RSS

Category Archives: Tản mạn

Tản mạn về cuộc sống, tình yêu và tình bạn

Này! Em đã sống thế nào suốt những năm qua thế cô gái?

Từ nhỏ đến lớn, em đóng vai một cô bé chăm ngoan, học hành giỏi giang. Em ăn sáng đều đặn, đi cùng cha mẹ đến trường, luôn làm theo những gì mà mọi người nói là đúng. Em không dám cúp học, không quậy phá. Mỗi buổi tối em học bài đều đặn rồi mới đi ngủ.

Em đã sống thế nào suốt những năm qua thế cô gái?
Em trở nên bình thường, trong cuộc sống được định sẵn. Em không có điều gì nổi bật hơn người. Em không quá xinh đẹp, không hát hay, cũng không biết chơi một loại nhạc cụ nào cả. Em không thể trở thành thiên tài, nhưng cũng không phải là một kẻ ngây dại. Em không đủ tốt để che chở, giúp đỡ và thứ tha cho tất cả mọi người, nhưng cũng chẳng có can đảm để trở thành kẻ xấu.
Em đã sống thế nào suốt những năm qua thế cô gái?
Em bước vào cuộc sống ồn ào, cả ngày làm việc trong cái văn phòng chật hẹp. Buổi tối trong góc phòng nhỏ riêng mình, em vùi đầu vào những bộ phim hài lãng mạn. Cuối tuần, em cho phép mình ngủ nướng và dọn dẹp. Cuộc sống cứ đều đặn trôi qua. Em 15, em 18, em 23, hay em 24, 25 vẫn sống những chuỗi ngày tự do như thế.
Em lớn lên theo từng năm tháng, nhưng khi ai đó hỏi em về tuổi trẻ. Em im lặng, em suy tư. Em tự hỏi. Em đã làm gì nhỉ?
Khi ai đó hỏi em về ước mơ. Em băn khoăn với những thứ ước mộng viển vông xa vời. Em đã sống bao nhiêu năm trong cuộc đời mà không biết mình muốn gì, mình phải làm gì.

co-gai
Cô gái à,
Đã bao giờ em cảm thấy chán nản với chuỗi ngày tháng đều đặn kia chưa? Đã bao giờ em thử cúp học, thử bỏ bữa sáng, thử nổi loạn, thử gào thét, đập phá hay chưa?
Em nhìn thấy những cô gái xinh đẹp khác, những cô gái tài năng khác, em có bao giờ thấy đố kị không? Em có thể đố kị, nhưng đừng tự ti em nhé! Bất kì ai cũng sở hữu một tài năng nào đấy, chỉ là em chưa nhận ra nó mà thôi. Em cũng biết buồn đau trước những mảnh phận bất hạnh, em cũng thấy hạnh phúc khi chăm một nhành ra hoa, em cũng là một cô gái đa cảm với cuộc sống đấy thôi!
Em bước vào cuộc sống, cũng vấp ngã, cũng đau đớn, cũng tổn thương. Nhưng em vẫn một mình đứng dậy, em mạnh mẽ hơn bao nhiêu người em có biết không? Em chọn làm bạn với cô đơn để bảo vệ trái tim khỏi những thương tổn. Có thể khi thấy ai đó tay níu tay, em cũng chạnh lòng buồn, nhưng em đã can đảm hơn bao nhiêu người khác, em có biết không?

Như vậy vẫn chưa đủ đâu cô gái ạ!
Cuộc sống này ta có thể sống bao nhiêu lâu? Em chỉ có một lần được sống như thế. Em chẳng thể nào quay trở lại những ngày tháng đã qua. Tuổi trẻ cũng chỉ có một giới hạn nào đấy sẽ mỏi mệt. Em không thể cứ lẳng lặng nhìn mọi thứ lướt qua kẽ tay như thế.
Hãy bắt đầu những điều mới, vượt qua bức rào đã từng ngăn cách em, một lần nổi loạn và điên rồ theo cách em muốn. Hãy bắt đầu từ những việc nhỏ nhặt nhất, như học nấu một món ăn cầu kỳ, tập chơi một thứ nhạc cụ. Hay một lần chạy trốn đến nơi thật xa, nơi không ai có thể tìm thấy em, chụp một vài bức hình lưu niệm, ghi lại một vài dòng tâm trạng.
Hãy một lần mở lòng và đón nhận yêu thương, có thể là ngọt ngào, cũng có thể là đớn đau, nhưng có hề gì khi em đã từng yêu thương và gọi tên ai đó bằng cả trái tim mình chứ.
Em cứ đi thật xa khỏi bức tường rào của mình đi, em sẽ thấy thế giới này không đáng sợ như em vẫn tưởng, em sẽ thấy em can đảm hơn rất nhiều, em hạnh phúc hơn rất nhiều. Sau cùng, em sẽ tìm thấy giấc mơ của mình, em sẽ thấy điều mình muốn và điều mình cần, cô gái ạ!

