RSS

Category Archives: Review Truyện

Cảm nhận truyện theo cách của bạn

Những trích dẫn hay trong tiểu thuyết ngôn tình ♥

“Lúc không yêu thì cứ tưởng cô đơn vì không có tình yêu. Yêu rồi mới biết tình yêu chẳng qua là nỗi cô đơn bịa ra mà thành…”

“Không gặp được anh là nỗi cô đơn lớn nhất. Mà gặp rồi, vẫn cứ cô đơn…”
(Trích Chỉ là chuyện thường tình)

“  Tô Vận Cẩm, em dạy anh với, làm thế nào mới có thể yêu người khác được, mà hết lần này tới lần khác”, anh hạ thấp giọng xuống, đau đớn nói với cô, “  Thật đấy, em dạy anh với, làm thế nào để có thể tuyệt tình như em?

Tô Vận Cẩm quay lưng lại với anh, chậm rãi nói: “   Em dạy anh nhé, thực ra rất đơn giản, tất thảy tình yêu đều có thể vứt bỏ được, chỉ cần anh đủ tuyệt vọng”.
– Tô Vận Cẩm, cái gì em cũng không nói, tại sao em không nói! Thứ đàn bà ích kỷ này, dựa vào cái gì chỉ có thể là anh đi tìm em, chứ em thì không thể đi tìm anh, bốn năm rồi, anh vẫn cứ ở đây, nhưng em thì ở đâu chứ?

(Trích Hóa ra anh vẫn ở đây)

 Sau khi chia tay không thể làm bạn bè, vì cả hai bên đều đã bị tổn thương, cũng không thể làm kẻ thù, bởi vì đã từng yêu thương nhau, cho nên chỉ có thể làm người xa lạ thân thuộc nhất.

( Trích Nếu như anh yêu em – Hiểu Nguyệt)

“Trên thế gian này khoảng cách xa xôi nhất, không phải giữa sự sống và cái chết mà chính là, tôi đứng ngay trước mặt em nhưng em lại không biết rằng tôi yêu em!”

(Trích Cớ Sao mãi yêu em – Tâm Văn)

Tôi yêu anh ấy, cho dù đúng hay sai chỉ cần anh ấy không buông tay, tôi cũng sẽ không buông tay.  

(Trích Tô Mộc Mộc _ Vượt qua lôi trì)

-“Nếu như anh biết có một ngày anh yêu em đến nhường này.

Anh nhất định sẽ yêu em từ cái nhìn đầu tiên.


(Trích ” Yêu em từ cái nhìn đầu tiên – Cố mạn)

“Có một số người mà bản thân cho rằng cô ấy sẽ rời khỏi, thế nhưng cô ấy luôn luôn quay trở về.

Có một số người mà bản thân cho rằng cô ấy sẽ không rời mình đi, thế nhưng cô ấy lại rời đi.”


(Trích Ngủ cùng sói – Diệp Lạc Vô Tâm)

“Được gặp một người có duyên với mình trong thời điểm thích hợp, là hạnh phúc, của cả cuộc đời.
Được gặp một người có duyên với mình trong thời điểm không thích hợp, chỉ là một tiếng thở dài.
Cách yêu một con nhím, không phải là nhổ hết gai trên người nó, mà là phải học được cách làm thế nào để tìm được một cự ly thích hợp, có thể sưởi ấm cho nhau nhưng lại không bị đối thương đâm gai vào mình.”

(Trích Tháng sáu trời lam nhạt – Tâm Văn)

“Cuộc đời của anh vốn là một đường thẳng chỉ vì gặp em mà rẽ ngang”

(Trích Mãi mãi là bao xa_Diệp Lạc Vô Tâm)

Sợi chỉ buộc vào tim ấy thỉnh thoảng lại siết thật chặt. Tuy nó rất mảnh, mảnh đến nỗi bình thường không thể cảm thận được, nhưng mỗi lần xiết chặt lại khiến người ta thấy nhói đau và nghẹt thở.

(  Trích Ốc sên chạy)

 Bởi vì, yêu em không có gì sai cả!
Theo đuổi em là tự do của anh.
Ngoài em ra, không ai có tư cách nói không được…!

(Trích Mãi mãi là bao xa )

 Em là cây hoa kèn hoang dã, mãi mãi chỉ vì chính mình mà nở hoa……rời khỏi đất mẹ là cái giá phải trả khi yêu anh…

Cảm ơn trời cảm ơn đất, cảm ơn ánh mặt trời chiếu xuống nhân gian…
Cảm ơn gió cảm ơn mưa, cảm ơn vận mệnh đã cho chúng ta gặp nhau…

(Trích Mãi mãi là bao xa)

 Đau khổ thực sự thì ra không phải là nhìn thấy người mình yêu đi yêu người khác để rồi hối hận vì ngày xưa. Đau khổ thực sự là mỉm cười tác thành cho người đó, uống cạn ly rượu đắng mà vẫn khen ngon, từng ngày nhấm vị chát mà vẫn phải khen bùi.

(Trích Duyên kì ngộ)

Cuối cùng, chúng ta phải thừa nhận rằng tình yêu mới là thứ xa xỉ nhất trong cuộc sống, cũng là lý do xa xỉ duy nhất để ta mãi tìm kiếm cả cuộc đời..

