng.

 

Em cứ như nàng công chúa, mãi sống trong thế giới cổ tích của mình mà không chịu bước ra cùng hiện thực.

 

Em đã mơ những giấc mơ đẹp quá, em đã tin những niềm tin lung linh quá, và em đã yêu một tình yêu mà em luôn hy vọng sẽ đẹp như những giấc mơ kia… Đấy chỉ là mộng tưởng thôi em…

 

Tôi biết em đã khóc cho những nỗi đau rỉ máu trong tim từng ngày, từng ngày qua.

 

Những nỗi đau chẳng ai làm chủ, những nỗi đau chỉ của riêng em và cũng chỉ mình em hiểu..

 

Em đã khóc như thể em đang trút đi nước mắt, em có biết tiếc không em những giọt yêu thương, em có biết tiếc những niềm vui bị chìm trong nước mắt?

 

Em có tiếc không em những ngày em nhìn đời qua đôi mắt khóc?

 

Tôi hiểu, em luôn muốn tìm cho mình một chỗ dựa, một cái ôm, một bàn tay, tôi cũng hiểu em cần một ai đó nhiều hơn những gì em thể hiện, em yếu đuối gấp ngàn lần cái vẻ ngoài mạnh mẽ của em…

 

Nhưng sao cứ phải gồng mình lên như thế hả em?

 

Em đang cố làm chỗ dựa cho bao nhiêu người, nhưng chính em lại không có nỗi cho mình một điểm tựa, thì em sẽ ngã thôi em à…

 

Ngã vì gánh lên mình quá nhiều đau thương của đời…

 

Em đã bao bao giờ nhận ra mình mù quáng khi luôn tặng đi những yêu thương vẹn nguyên để rồi nhận về những mảnh vỡ nát tươm…

 

Em có biết em thật ngốc bởi sau mỗi lần đau, em lại yêu nhiều hơn và niềm tin cũng vì thế mà nhân lên…

 

Có thể em thích sống với những suy tư của mình, em muốn sống trong cuộc sống nội tâm của em mà chỉ mình em hiểu…

 

Em luôn muốn mọi người chia sẻ với em những vần đề của họ, em luôn muốn những người quanh em coi em là một ai đó họ cần khi tâm sự, nhưng những suy nghĩ của em, em chưa từng dám chia đi cho bất kỳ ai…

Em chỉ dám giữ nó cho riêng mình… Em biết thế là ích kỷ không em?

 

Sao em cứ cố chấp giữ những mảnh vỡ yêu thương kia cơ chứ, chẳng phải tim em đang rách ra vì những vết cứa kia ư? Sao em không dám cho đi để về cùng thanh thản? Sao em lại sợ chính yêu thương em mong đợi?

dua-tay-day-anh-chi-cho-em-hanh-phuc

Em đã bao giờ nhận ra suốt những ngày qua em đi tìm một thứ chỉ nằm trong giấc mơ, trong khung tranh mông tưởng chưa?

 

Em có nhận ra, cuộc đời em với những tháng ngày đã qua luôn là những cái ngoái đầu để nhớ và những cái nhìn với theo…

 

Em luôn vô tình ngoái đầu lại phía sau, để rồi gặp một ai đó, một cái nhìn mà em luôn mải miết đi tìm những ngày sau đó, những cái chỉ đến duy nhất một lần. Và cũng là em luôn thích đứng nhìn ai đó từ phía sau lặng lẽ

 

Em luôn ở đâu đó phía sau nhưng lại chẳng bao giờ đủ can đảm để có thể ở bên ai đó, một cách song song, để một ngày giữa dòng người bon chen, bóng hình đó vút xa khỏi tầm mắt em, và em lại tiếp tục đi tìm hình dáng em vô tình để lạc…

 

Em cứ mãi nhìn với theo khoảng không trống vắng trước mắt em, em cứ mãi tìm cho dù là không thấy…

 

Đã bao giờ thử một lần tập quên những cái nhìn: một lần rồi nhớ mãi kia chưa?

 

Đã bao giờ em thử tiến lên để đứng cạnh ai đó em yêu thương chưa?

 

Đừng mãi làm cái bóng đi sau ai đó mãi thế em, thử bước lên đứng trước hạnh phúc của mình một lần đi em!

 

Em sẽ thấy cuộc đời em không chỉ mãi là những cái nhìn ngoái lại và những lần với theo thế nữa.

 

Sao em lại yêu những cảm xúc của mình nhiều như thế?

 

Sao em lại yêu những giấc mơ kia đến thế?

 

Sao em cứ để những thứ chỉ thoáng qua kia in hằn mãi trong trí nhớ?

 

Đó chỉ là một cái nhìn, một cảm xúc đã qua, một giấc mơ chẳng thể thành hiện thực thôi em à!

 

Tạm cất chúng đi ngay cả khi chúng là những kỷ niệm rất nhiều và rất đẹp… Gói gọn chúng vào miền quá khứ đi em…

 

Đưa – tay – đây, tôi kéo em về cùng hiện tại…

 

Đưa – tay – đây, tôi chỉ em lối đến yêu thương…