 

Nhãn: , ,

Đào Hoa Kết

Thời gian xoay chuyển, khắp nơi trên mặt đất đều trở nên thê lương
Tình yêu vẫn chưa hết, tìm kiếm thứ gọi là thiên trường địa cửu
Lưu luyến không quên, đau thương ấy đã đồng bệnh tương lân
Anh như con sói trắng cô độc kiêu ngạo giữa làn tuyết kia

[Vietsub + Kara] MV Ðào Hoa Kt (OST Thiên Kim N Tc) - Vuong Thi An - YouTube - Google Chrome

Hoa đào nở, không thể chốn chạy
Biến thiên vô thường đến tận cùng
Đừng vội đẩy em đi, hãy để em được vì anh làm một điều cuối cùng

Dường như sự đau thương, thất vọng càng lan tỏa
Không thể cắt đứt hy vọng mong manh về tương lai nắm chặt trong tay
Nguyện dùng tất cả để đổi lấy đáp câu trả lời
Ngẩng đầu nhìn rồi cứ thế lao xuống vách núi sâu thẳm kia
Để giải tỏa hết bứt rứt hằn sâu trong đôi mắt ấy
Quay đầu nhìn lại tình yêu mà em dày công vung đắp
Đào hoa kết ấy… liệu ai có thể tháo ra đây.

hqdefault

 

Đừng bỏ quên yêu thương

Khi ta còn trẻ, ta có quyền theo đuổi đam mê, chinh phục thử thách và làm mọi điều mình muốn. Nhưng có bao giờ bạn nhìn lại, mình đã đánh đổi những gì để có được sự tự do tự tại của tuổi trẻ đó không ? Đó là những vấp ngã, những vô tình tổn thương người khác và tổn thương chính bản thân mình nữa.

Chúng ta luôn luôn thấy thiếu. Thiếu cơ hội, giá mà cuộc đời cho ta nhiều lần được thử sức hơn nữa, được chinh phục nhiều thứ hơn nữa. Thiếu thời gian, giá mà mỗi ngày có tới 48h để ta không phải tiếc về những gì chưa kịp làm. Cảm thấy luôn luôn cần nhiều hơn, cần nhiều hơn nữa….

Nhưng bạn có biết trên những con đường miệt mài theo đuổi thành công đó, bạn đã bỏ quên thứ gì không ? Đó là sự yêu thương. Bạn chẳng cần theo đuổi yêu thương, bởi nó đã có sẵn trong bạn và trong mỗi người khác rồi. Bạn chỉ cần dừng lại một chút, hít thật sâu và nhận ra mình phải làm gì với kho báu vô giá ấy.

dung bo qu ayeu thuong

Yêu thương bản thân vừa đủ để mỉm cười với cuộc sống mỗi ngày

Yêu bản thân là yêu thương cơ thể, biết chăm chút sức khỏe…

Yêu thương đủ để được là chính mình và quý trọng sự khác biệt.

Yêu thương đủ để cho qua những thứ không đáng bận tâm, biết tha thứ

Để tận hưởng từng phút giây của cuộc sống

Để sống với 100% năng lượng

Để nắm bắt cơ hội mọi lúc mọi nơi

Để cho bản thân thời gian làm người lớn

Đứng lên sau vấp ngã, sống có trách nhiệm và biết chia sẻ, giúp đỡ kẻ khác

Là để yêu chính quên hương nguồn cội của mình

Quẳng mọi lý thuyết và hão huyền bạn được học đi. Yêu thương có lối đi riêng của nó, chỉ cần bạn yêu bản thân đủ, bạn sẽ học được nhiều và làm được nhiều hơn những gì bạn có thể tưởng tượng được đấy.

 

Nếu em là một cô gái không có gì ngoài tâm hồn

Mãi đến bây giờ, em mới học được cách mặc một chiếc váy

Em đã có một thời gian dài giấu mình trong những chiếc quần màu đen với hi vọng người ta không nhận ra đôi chân voi xấu xí. Quanh năm suốt tháng em trung thành với quần kaki và những chiếc jeans tối màu. Em đã từng phát điên lên mỗi lần thử quần bò mùa hè. Anh có biết không, mồ hôi tuôn rơi và đó là cảm giác bất lực không thể tả khi đã là số 29 rồi, vẫn chưa có size nào vừa vặn với em. Đã luôn thích mặc váy biết bao. Nhưng em chưa bao giờ đủ dũng cảm để đôi chân tự ti của mình lộ ra không còn gì che giấu.

Nhưng đó đã là em của ngày hôm qua. Và cô gái ấy chắc sẽ không quay về (!)

neu em la mot co gai

Ngày hôm nay.

Em đã mặc váy cho đến khi chân có vết sẹo đầu tiên.

Em đã mặc váy ngay cả khi chân có vết sẹo thứ hai. Mà đều là những vết sẹo trứ danh cả. Có người tiếc rẻ nói với em “chân nhiều sẹo thế vậy là không mặc váy được nữa rồi”.

Ồ tại sao lại không chứ , nếu không phải bây giờ, vậy thì còn đợi đến bao giờ để được làm điều mình yêu thích đây. Nếu không phải bây giờ, vậy phải đợi đến sau này khi có bầu chân rạn da chằng chịt, đến sau này khi da chùng, chảy, nhão, đến sau này khi em già đến mức chẳng còn biết mình đang mặc gì nữa hay sao. Em yêu cảm giác đôi chân được giải phóng khỏi những chiếc quần jeans bí bách. Em yêu sự bồng xòe, em yêu vẻ duyên dáng, em yêu cảm giác nữ tính, ngọt ngào, em yêu cái cách những chiếc chân váy sinh ra là để dành cho phụ nữ.

Em có thể bỏ qua rất nhiều lựa chọn, nhưng không bao giờ em bỏ chọn niềm vui.

Em tránh xa mọi nguồn năng lượng u ám. Em không ngần ngại tick vào unfollow những người bạn suốt ngày than thở trên Facebook. Những người thi xong có thói quen kêu rùm beng mình không làm được bài nhưng rồi cuối cùng vẫn sẽ A. Những người động một chút là “muốn chết đi”- “Trời ơi đau đầu muốn chết, ốm sắp chết rồi” hay “Đen đủi thế này chết quách đi cho xong”. Những người mà status của họ chỉ nói về người yêu. Những người mà up ảnh mỗi ngày và ảnh họ đăng chỉ là ảnh tự sướng.