(Trích Bị Độc Thân _ Triệu Cách Vũ)

Cái gọi là duyên phận, chính là trong ngàn vạn người gặp được người cần gặp là anh, trong ngàn vạn năm, giữa mênh mông hoang hoải vô tận của thời gian, không sớm một bước cũng không muộn một bước.

(Trích Gặp Anh Trong Ngàn Vạn Người – Tuyết Ảnh Sương Hồn)

Giờ đây, cuối cùng tôi đã biết yêu, chỉ tiếc rằng em đã xa, đã mất hút trong biển người mênh mông.

(Trích Bên nhau trọn đời – Cố Mạn)

 “Mưa gió thoáng qua,tôi yêu em.Mưa ngừng mấy độ,tôi là chính mình,nhưng quên em,tôi đánh mất chính mình…”

Trích Mưa gió thoáng qua,tôi yêu em-Tình Không Lam Hề

“Được gặp một người có duyên với mình trong thời điểm thích hợp , là hạnh phúc của cả cuộc đời.

Được gặp một người có duyên với mình trong thời điểm không thích hợp, chỉ là một tiếng thở dài.”

(Trích Tháng Sáu trời xanh nhạt)

 Trái tim của người con gái giống như một bông hoa, sẽ nở vì người mình yêu và cũng sẽ tàn lụi vì người mình yêu. Có người, nở rộ và tàn lụi như đóa hồng dưới ánh nắng mặt trời, cho dù nở hay tàn cũng đều lẫy lừng vang dội, trở thành huyền thoại trong ký ức của mọi người. Có người , nở rộ và tàn lụi như đóa bách hợp trắng trong khe núi, dù tàn hay nở đều không danh không tiếng, trở thành bí mật bị thời gian vùi lấp.

(Trích Thời niên thiếu không thể quay lại ấy)

Những thứ tôi cần không nhiều…

Giấc mộng tuổi trẻ cũng không thể nào lấy lại…

Đen là đen, trắng là trắng,chẳng thể nào trộn lẫn…

Sau bao sóng gió, sau bao thăng trầm… tôi chỉ còn một giấc mộng duy nhất… là em…

….
Duy nhất là em thôi.

(Trích Ngủ cùng sói)

Trên mạng bây giờ đông nghịt những người không ngủ.

Đều bị dĩ vãng và cô đơn nhấn chìm.

Để lộ tâm hồn bên dưới lớp mặt nạ.

(Trích Một đêm mùa xuân)

Để bắt đầu quá trình tìm hiểu, hắn quyết định nói trước một chút ưu khuyết điểm của mình. “Anh tuy có chút hư hỏng, nhưng bản tính lương thiện. Mặt mũi tuy không ưa nhìn, nhưng nội tâm phong phú … Dù sao em cũng chưa có bạn trai, vậy tạm chấp nhận anh đi.”

(Trích Đồng lang cộng hôn)

Thời gian đều đã từng phụ bạc chúng ta, giây trước chúng ta còn ôm nhau, giây sau liền thành người xa lạ. Thực ra, em vẫn luôn chờ anh ở đó, chỉ có điều anh lại quên mình từng đến nơi đây.

(Trích 99 ngày làm cô dâu – Ân Tầm)

Thế giới rộng lớn như thế, vậy mà em lại gặp anh. Thế giới nhỏ bé như thế, vậy mà em lại đánh mất anh.
Thế giới rộng lớn là thế, nhưng em không thể quên được anh. Thế giới nhỏ bé là thế, sao em không thể gặp lại anh.


(Trích Thời niên thiếu không thể quay lại ấy)

“Yêu một người, là ban cho người ấy quyền năng làm mình đau

Nhớ một người, là tự tước đi của mình niềm vui không ràng buộc

Nhưng anh yêu, em vẫn nói rằng em yêu anh đây!”

Trích “Trái tim của sói” – Vũ Quỳnh Hương

“Có thể những điều anh nói em sẽ mãi mãi không thể hiểu được, anh đã quen với cảnh nghèo, nhưng anh không thể để người con gái mà anh yêu thương phải chịu cảnh nghèo”.

(Trích Anh có thích nước mĩ không)

“Nếu giữa chúng ta cách nhau một ngàn bước, chỉ cần em đi bước đầu tiên, anh sẽ đi chín trăm chín chín bước còn lại về phía em.”

(Trích Không thể quên em)

Giống như cố hương là nơi con người ôn lại thuở hàn vi, tuổi xuân là quãng thời gian để con người nhớ nhung, hoài niệm, khi bạn ôm nó vào lòng nó sẽ chẳng đáng một xu, chỉ khi bạn dốc hết nó, quay đầu nhìn lại, tất cả mới có ý nghĩa- những người đã từng yêu và làm tổn thương chúng ta, đều có ý nghĩa đối với sự tồn tại tuổi xuân chúng ta.