Bản thân ai chẳng có lúc buồn. Đã là người sống giữa mọi người sao tránh khỏi chuyện lẫn lộn buồn vui. Nhưng chỉ là cuộc sống này ngắn lắm, tại sao không nói về niềm vui nhiều hơn. Vũ trụ rộng lớn lắm, tại sao lại biến mình thành một vệ tinh bay xung quanh người yêu. Cuộc đời này đẹp lắm, và bạn sẽ đẹp hơn nếu biết nhìn đến cả cái đẹp khác… ngoài mình.

22 tuổi, chưa bao giờ em yêu bản thân nhiều hơn thế

Này, sau khi nghe em nói vậy, anh đừng nghĩ “Hỏng rồi, gặp phải một đứa ảo tưởng sức mạnh” hay “động vật ích kỷ cần né xa”. 22 tuổi, chỉ là em biết trân trọng chính mình mà thôi. Em trân trọng sự sống do cha mẹ ban cho, nên không bao giờ nói ra “cái chết” dễ dàng, càng không có chuyện tự tử vì một phi vụ tình ái bất thành nào đó. 22 tuổi, em thôi buồn phiền vì vầng trán rộng cao mà tự hào vì nó đem lại cho em vẻ bướng bỉnh, thông minh. 22 tuổi, em hì hục in ảnh đứa bạn thân, dán vào một quyển sổ thật đẹp rồi viết lại từng kỷ niệm mà hai đứa đã trải qua, để rồi bọc làm quà tặng sinh nhật. 22 tuổi, em sẽ cầm chì đến lớp Vẽ ngày xưa bất cứ khi nào có thời gian. 22 tuổi, em có một công việc bán thời gian không trả lương, mà làm chỉ vì yêu thích nó.

Nếu em là một cô gái không có gì ngoài tâm hồn vậy đó, anh có yêu em không?

 

Yêu đơn phương

Hôm nay, em sẽ nói những điều – Vì sao bao lâu nay em quá khó hiểu

Vì sao em không vui khi nhìn thấy anh – Đang kề vai đi bên ai

yeu-don-phuong

Yêu đơn phương một ai đó, chỉ biết lặng nhìn anh từ phía xa. Chẳng hiểu khi thấy anh cười và hạnh phúc thì niềm vui ấy nhưng đang chia sớt cùng em. Hạnh phúc nhỏ bé của em hiện tại là mong anh được vui mỗi ngày, nhưng cuộc sống không như ta mong muốn. Có vui, có buồn mới gọi là cuộc sống.

Yêu đơn phương một ai đó, khi thấy anh đang kề bên với ai…chợt thấy nhói lòng. Tự trách bản thân mình quá yếu kém để người anh chọn không phải là em.

Yêu đơn phương một ai đó, bởi vì em là con gái nên em không nói lên tiếng yêu cùng anh, bởi vì em là con gái nên yếu đuối trong em nó lấn át hết sự tự tin và bởi vì em yêu anh, chỉ muốn mình em biết. Em sợ nếu anh biết anh sẽ tránh mặt em, anh sẽ ngại khi tiếp xúc với em và tình cảm do em xây dựng bị sụp đỗ.

Em không vui, nhưng cố giả vờ – Rằng Em không yêu anh

Nhưng có ai ngờ một ngày… Ngồi nơi đây…- Nhìn vào anh, cho em nói hết lòng này !

Yêu đơn phương một ai đó, khi mức giới hạn của một con người bị nổ tung thì cho dù có xảy ra chuyện gì ở hiện tại đi nữa thì em cũng phải đối diện với anh dù chỉ một lần thôi.

Để em nói “em yêu anh” rồi anh nghĩ sao cũng được. Em chọn cách ra đi để không làm anh khó xử, em chọn cách ra đi để tim thôi không nghĩ về anh nữa. Dù sao yêu đơn phương thì chỉ có mình em yêu anh mà thôi.

yeu-don-phuong-1

Giá như anh, chẳng thuộc về ai – Thì tình cảm đôi ta đâu là sai

Giá như mình, gặp nhau khi trước – thì em đã đến trước một bước…

Gía như…chỉ là giá như thôi…nhưng em vẫn biết điều đó không xảy ra…người đến sau…ừ em là người đến sau, đồng nghĩa với việc hạnh phúc kia đã không còn là của em, mà là của người con gái anh yêu.

Gía như anh khhông có người ở bên thì có lẽ tình yêu em dành cho là không sai. Nhưng bên anh đang kề bên một người thì em biết dù có giả vờ không yêu anh đi nữa thì lòng vẫn đau nhói

Em không thể ngăn tim mình ngừng yêu anh, đã bao lần tự hứa với bản thân tránh xa anh đi, đừng yêu anh nữa và thôi không quan tâm nhìn anh đằng xa nữa nhưng em mãi không làm được. Lý trí không nghe lời con tim mình nói nữa rồi anh à.

 

 

Bởi đó là tình yêu

Bởi đó là tình yêu nên dù người ta có làm trái tim mình đau đến đâu cũng vẫn mỉm cười và nói không sao.

boi-do-la-tinh-yeu

Ai đó nói rằng người ta không tốt, không yêu bạn đâu, người ta không xứng đáng với bạn nhưng bạn chỉ mỉm cười. Rồi bạn tự nói với lòng người ta đối xử với ai thế nào không quan trọng, chỉ cần yêu mình, vậy là đủ. Trái tim của một kẻ đang yêu làm sao nghĩ được một người không đối xử tốt với người khác thì làm sao thật lòng với nửa kia của mình.