Tuổi xuân là quãng thời gian để con người nhớ nhung, hoài niệm, khi bạn ôm nó vào lòng nó sẽ chẳng đáng một xu, chỉ khi bạn dốc hết nó, quay đầu nhìn lại, tất cả mới có ý nghĩa. Những người đã từng yêu và làm tổn thương ta, đều có ý nghĩa đối với sự tồn tại tuổi xuân ta.

(Trích Anh có thích nước Mỹ không – Tân Di Ổ)

Khóc giữa dòng người, em chỉ muốn biến mình thành trong suốt, em ko còn mơ mộng, ko còn thấy đau hay rung động bởi vì em đã quyết định rồi, em quyết định rồi.

Em lặng lẽ chịu đựng, giữ ngày đã qua thật chặt, ký ức càng ngọt ngào thì càng khiến người ta tổn thương, càng cố giữ trong lòng bàn tay, thì vết dao đâm càng chằng chịt.
em ko vui vẻ thật sự , nụ cười của em chỉ mang màu sắc tự vệ…

Trích Ốc sên chạy

” Vì sao giữa yêu và hận…em lại …thà lựa chọn đá tan ngọc nát, lại không thể lựa chọn tha thứ?”

“Vì sao sự nhân từ của em có thể cho mọi ngườii, nhưng không thể dành cho tôi một chút.”

(Trích Ngủ cùng sói_ Diệp Lạc Vô Tâm)

“Những ngày tốt đẹp nhất trên thế giới chính là ngày được nghe nhạc, uống trà, đọc sách, gộp tất cả lại, chính là những ngày được sống như heo.”

Trích : Vợ ơi, chào em!- Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

“Đàn bà sẽ nhớ mãi không quên những người đàn ông rơi lệ vì họ. Còn đàn ông sẽ chỉ nhớ người phụ nữ khiến họ đau lòng.”

[Từng có một người yêu tôi như sinh mệnh -Thư Nghi]

Vì em rất sợ làm tổn thương người khác. Nhưng lại luôn bị tổn thương bởi một ai đó. Nhưng em ạ, hình như nếu đã sống trong đời, thì một là em phải làm người ta đau, hoặc là họ sẽ làm em đau. Đó là điều không tránh khỏi.

Có đôi khi, em chấp nhận buông tay không phải vì em không muốn tiếp tục, mà là em không còn sự lựa chọn. Từ bỏ một thói quen luôn khiến bản thân hụt hẫng và mất đi một người lại khiến mình đau lòng hơn. Cái thế giới trước mắt chúng ta có quá nhiều mâu thuẫn, ngờ vực.

(Trích London còn xa lắm – Lệ Thu Huyền )

 Những ký ức đó sẽ không mất đi chỉ vì những dữ liệu mất đi…

Vậy nên cho dù tương lai trò chơi này đóng cửa, thế giới này cũng mãi mãi có một nơi- có lẽ là trong trái tim em, có lẽ là trong trái tim cả hai, Bạch Y Hồng Ảnh luôn sát vai đứng bên nhau.

Trên đỉnh Lạc Hà, mãi không bao giờ tắt nắng.  

(Yêu em từ cái nhìn đầu tiên_Cố Mạn)

“Từng vui vẻ biết bao, tưởng rằng sẽ bên nhau mãi mãi. Vượt qua trăm núi nghìn sông, quay lại đã muộn màng. Từng yêu nhau như thế, tưởng rằng đời này sẽ luôn có người tri kỷ. Không cần biết trước mắt, không rời không xa, hóa ra chỉ có mình em. Dù trời cao đất rộng, cũng không dung nổi khoảng cách giữa hai ta, dù đã nói em không quan tâm, vậy mà vẫn không buông bỏ được. Được tất cả mà phải mất đi một vài thứ, cũng chẳng có gì đáng tiếc. Đánh mất anh, cũng mất luôn dũng khí đối mặt với cô đơn…”   

Nợ em 1 đời hạnh phúc_Phỉ Ngã Tư Tồn

Nếu ở đó trời quang mây tạnh, em hãy ở lại.
Nếu ở đó mưa gió lạnh lẽo, thì em nhanh chóng quay trở lại đây.
Quên hẳn nơi đó,quên hẳn người đó đi.

(Trích Ưng Quân – Bên nhau trọn đời )

Để lại bao nhiêu tình ái cho nhân gian, nghênh đón thế sự ngàn đổi van biến. Bên người mình yêu thương làm những điều hạnh phúc, đừng hỏi là kiếp nạn hay duyên số. Tình yêu là đóa hoa dễ tàn úa, còn em là đóa hồng khiến người ta vô lực nhất giữa cơn gió sớm mai
Khi sự mê hoặc mới xuất hiện, nhịp đập trái tim bắt đầu âm thầm trỗi dậy. Thì ra tình yêu cũng là một loại tội lỗi. Thế nhưng, sự trừng phạt sau khi trộm trái cấm thì sao? Kẻ lạc lối từ lâu đã mê muội mà chẳng cách nào tự thoát khỏi…
Mọi thứ trên đời đều bởi chữ duyên. Ngẫu nhiên gặp mặt, quay đầu nhìn lại có thể bên nhau trọn đời cũng bởi một ánh mắt giao nhau trong khoảnh khắc.