Ai đó nói rằng bạn thật ngốc. Thích một người sao cứ mãi im lặng, để rồi một ngày, người ta đi bên cạnh và tay trong tay với một người khác, nụ cười, ánh mắt ấy không bao giờ hướng về phía bạn nữa. Bạn lại tự an ủi bản thân: “chỉ cần người ấy hạnh phúc là mình vui”.

Với tôi, bạn chẳng ngốc chút nào. Làm sao mọi người có thể hiểu trái tim của người đang yêu. Bạn tin tưởng người ấy tuyệt đối bởi có yêu thì mới tin, không tin là chưa yêu. Biết đâu đấy, lòng tin của bạn sẽ khiến người ấy thay đổi để hoàn thiện, xứng đáng hơn với bạn.

Nếu bạn không có một vị trí thật đặc biệt trong trái tim của ai đó thì việc im lặng chẳng phải tốt hơn sao? Cho người ta biết tình cảm của bạn, nhiều khi là mang đến một gánh nặng. Cũng có khi là mất đi một tình bạn đẹp bởi có những tình yêu đâu cần đáp trao.

Tình yêu mang đến cho bạn nhiều thứ hơn bạn tưởng. Hôm nay người ta làm bạn cười, ngày mai lại khiến bạn rơi lệ. Hôm nay bạn nói ghét người ta, ngày mai bạn lại yêu. Sự quan tâm của người này đôi khi là phiền toái cho người khác. Tất cả những gì tình yêu mang tới cho bạn đều là “được”, bạn tin không? Một người trải qua đủ các cung bậc cảm xúc của tình yêu sẽ hạnh phúc hơn người chưa yêu lần nào, bạn tin không? Tôi thì tin.

Nhưng tất cả chúng ta, không ai đáng phải chịu đau khổ trong tình yêu. Chúc cho mọi người luôn được yêu bởi những người chúng ta yêu thương.

 

 

 

Hãy đánh thức em dậy khi tháng 10 đến

Trời tháng mười se lạnh, con người ta bước qua tháng mười với tâm trạng có đôi chút nhớ nhung mùa thu. Em muốn đón một tháng mười đầy tự do và tràn ngập hạnh phúc trong vòng tay yêu thương của anh, đánh thức em nhé, khi mặt trời đầu tiên của tháng 10 vừa lên

thang-10-em-yeu-anh

Tháng mười báo hiệu đông sắp đến rồi, ai bảo mùa đông là xấu, là đáng ghét thế?

Thời tiết khó chịu thế này có giống em không hả anh, sáng nắng, chiều mưa, có đôi khi buổi trưa áp thấp nữa (>.<) nhưng vì là anh nên em mới thế thôi. Có nhiều người hỏi em tại sao em lại được anh yêu như vậy, em biết trả lời thế nào đây? “Một cô gái hậu đậu như em cần có người coi chừng kẻo lạc!”, “Một cô gái xấu xí thế phải có người nhận lấy để cứu rỗi chúng sinh”, ” Í ẹ, anh sợ thế giới này bị em phá đến loạn hết”. Anh trả lời như thế đấy, không ra vẻ gì hết.

Anh à, tháng mười không giống em bằng anh đâu. Nắng tháng mười hừng hực nhiệt huyết làm tan chảy trái tim em. Mưa tháng mười mát rượi tưới vào từng ngóc ngách cơ thể, ở cạnh anh nơi đâu em cũng thấy thật an lành làm sao! Có người từng hỏi tình yêu của em màu gì? Em nói anh nghe này, nó là màu đỏ của trái tim em, màu hồng của đôi môi em và màu đen sóng sánh trong đôi mắt anh đó. Đôi mắt ấy như nhìn thẳng vào trong tâm trí em không cho một ý nghĩ xấu nào về anh hiện hữu. Chỉ cần mỗi ngày trôi qua, anh có thể ngồi bên em cho em mượn vòng tay ấm áp kia để em ngã vào là em hạnh phúc rồi. Những con đường in bóng đôi ta sớm chiều cùng nụ cười nơi khóe môi anh, ý cười nơi đáy mắt em đẹp tựa những hạt sương trong lành buổi sáng tháng 10 ấy. Cứ mỗi khi nhớ đến anh là trái tim em không kìm chế được nhịp đập rồi đây này, khẽ mỉm cười nữa, anh thử sờ lên mặt em xem.

Em không chắc là em yêu anh hơn ai nhưng em chắc tình yêu em là chân thành. Dù em chỉ là một cô gái thường thường bậc trung thôi nhưng mỗi lúc em nũng nĩu anh nhớ hãy cho em chút sỉ diện mà cưng chiều em nhé. Có biết rằng con gái dối lòng đến thế nào đi nữa thì khi nhõng nhẻo với bạn trai luôn là lúc cô thật lòng nhất không. Đừng làm em giận dỗi mà em không muốn trở thành người bướng bỉnh thế đâu, lúc đó lời xin lỗi của anh em cũng chả thèm. Anh à, em thích nắm tay anh lắm í. Cảm giác mười ngón tay đan vào nhau khiến em an tâm biết bao. Một cô gái đã từng đứng trước sự đỗ vỡ của ba mẹ như em cần lắm là niềm tin và sự dịu dàng, dù có lúc anh cộc đó, anh cằng đó nhưng em sẽ không giận anh đâu, thật mà!

 

Em không có tài nhiều nhưng em biết nấu những món anh thích, làm cho anh mấy cái túi thơm linh ta linh tinh nữa, không tệ lắm đâu à nha. Anh không sợ có người bắt em đi mất à. Hic nhưng em sợ người ta bắt anh đi mất ý.

 

Anh nhớ tháng này có gì không, có ngày kỉ niệm của đôi ta đó, hai năm rồi anh nhỉ. Tháng mười với em mãi là kỉ niệm khó quên nhất trong cuộc đời. Đến ngày ấy em sẽ tặng anh một chiếc lá cuối thu được ướp lạnh bằng những giọt sương buổi sớm mai kia, nhưng anh à, em sợ em dậy muộn nó sẽ tan mất nên hãy gọi em dậy ngay vào buổi sáng đầu tháng mười thơ ngây anh nhé!

 

Em yêu anh! Người khiến em từ một kẻ bình thường trở nên thật đặc biệt.!

 

Anh chờ em lâu lắm đúng không?

Xin anh hãy tha thứ cho sự hoài nghi trong em. Em ngờ vực không phải vì anh không tốt, cũng không phải vì trong lòng em cô đơn, mà vì hạnh phúc này đến quá bất ngờ khiến em không tin nó có thật.

anh-cho-em

Anh đã đến bên đời em, dừng chân lại, đưa tay kéo lấy em lên khỏi vũng bùn của nỗi buồn trong quá khứ. Sự rạng ngời của tình yêu và lòng tốt khiến em không dám tin ánh hào quang trước mặt mình là sự thật. Em đã yêu, đã tin nhiều lần và rồi em nhận được chỉ là sự hẫng hụt. Giờ đây, một lần nữa, em lại phải đứng trước lựa chọn: Tin hay không tin? Bởi vì em biết, nó sẽ lại tác động tới con tim của em. Một con tim đã có quá nhiều đau đớn.

Em như kẻ đã từng vấp ngã, mà ngã đau là đằng khác. Vì thế mà mọi con đường bằng phẳng đều làm em e ngại. Có quá nhiều thứ khiến em cảnh giác. Em còn quá trẻ, trước những trở ngại trong đời em không có gì khác ngoài con tim trinh nguyên. Vì thế mà khi bị phản bội em không có bản lĩnh, không có ý chí, không có nghị lực, chỉ có một con tim mang ra hứng trọn nỗi đau đó. Thế nên em sợ, sợ cho tới tận bây giờ, khi có một hạnh phúc khác nảy mầm.

Có lẽ anh đã bị tổn thương nhiều lắm vì em. Bởi lẽ không có gì đau bằng khi ta yêu bằng con tim chân thành nhưng lại luôn bị đối phương ngờ vực. Đáng đau khổ hơn nữa là họ luôn nghi ngờ ta sẽ giống một kẻ tồi tệ trước đó. Điều ấy là một sự tổn thương rất lớn. Em biết chứ. Nhưng lúc đó em ích kỉ, em chỉ nghĩ được cho cảm giác của mình, em sợ mình sẽ lại bị đau vì thế mà em lại làm anh đau.

Em đã tìm mọi cách để đẩy anh ra thật xa vì em không dám tin hạnh phúc mình có trong tay là thật. Em thà chọn cô đơn còn hơn là một lần nữa tổn thương vì người mình yêu. Nhưng em càng đẩy anh ra thì anh lại càng tiến lại gần em hơn. Anh nói với em rằng không có cách chữa vết thương nào tốt bằng việc học cách yêu thương thêm nữa. Chỉ có tình yêu mới xoa dịu nỗi đau tình yêu gây ra một cách nhanh nhất.

anh-cho-em-1

Anh kì lạ thật. Anh có sức chịu đựng đến phi thường. Em không phải là cô gái quá nổi bật đến mức anh phải hi sinh quá nhiều như thế vì em. Em không xinh đẹp, không giàu có, không giỏi giang, em chỉ có một quá khứ buồn vì bị phụ tình và hiện tại đang có một trái tim đau, trái tim luôn nghi ngờ. Vậy mà anh vẫn cặm cụi bên em, mỗi khi em cần anh đều nhanh chóng có mặt chỉ để nhận về em một sự hững hờ.

Anh không bắt buộc, không vội vã, không hờn trách em, anh cứ ra sức chờ đợi và không ngừng quan tâm. Sự đúng mực đó của anh càng làm em thấy yêu hơn bao giờ hết. Nhưng kì lạ thay, càng yêu thì em lại càng muốn tránh xa. Khi em nhận ra em yêu anh quá mất rồi thì em lại càng lo sợ. Ngày trước em đã từng yêu và tin như thế, nhưng em nhận được gì…

Nhưng rồi khi anh ra đi… khi anh bắt đầu rời xa thì em thấy sợ thực sự. Em nhận ra rằng việc không được có anh lúc này còn đáng sợ hơn việc nếu yêu rồi mất anh. Đó là chuyện ngày sau mới xảy ra, mà biết đâu đó cũng chẳng bao giờ đến. Vậy tại sao em lại vì một chuyện chưa tới mà bỏ hạnh phúc bây giờ.