Trích Dụ Tình_ Ân Tầm

Mở chức năng Search Friends là có thể tìm được hàng ngàn hàng vạn bạn online giống như anh! Nhưng người có thể khiến em chờ ba ngày ba đêm duy nhất chỉ có anh.
“Em từng muốn tìm anh, tuy nhiên anh bận bịu quá.”

“Có những thứ vẫn có thể cùng tồn tại với bận rộn.”

“Là cái gì?”

Anh trả lời cô hai chữ: “Nhớ nhung…”

(Trích Trao lầm tình yêu cho anh – Diệp Lạc Vô Tâm )

Có một loại đàn ông, nhất kiến chung tình không phải ngẫu nhiên, là tất nhiên, bởi vì hắn có một sự quyến rũ làm cô không thể kháng cự nổi. Cho dù gặp lại một vạn lần, cô cũng nhất định sẽ một vạn lần gục ngã.

Có người nói, đây là tai kiếp, có người nói, đây là phúc phận.
Thực ra, đó là duyên số.

(Trích Vượt qua lôi trì _ Diệp Lạc Vô Tâm)

“Thượng đế rất thông minh, trong lần đầu tiên của cuộc đời người con gái, ông đã để cho họ cảm thấy đau đớn tột cùng trước sự tấn công của người đàn ông, bởi niềm vui sẽ trôi qua trong tích tắc, chỉ có niềm đau là khắc cốt ghi tâm, người con gái ấy có thể quên người đàn ông đã đem đến cho cô niềm vui mạnh mẽ nhất, nhưng mãi mãi không thể quên người đã khiến cô đau đớn trong lần đầu tiên.”​

Anh có thích nước Mỹ không – Tân Di Ổ​

“Hoa đã nở, cửa sổ cũng mở, vì sao không thấy người.
Gặp được người, nghe tiếng người, nhưng không thể yêu người.” –

-Trích Hương mật tựa khói sương. 

Ngày người đạm nhiên nói ra một chữ “Muốn”, là ngày chạm tới chìa khoá mở cửa trái tim ta. Lúc người ném ô đứng cạnh ta dưới gió mưa, một nỗi đau cùng chia, hai tâm tình cùng chịu, trái tim ta vốn đã thuộc về người mất rồi…

Vì yêu mà giận
Vì yêu mà hận
Vì yêu mà khờ
Vì yêu mà chấp

Rời xa rồi mới thấy, giận – khờ – hận – chấp, tấc tấc đều hoá thành nỗi nhớ tương tư. Chẳng biết người lúc này người có còn oán – hận, buồn – giận ta không?

(Bộ Bộ Kinh Tâm – Đồng hoa)

 Cuộc đời luôn đặc sắc hơn phim, bởi vì tình tiết trong phim có thể đoán trước được, còn cuộc đời thì không bao giờ. Cuộc đời luôn sầu thảm hơn phim, bởi vì bạn có thể lựa chọn vai nam chính trong phim, nhưng lại không thể lựa chọn người bên cạnh mình.

(Trích Oan gia tương phùng)

Như thế nào mới là anh yêu em? Là năm năm trước không níu kéo được sợi dây tình cảm, hay vẫn là năm năm sau nhìn nhau chẳng nói một lời?

Như thế nào mới là em yêu anh? Là trí nhớ còn sót lại tám năm trước, hay là những ràng buộc không ngừng của tám năm sau?
Năm tháng là đóa hoa nở hai lần, trôi theo dòng nước, hoa nở ngàn đóa, ngoái đầu nhìn lại, như thế nào mới là anh yêu em?

(Trích ”Năm tháng là đóa hoa nở hai lần” – Đường Thất Công Tử)

Mỗi người phụ nữ đều có tiêu chuẩn đối với người trong mộng của mình, người thích đẹp trai, người ham tài giỏi, người thích địa vị, người mê tiền bạc, cũng có người chỉ cần người đàn ông một lòng một dạ yêu thương mình. Nếu đem ra soi xét kỹ càng, thật ra trong tất cả mọi Tình yêu đều có tính toán.​

(Chỉ là chuyện thường tình – Tâm Văn )

-Cứ ngỡ là khắc cốt ghi tâm , đến một ngày bỗng chốc nhận ra chỉ là mưa gió thoảng qua

Khi yêu, tưởng rằng người đó là cả cuộc đời mình, ai ngờ vừa tỉnh giấc mộng, đã đứng bên cạnh một người khác.

[Anh có thích nước Mỹ không? – Tân Di Ổ]

 Còn đang lẩn mẩn nghĩ, đôi môi lạnh giá của Tứ a ca đã đè xuống môi nàng. Nhược Hi vừa gắng sức giật đầu ra sau, vừa xô tay đẩy mạnh, nhưng vô ích, sức nữ nhân làm sao cự nổi nam nhi! Tứ a ca thử mấy lần, thấy Nhược Hi vẫn mím chặt môi không đón nhận, chàng bèn nhấc đầu ra. Nhược Hi vung tay tát, kiểu như mấy cô gái bị người ta giở trò vẫn thường làm trên vô tuyến, đáng tiếc Tứ a ca không phải Minh Ngọc cách cách, chàng nắm chặt tay Nhược Hi bẻ quặt ra sau lưng, đôi mắt ánh lên chế giễu, làn môi mơn trớn trên mặt nàng:

– Em mất công mất sức vì ta bấy nhiêu năm, quyến rũ được ta xong, giờ lại giở trò “muốn bắt nên thả” à?
Bờ môi lành lạnh kéo một đường dài từ má Nhược Hi xuống:
– Chúc mừng em, mưu kế thành công rồi đấy!