Em xin lỗi vì đã mất quá nhiều thời gian để nghi ngờ mà lẽ ra em nên dành thời gian đó để yêu thương. Hãy coi đó như một sự thận trọng để rồi khi tin em sẽ yêu mà không hối tiếc… Cảm ơn anh đã kiên trì, cảm ơn anh vì đã dứt bỏ đúng lúc để em nhận ra em cần phải nắm giữ yêu thương…

 

 

Đừng đổ lỗi cho khoảng cách làm phai nhạt tình cảm

( Mask) – Nếu giữ cho tình ấm thì chẳng bao giờ sợ nó đông thành đá rồi chảy thành nước qua thời gian, chỉ sợ trái tim hay ngó nghiêng dễ thay đổi, xa nhau một chút đã vội dõi theo người khác…

Cái làm phai nhạt tình cảm, chính là trái tim của con người, là sự phản bội trong cảm xúc của con người.

img_201408210940426504

Nực cười biết bao khi mọi người vẫn đổ thừa cho khoảng cách, đổ thừa cho sự trái ngược lẫn nhau về suy nghĩ để rồi cho rằng chính nó làm phai nhạt tình cảm. Họ không biết rằng, cái làm tình cảm đổi thay không phải là bất đồng quan điểm hay xa nhau quá lâu, chỉ có một lý do giải thích duy nhất chính là con người đã thay đổi rồi.

Tất nhiên, sự tiếp xúc hàng ngày cũng khiến tình cảm được vun đắp, sự ngọt ngào dành cho nhau cũng chính là liều thuốc bổ để duy trì tình cảm mỗi ngày. Người ta vẫn nói, yêu nhau là phải ở bên nhau, điều này không phải là sai lầm. Thế nhưng cũng không phải vì thế mà nó trở thành độc tôn, là điều duy nhất quyết định mối quan hệ yêu đương của con người.

Có phải chúng ta đang sống quá yếu đuối không?

Con người không chỉ cả ngày sống trong tình yêu, chúng ta còn phải lo đối mặt với hàng tỉ thứ phiền toái mà cuộc đời bắt phải gánh gồng, hàng triệu điều phải lo, hàng trăm thứ phải chịu trách nhiệm. Chúng ta còn có gia đình, bạn bè, còn có các mối quan hệ thân thiết khác, chúng ta không nhất thiết phải kè kè bên nhau mọi lúc, không nhất thiết cứ phải dành hết thời gian bên nhau.

Thế nên không phải cứ vì khoảng cách thời gian và không gian mà cho rằng tình cảm sẽ nhạt phai. Không phải vì tạm thời xa cách mà cho rằng sẽ nhất định phân li, đổ vỡ. Nếu giữ cho tình ấm thì chẳng bao giờ sợ nó đông thành đá rồi chảy thành nước qua thời gian, chỉ sợ trái tim hay ngó nghiêng dễ thay đổi, xa nhau một chút đã vội dõi theo người khác, rời nhau một chút đã vội rung động với hình bóng mới hơn.

Tại sao có thể hôm qua còn thề thốt yêu đương, ngày mai xa nhau một chút đã vội bội phản, để rồi đổ lỗi cho việc khoảng cách làm tình nhạt phai.

Ai có thể tin, ai có thể chấp nhận những lý lẽ mẻ cùn nực cười đó cơ chứ?

Chúng ta vẫn sẽ bị tổn thương sau những lần tan vỡ, dù ít hay nhiều, dù trầm trọng như một cơn bạo bệnh hay chỉ là trận cảm cúm. Thế nhưng, đau vẫn là đau, thương tổn vẫn là thương tổn. Nếu không yêu thật lòng, nhất thiết đừng gật đầu, để rồi sau này lại phải nói lời xin lỗi vì đã trót quay lưng…

 

Những trích đoạn hay trong tác phẩm “Thương nhau để đó”- Iris Cao, Hamlet Trương

Nhng điu anh y không nói!

thuong-nhau-de-do-2

Trên đời này, mỗi ngày trôi qua, có biết bao nhiêu lời yêu chưa nói?

Bạn đã bao giờ yêu mà không nói ra?

Đôi khi câu hỏi ngớ ngẩn nhất lại là “Anh có yêu em không?” Bởi tình yêu không dừng lại ở những câu hỏi sáo rỗng, mà ở sự thể hiện của người kia. Vì thế, hãy quan sát để có câu trả lời chính xác nhất.

Yêu là khi anh ấy biết bạn luôn trễ hẹn nhưng lần nào cũng nhẫn nại chờ đợi.

Yêu là khi anh ấy thức đến tận khuya chỉ để nhắn tin liên tục hỏi xem bạn đã về nhà an toàn chưa.

Yêu là khi anh ấy im lặng ngắm nhìn bạn bằng ánh mắt say mê, dù ngày nào hai đứa cũng gặp nhau.

Anh ấy luôn chịu thua trong các cuộc tranh cãi vì sợ bạn buồn.

Anh ấy vội vàng ôm bạn vào lòng lúc bạn suýt té ngã.

Anh ấy nhìn theo bạn đến khi bạn vào trong nhà rồi mới quay xe về.

Hoặc đơn giản là câu nói: “Em cúp máy trước đi!”, vì tiếng cúp máy nghe rất buồn, anh ấy muốn mình là người nghe thấy những âm thanh khô khốc đó.

Mỗi hành động thay cho ngàn lời yêu. Nếu bạn nhận được những điều tương tự, tôi tin bạn là một người hạnh phúc!

Vì thế, bạn cứ quan sát hành động của anh ấy để lắng nghe những cảm xúc đang trào dâng trong bạn.

Tâm hồn và thể xác.

thuong-nhau-de-do-1

Có thể những dòng này sẽ làm bạn tổn thương. Vì thế, nếu chưa đủ mười tám tuổi, chưa đủ tự tin để bàn về sex, xin bạn dừng lại, đừng đọc nữa.

Có một thời gian, gặp ai tôi cũng hỏi: “Anh/chị/em nghĩ gì về sex?”