[Bộ bộ kinh tâm – Đồng Hoa]

Đừng bắt em quên anh, đừng để em sống trong niềm vui giả tạo, như chưa từng yêu anh. Em hứa với anh, em sẽ không chết. Em hứa với anh, em sẽ sống thật tốt. Ít nhất hãy để em nhớ đến anh!

Độc quyền chiếm hữu – Đinh Mặc

Đã từng muốn chinh phục cả thế giới, nhưng cuối cùng quay đầu lại mới nhận ra, từng mảnh, từng mảnh trong thế giới ấy đều là em.

[Bài hát Those years – You are the apple of my eye OST]

Yêu đương một thời, giờ hóa thành tro bụi

[Tô Vận Cẩm – Hóa ra anh vẫn ở đây -Tân Di Ổ]

“Đừng có dùng ánh mắt này nhìn anh nữa. Khả năng tự chủ của anh không tốt như em tưởng đâu”

(Mãi mãi là bao xa- Diệp Lạc Vô Tâm)

Tôi đứng trên con phố này nhìn người đến người đi, mỗi phút trôi qua đều có rất nhiều người vội vã lướt qua trước mắt.
Tôi gặp vô số người xa lạ, chỉ duy nhất không có anh..

Trích “Nắng gắt” – Cố Mạn

Rất lâu sau đó tôi mới biết, trên đời này nhất định có một người, dù thời gian anh ấy thuộc về bạn hoàn toàn ngắn ngủi, nhưng khi muốn quên đi, bạn phải dùng đến thời gian là cả cuộc đời. If you were a teardrop in my eye, for fear of losing you, I would never cry.

(Thiên sơn mộ tuyết – PNTT)

“Thượng đế rất thông minh, trong lần đầu tiên của cuộc đời người con gái, ông đã để cho họ cảm thấy đau đớn tột cùng trước sự tấn công của người đàn ông, bởi niềm vui sẽ trôi qua trong tích tắc, chỉ có niềm đau là khắc cốt ghi tâm, người con gái ấy có thể quên người đàn ông đã đem đến cho cô niềm vui mạnh mẽ nhất, nhưng mãi mãi không thể quên người đã khiến cô đau đớn trong lần đầu tiên.”

[ Anh có thích nước Mỹ không? -Tân Di Ổ ]

“Tình yêu là cốc nước , nóng hay lạnh chỉ có người trong cuộc mới biết. Đối với một số người,vết thương chữa lành theo thời gian. Đối với một số người khác, thời gian chỉ càng làm cho vết thương rỉ máu…”

[ Bên nhau trọn đời – Cố Mạn ]

“Có lẽ trong cuộc đời, có người nào đó luôn mang theo hình bóng một người khác,muốn xóa bỏ cũ̀ng không được.Giống như định mệnh, rằng buộc họ với nhau suốt cuộc đời”

[ Sụ chờ đợi của Lương Thần – Tình Ko Làm Hề ]

“Mỗi cô gái là một thiên thần có cánh, chỉ cần gặp được người mình yêu lập tức sẽ bẻ gãy đôi cánh để rơi xuống đất. Có thể vì thế mà cô ấy bị tổn thương, nhưng cô ấy không sợ, trái tim cô ấy đập cùng nhịp đập của trái tim người cô yêu”

“Đàn ông giống như một củ hành tây. Muốn thấy được trái tim của hành tây thì phải bóc từng lớp, từng lớp vỏ bên ngoài ra. Mỗi lần bóc vỏ như thế sẽ khiến bạn phải chảy nước mắt nhưng khi bóc tới lớp vỏ cuối cùng mới phát hiện ra rằng: Hành tây không có tim!”

“Điều đáng tiếc nhất trong cuộc đời một con người, chẳng phải chính là, dễ dàng từ bỏ những thứ không nên từ bỏ, cố chấp níu giữ những thứ không nên níu giữ…”

“Tình yêu, vốn là một thứ tình cảm muôn hình vạn trạng.Chưa từng bị bỏ rơi, chưa từng bị tổn thương, liệu có thể hiểu được người yêu không? Tình yêu, vốn là một sự trải nghiệm, nhưng mong ước bền lâu”

[ Đáng tiếc không phải anh – Diệp Tử ]

“Nếu như, anh biết rằng sẽ có ngày yêu em như thế. Anh nhất định sẽ yêu em từ cái nhất đầu tiên”

[ Yêu em ngay từ cái nhìn đầu tiên – Cố Mạn ]

“Chính vì biết rõ tình yêu rồi cũng dần nhạt nhoà theo năm tháng, đến cả những lời ngọt ngào nhất rồi cũng sẽ trở thành những vị đắng, cho nên người ta mới luôn nhớ tới tình yêu ban đầu không vụ lợi, tính toán. Hiện thực là như vậy, muốn cao thượng hơn thì thật là khó”

”Quá khứ chỉ còn là ký ức, từ lâu nó đã không còn giống với hình ảnh trong mắt năm nào. Dù có lưu luyến cũng không nên quay đầu lại, quay đầu nhìn lại sẽ làm mất đi những gì tốt đẹp ban đầu và rồi sẽ thất vọng mà thôi.” 