Câu trả lời đa số đều chung chung, người gọi sex là bản năng, là phân bón hữu cơ của tình yêu. Và dù là bản năng hay lí trí thì cũng có một nhận định: “Sex là bình thường.”

Nhưng tôi lại thấy sex không bình thường, trong một số hoàn cảnh và với một số người.

Bạn tôi kể, có hôm, bạn tôi đang trên đường về nhà, suốt quãng đường dài đó cậu bị một chiếc xe máy khác đuổi theo, người đó cứ nhìn chằm chằm vào cậu. Quá bực bội, bạn tôi hỏi là người đó muốn gì. Sau một vài câu giới thiệu, làm quen, trao đổi, người đó đề nghị bạn tôi hãy đến… khách sạn với hắn! Bạn tôi sợ quá, phóng xe bỏ chạy.

Có lần, tôi nghe một người bạn khác của tôi kể về một nhóm bạn chơi thân với nhau, trong đó có một người anh lớn tuổi hơn. Khi đi chơi cùng nhau, mọi thứ vẫn vui vẻ và bình thường. Nhưng một chuyện bất ngờ xảy ra khi anh thẳng thắn “nhờ” một cô trong nhóm hãy giúp anh “thỏa mãn”. Anh nói điều đó một cách bình thường, mặc dù giữa anh và cô gái kia không hề có chuyện yêu đương.

Rồi đâu đó họ kháo nhau về clip: “Xóc lọ giữa đường” với cảnh một gã thủ dâm nơi công cộng như ở chỗ không người!

Những chuyện kể trên có bình thường không? Sex là bình thường, vậy vì sao nghe những chuyện đó mọi người lại thấy không bình thường?

Làm tình là cách tạo ra thế giới. Nếu con người không duy trì nòi giống, ngày nay đã không có một thế giới sống động với Adam, Eva, cũng không có nhà máy, xe hơi, điện thoại, internet… Nhưng có lẽ đó chỉ là một nút thắt, bởi vì sợi dây tạo ra sự sống động của cuộc sống đâu phải có mỗi chuyện làm tình.

Làm tình để tạo ra sự sống, nhưng mọi người sống không chỉ có mỗi việc làm tình.

Vì sao khi chúng ta xem phim, nhất là những bộ phim kinh điển, có những “cảnh nóng”, dù ngại ngùng nhưng chúng ta vẫn không thể rời mắt khỏi những hình ảnh gợi cảm giác dục vọng đó. Bởi vì họ yêu nhau, trân trọng cơ thể nhau, họ yêu đôi môi, khóe mắt, muốn sở hữu cả thể xác và tâm hồn của người mình yêu thương trong khoảnh khắc đó. Sự hòa quyện tuyệt vời giữa tâm hồn và thể xác, lý trí và bản năng kỳ diệu ấy, bạn sẽ không thấy được ở những bộ phim cấp ba rẻ tiền. Bởi những “cảnh nóng” bạn xem trên màn ảnh nhỏ đã được những đạo diễn tài hoa dụng công đầy nghệ thuật, đưa con người đến tận cùng bản năng và cảm xúc chân thật.

Đã là con người thì luôn phải giằng xé giữa lý trí và bản năng, còn loài vật đến mùa thì giao phối như một phần quy luật của vòng đời.

Chúng ta hãy nhớ:

Ta rất muốn chia sẻ những gì bí ẩn nhất trong cuộc sống này với họ và ta luôn trân trọng những khó khăn, thử thách mà ta đã cùng họ trải qua.

Ta chỉ yêu một người, vì thế khi đã quyết định cùng ai đó bước chân vào hôn nhân thì ta sẽ không còn lựa chọn nào tối ưu hơn nữa.

Người đó yêu ta, đôi khi nhiều hơn chính bản thân họ. Vì thế, họ sẽ không bỏ rơi ta lúc khó khăn hay hoạn nạn. Bạn có thể yên tâm thức dậy vào buổi sáng và thấy buổi sáng đó thật trong lành khi bắt gặp người ấy đang làm bữa điểm tâm cho mình…

Có nhng người làm tình trước, nm tay sau. Cũng có người hôn trước, ri mi cm tay. Nếu sau đó chúng ta yêu nhau, thì th t trên chng còn gì là quan trng na. Nhưng bn có phát hin ra rng, rt nhiu người mun bí mt làm tình cùng bn, nhưng li không đng ý nm tay bn gia đám đông?

Hip ước buông tay.

Tôi đun một ấm nước, đậy nắp và bật lửa, đứng canh. Tôi sốt ruột, muốn sớm có cà phê uống nên cứ mở nắp liên tục xem nước đã sôi chưa. Tôi không biết mình đã vô tình làm chậm đi chính cái việc mình đang chờ đợi. Trong khi đơn giản nhất là buông tay, vì những gì diễn ra theo quy luật thì không cần đến sự tác động của con người. .

Một người bạn hỏi tôi, phải làm sao khi người yêu muốn chia tay? Tôi nói với bạn tôi là hãy… chia tay trước! Để giữ thế chủ động.

Thế chủ động không phải chỉ sự vuốt ve cái tôi kiêu hãnh của bản thân, bảo toàn năng lượng cho chính mình trong cuộc tình này và những cuộc tình sau đó nữa.

Bạn có muốn một mối quan hệ kết thúc trong niềm đau và day dứt? Vậy thì sao bạn không buông tay trước cho mọi thứ trở nên nhẹ nhàng hơn?

Buông…

Buông sớm hay buông muộn cũng là cả một nghệ thuật ứng xử của những người đang gặp phải những rạn vỡ trong tình yêu.