“Có lẽ, tất cả những gì mà bạn đã có đều tốt đẹp, chỉ cần bạn không còn sở hữu nó”

“Cuộc đời như một chuyến xe mà chúng ta là người lái, mỗi khi qua một bến, sẽ có người lên và người xuống. Những người lên xe cùng chúng ta lúc khởi hành phần nhiều giữa đường sẽ rời đi, còn người cùng chúng ta đến cuối hành trình thì rất ít. Thậm chí chẳng có một ai….”

“Ký ức là liều thuốc đắng giày vò người ta, nhưng nếu không có ký ức thì cuộc đời sẽ rất vô vị. Theo thời gian, dần dần nó cũng sẽ trở nên nhạt nhòa, những hình ảnh rõ ràng trong đó rồi cũng sẽ bị xé thành những mảnh vụn, chỉ riêng nỗi đau là người ta vẫn nhớ”

[ Nghe nói anh yêu em – Thuấn Giang Khuynh Thành ]

“Tiêu chuẩn lấy chồng :Xét theo gốc độ y học, đối phương phải có gene tốt, cơ thể khỏe mạnh, có lợi cho sự phát triển thế hệ sau. Xét theo gốc độ pháp luật, đối phương phải có tư tưởng đạo đức ưu tú, không có những sở thích biến thái, càng không có xu hương phạm tội, quan điểm về giá trị phải đáng tin. Xét theo gốc độ kinh tế học, đàn ông giống như cổ phiếu, không được lấy cổ phiếu nóng tăng quá nhanh, tăng nhanh chắc chắn không lâu dài, cũng không được lấy cổ phiếu liên tục trượt giá, đợi đến khi bạc đầu vẫn không tăng khiến mình phải nhảy lầu. Nếu muốn tìm thì phải tìm loại cổ phiếu tìm năng, con đường phía trước thênh thang, tương lai tràn ngập ánh sáng”

[ Chờ một ngày nắng – Điệp Chí Linh ]

“Mỗi một phụ nữ đều đặc biệt chú tâm đến hai mối tình không tồn tại, một là mối tình đầu của mình, hai là mối tình đầu của bạn trai.”

[ Mối tình đầu – Cửu Dạ Hồi ]

Tình yêu, trước giờ luôn là đường một chiều, nếu anh lựa chọn rời bỏ giữa đường, xin anh hãy đi thẳng một mạch, đừng ngoảnh lại, cũng đừng chờ mong trở về nơi đã từng bắt đầu. Bởi vì con đường này vẫn tiếp tục đi thẳng. Và trên con đường đó, em không phải là em nữa, mà anh cũng không còn là anh của lúc đầu. Có lẽ chúng ta đã được định trước, không thể về lại nơi từng bắt đầu.

 

[Hào môn kinh mộng – Ân Tầm]

Theo quan điểm đạo đức, sau khi ly hôn, phải sáu tháng sau mới được tiếp xúc với người khác phái. Phải chờ hai bên thích ứng cuộc sống không có đối phương mới có thể bắt đầu tình cảm mới. Khả năng thích ứng của anh rất kém, chúng ta chờ một năm đi!

“Con người, sợ nhất là so sánh, cũng sợ thời gian. Có so sánh, mới biết trước kia mình hạnh phúc đến nhường nào. Có thời gian mài dũa, mới làm cho anh nhìn rõ bản chất thật của một người”

 

[ Hoa hồng giấy – Lâm Địch Nhi ]

Dòng thời gian không thể chảy ngược, bởi vậy, lời thề ước cảm động lòng người nhất, không phải “Anh yêu em”, mà là “ở bên nhau.”

[ Anh sẽ đợi em trong hồi ức – Tân Di Ổ]

Vẫn tưởng rằng có thể quên đi mối tình đó,sau rất nhiều năm mới biết rằng thế nào là khắc cốt ghi tâm…Vốn tưởng rằng có thể quên đi người ấy,trải qua rất nhiều việc mới biết thế nào là không thể nào quên…

 

[ Có một tình yêu không thể nào quên_Đường Tiểu Lam ]

Khoa học kỹ thuật đã phát triển như vậy,dường như tất cả các ngõ ngách trên thế giới này,cho dù là nơi xa xôi bên kia đại dương,cũng có thể được vệ tinh GPS tìm thấy.Nhưng có những thứ,rõ ràng là ở ngay bên cạnh,lại không có cách nào tìm được nó.

 

[ Giai Kỳ như mộng_Phỉ Ngã Tư Tồn ]

Thuở ban đầu, thượng đế tạo ra vạn vật, xương rồng là thứ mềm yếu nhất thế gian. Dưới những cái gai bao bọc mạnh mẽ, là những giọt lệ màu xanh yếu mềm. Ngôn ngữ của xương rồng, là sự kiên cường cô độc

 

[Không thể quên em_Hoa Thanh Thần]

Cuộc sống cũng giống như kính vạn hoa vậy, bạn tưởng rằng mình chỉ xoay nhẹ một tí thôi nhưng thực ra bên trong nó đã biến hóa rất nhiều, biến thành cả một thế giới khác.

 

[Cho anh nhìn về em_Tân Di Ổ]

Nếu như ta không thể thay đổi được sa mạc, thì chỉ còn cách biến mình trở thành cây xương rồng mà thôi.

[Cho anh nhìn về em_Tân Di Ổ]

Phượng Hoàng Sự an ủi của ngôn ngữ dù có xuất phát từ thiện ý, thì thực ra cũng chẳng hề có tác dụng gì ngoài việc một lần nữa nhắc nhở người được an ủi rằng họ đáng thương biết bao. Những việc phải xảy ra vẫn sẽ xảy ra, phải đau lòng cũng vẫn phải đau lòng.

[Cho anh nhìn về em_Tân Di Ổ]

 

  1. 38. Mọi người đều nói, ngựa tốt không nhai lại cỏ, bởi vì, thứ cỏ nhai lại đó phần nhiều thấm nước bọt của con ngựa khác. Nhưng nếu phía trước chỉ có gai góc, thì liệu bạn có nhai lại thứ cỏ đó không? Nếu đi thêm mấy bước nữa có thể sẽ bị chết đói trên đường, bạn có nhai lại không? Huống chi, phần lớn mọi người đều không phải là những con ngựa tốt, tiếp tục kiếm tìm có thể chỉ toàn gặp những cây khô cằn cỗi, quay đầu lại thì chỉ cần sự thỏa hiệp và dũng khí trong một khoảnh khắc mà thôi.

 

[Phù thế phù thành_Tân Di Ổ]

 

  1. Hạnh phúc chẳng có liên quan đến thứ gì cả, nó chỉ là một thứ đồ chơi mà thôi, bạn có chờ đến cả cuộc đời, có khóc đến khô nước mắt, trái tim có nhỏ máu, và dù bạn có ít gặp gỡ, chia ly, tan rồi hợp, hợp rồi tan, thì cuối cùng những điều mà bạn có được cũng không bằng những người sống tầm thường.

 

[Phù thế phù thành_Tân Di Ổ]

 

  1. 40. Ánh sáng tưởng rằng đã là nhanh nhất, nhưng bóng tối mãi mãi chờ nó ở phía trước.

 

[Phù thế phù thành_Tân Di Ổ]

 

  1. 41. Bi kịch nào cũng cần có một người đóng vai kẻ ác để chịu việc bị người đời ghét bỏ, nếu không những nhân vật chính đau khổ sao có được tình cảm sâu sắc khi trải qua thử thách do kẻ ác gây ra.

 

[Ánh trăng không hiểu lòng tôi_Tân Di Ổ]

 

  1. 42. Không thể nhìn thấy được cát sỏi trong hồ nước không phải vì hồ nước vừa trong vừa cạn, mà là do hồ nước quá sâu, căn bản không thể thấy đáy, nếu không nhìn thấy đáy thì sao biết được ở đó có cát sỏi hay không?

 

[Hương mật tựa khói sương_ Điện Tuyến]

 

  1. 43.  Chẳng ai muốn mang một thứ mơ hồ ra để đánh cuộc cả đời mình cả. Mà tình yêu lại là thứ mơ hồ nhất trong cái thế giới này.

 

[Hãy để anh ở bên em_ Vân Nghê]

 

  1. Sinh mệnh là một chiếc áo gấm hoa lệ, hoa ra em chỉ là một bông hoa trên chiếc áo gấm đó, nở rộ rực rỡ, sau khi xé rách lặng lẽ tàn lụi.

 

[Gấm rách_ Phỉ Ngã Tư Tồn]

 

  1. Chuyện đời làm sao có thể lưỡng toàn. Trong một đời của chúng ta, có được đồng thời cũng mất đi, may mắn hay bất hạnh chỉ khác biệt ở chỗ cái được và cái mất đó, cái nào nặng, cái nào nhẹ.

 

[Anh có thích nước Mĩ không? _ Tân Di Ổ]

 

  1. 46. “Cảm ơn, vì em đã yêu anh.”

“Anh không cần phải cảm ơn em, em chỉ cần anh mãi mãi nhìn em thế này.

“Mãi mãi… là bao xa?”