Buông sớm quá làm ta thấy mình bất lực, buông muộn thì sẽ cạn kiệt cảm xúc và khiến cả hai cùng bế tắc. Vậy làm sao để buông đúng lúc?

Đến một lúc nào đó, việc quan tâm chăm sóc người ấy đã không còn là một niềm hứng khởi mà bạn chỉ thấy mệt nhọc và trách nhiệm. Đến một lúc nào đó, việc chia sẻ mọi thứ với người ấy khiến bạn thấy không cần thiết dẫu họ vẫn muốn lắng nghe???

Tự nhiên, bạn quay trở lại thời kỳ nổi loạn, thích được tự do.

Tự nhiên mối quan hệ của bạn trở nên bình lặng, an toàn đến đáng sợ.

Một mối quan hệ đều đều và không có điểm nhấn là điều đáng sợ nhất. Như điện tâm đồ, phải lên, xuống, chứ thẳng băng nghĩa là tim bệnh nhân ngừng đập, y học tiến bộ đến mấy cũng phải bó tay!

Lâu rồi tôi không gặp lại người bạn kia, nhưng tôi biết hai đứa, sau ba đến bốn năm yêu nhau đã chính thức chia tay. Tôi thấy điều này tốt cho cả hai, và cả tôi nữa. Vì tôi không muốn mất đi người bạn nào, cuộc chia ly ấy diễn ra khi họ còn đủ tỉnh táo để giữ gìn những giá trị còn lại, trong khi ở nhiều cuộc tình khác, ra đi là chấm dứt tình bạn. Bây giờ họ vẫn là bạn, vẫn hỗ trợ nhau trong công việc, họ cũng không ngại ngần khi chia sẻ thông tin về… người mới và sẵn sàng giúp đỡ nhau như trước. Đó chính là sự nhiệm màu của một cuộc tình được “buông đúng lúc”.

Tôi sống rất duy tâm và tin vào linh cảm. Tôi nghĩ rằng số phận đã có sự sắp xếp nhất định với duyên nợ của mỗi con người. Cái gì đã là của mình, số phận sẽ có cách đưa nó trở về mà bản thân mình có nỗ lực chối bỏ cũng không được.

Bạn cũng vậy nhé! Hãy ký một hiệp ước với số phận. Sớm buông những thứ không thuộc về mình để nhận về những điều thiết thực. Đó cũng có thể coi là một chân lý bất biến của số phận.

thuong-nhau-de-do

Chúng ta đã ngăn nắp chia tay nhau.

Phần em:

Chúng ta yêu nhau đủ để em đợi chờ anh. Điều đó thật khó khăn nhưng em còn gì ngoài anh. Và nếu lời hứa được đổi bằng nụ cười bình an của anh, em sẽ hứa tất cả.

Ngày tiễn anh ở phi trường, ngày chiếc máy bay đưa anh lên bầu trời xanh cao vợi kia. Em biết, ở một ý nghĩa nào đó, chúng ta đã ngăn nắp chia tay nhau.
Xúc cảm là điều khó tránh, và những tháng ngày cô đơn, anh biết đâu đấy lại ngã vào vòng tay người khác. Không phải người anh yêu như em, nhưng cô ấy luôn ở bên anh và làm anh vui. Những cung bậc khó khăn trong cuộc sống, anh luôn nhìn thấy nụ cười của cô ấy. Em ghen, nhưng em không đủ lí lẽ để giận hờn anh. Em cứ đứng thật xa nhìn những thứ quen thuộc bị san sẻ cho người khác. Nhìn anh và cô ấy, nhìn yêu thương và cảm nhận em đang bị sứt mẻ.
Em đã không nói một lời. Nhưng hôm nay, để viết ra được những dòng này thì một điều gì đó quá sức chịu đựng đã vô ý len lỏi vào tim em.

Em không bắt anh phải suốt đời yêu thương em.
Em không bắt anh hoãn những cuộc vui của anh vì em.
Em không bắt anh bó buộc tình cảm khi thương yêu một người ở xa.
Chỉ là … đừng để em nhìn thấy! Khoảng cách của những đêm đi về một mình đã là quá đau đớn rồi anh. 

Em vô hình nắm tay anh mà run lên bần bật.
Nếu ngày sau xanh nắng, a trở về, có lẽ em cũng vẫn đón anh như ngày đầu.
Chỉ khác là, kỉ niệm có rách nát đôi phần vì quá yêu thương! 

Phần anh:

Anh hiểu rất rõ những cố gắng nơi em. Anh cũng nhận thức được về một người luôn đợi chờ anh.
Em biết đấy! Có quá nhiều khó khăn khi anh một mình đứng đây, nơi xa xôi này. Đã hơn một lần anh yếu lòng nhưng tất cả chỉ vì yêu thương em mà anh vượt qua.
Nếu hôm nay em khóc – giọt nước mắt của hờn ghen, tủi giận.
Nếu hôm nay em rạn nứt vì những niềm tin bị thời gian tẩy xóa, thì anh biết, tất cả là do anh.
Vì những khoảng khắc không vững lòng, anh vô ý kéo em vào những tổn thương. Để mình em nơi đó chịu đựng những thứ hỗn độn xung quanh anh.
Nhưng em ơi! Anh tin rằng, 3 năm qua đã có quá nhiều thử thách để chúng ta nắm chặt tay nhau hơn. Để đôi khi lòng tin nơi em bị vơi đi phần nào, thì em vẫn đủ bao dung để đợi anh về.

Tháng 8, Sài Gòn nhiều mưa lắm phải không em? Anh ở đây chỉ ước sao một ngày được thấy em cười sau màn mưa …
Ngay bên cạnh anh …