“Dù cho anh không còn yêu em nữa, dù cho anh có quên em, dù cho em biến mất khỏi thế gian này. Thì anh vẫn sẽ hiểu em như vậy…”

 

[ Gửi người tôi yêu – Vũ Hoa ]

 

  1. “Tôi quan tâm tới đứa bé như vậy, cô ấy vĩnh viễn sẽ không biết đc, thật ra người tôi quan tâm là cô ấy. Vì đứa bé là con của tôi và cô ấy, tôi mới quan tâm đến phát điên như vậy”

 

“…Anh tự hỏi đời này, chưa từng để ý đến ai. Em muốn điều gì, anh chỉ hận là không thể mang đến trước mặt em được, Anh đối với em như thế nào, anh cứ nghĩ em hiểu rõ. Phát súng đó suýt chút nữa lấy đi mạng sống của em, cũng suýt nữa lấy đi mạng sống của anh. Lúc đó, anh đã hạ quyết tâm, chỉ cần em còn sống thì em phải là của anh…

 

Em không yêu anh? Em vẫn chỉ nói với anh một câu vậy sao??? Anh nghe tin em kết hôn, anh như phát điên đến đây tìm em. Anh đánh cược mạng sống của mình không màng, anh đánh được nơi tiền tuyến chiến sự nước sôi lửa bỏng cũng không màng, đánh cược một nữa giang sơn cũng không màng. Em chỉ nói với anh một câu như vậy…”

 

[ Không kịp nói yêu em – Phỉ Ngã Tư Tồn]

 

  1. “Nếu như trong hai chúng ta, vẫn còn một người có thể hạnh phúc, Ninh Hiên, em hy vọng người đó là anh.

Nếu như trong hai chúng ta, vẫn còn một người có thể được vui vẻ, Ninh Hiên, em hy vọng nười đó là anh.

Nếu như trong hai chúng ta, vẫn còn một người có thể yêu thêm lần nữa, Ninh Hiên, em biết người đó nhất định không phải em.”

 

“Tôi và Tô Nhã đích thực đã phải xa nhau tám năm. Trong tám năm này tôi vẫn một mực trước sau như một yêu cô ấy, cho dù cô ấy có thể đã yêu người khác, cho dù cô ấy có thể đã kết hôn cùng người đàn ông khác, cho dù cô ấy có thể đã là mẹ của những đứa con của người đàn ông khác, tôi vẫn hoàn toàn giữ trọn tình yêu với cô ấy!Tình yêu của tôi dành cho Tô Nhã, kể cả cả đời không gặp vẫn không hề thay đổi. Bởi vì có thứ tình yêu được gọi là hoài niệm, không quên và cam tâm tình nguyện.”

 

[ Vẫn mơ về em” – Hồng Cửu ]

 

  1. “Thời còn trẻ chúng ta thường không hiểu thế nào là tình yêu. Lúc mới bước vào đời, tôi từng nghĩ tình yêu có thể vượt qua tất cả. Khi đó tôi không biết trên đời này tồn tại một sức mạnh gọi là số phận, chúng ta chỉ có thể chấp nhận mà không thể thay đổi”

 

[ Từng có một người yêu tôi như sinh mệnh – Thư Nghi ]

 

  1. 50.  “Cả em và tử thần đều muốn có anh, có điều em có lợi thế hơn ông ta vì em yêu anh, yêu anh sâu sắc”

 

[ Yêu anh hơn cả tử thần – Tào Đình ]

 

  1. “Tình yêu vĩ đại nhất cũng có thể lụi tàn.”

 

[ Cuốn theo chiều gió – Margaret Mitchell ]

 

  1. “Có ngày nào lại không phải là một giấc mơ.”

 

[ Búp bê Bắc Kinh – Xuân Thụ]

 

  1. 53. “Thật sự thương yêu một người mới phải lo lắng, hao tổn tâm tư lừa người đó, mới phải cẩn thận lừa gạt cả đời, để người đó mãi vẫn vô cùng vui vẻ. Nói dối không nhất định là xấu xa. Nói thật không nhất định là tốt đẹp”

 

[ Quân tử chi giao – Lam Lâm ]

 

  1. “Dầu gì đi nữa, một người đàn ông có thể đặt em trong tim như thế, có vì anh ta mà tan nát cõi lòng một phen cũng đáng giá.”

 

[ Gặp anh trong ngàn vạn người – Tuyết Ảnh Sương Hồn ]

 

  1. ” Có lẽ lãng quên đi quá khứ mới có thể khiến cho mọi khổ đau biến mất”

 

[ Bong Bóng Mùa Hè – Minh Hiểu Khê ]

 

  1. “Tình yêu có lúc giống như cây gai, nắm càng chặt sẽ càng đau “

 

[ Bong Bóng Mùa Hè – Minh Hiểu Khê ]

 

  1. Hoá ra yêu một người có thể thuận trời, thuận người nhưng không thể thuận theo bản thân.

 

[Từng có một người yêu tôi như sinh mệnh_Thư Nghi]

 

  1. Cát bụi lại về với cát bụi.Nỗi đau có thể diễn tả được không phải nỗi đau thực sự.Tình yêu có thể bắt đầu lại từ đầu cũng không phải tình yêu thực sự.Anh sẽ mãi mãi không biết được em yêu anh biết nhường nào.Em cũng không biết.Cả hai chúng ta đã phản bội nhau,làm tổn thương lẫn nhau.nhưng chưa bao giờ từ bỏ nhau.Thế nhưng trong thời đại này,ai dám nói tình yêu bị phản bội không phải là tình yêu thực sự?

 

[ Cô đơn vào đời _ Dịch Phấn Hàn ]

 

  1. 59. “Thực ra chờ đợi và thời gian chẳng có gì liên quan đến nhau, đó là một thói quen, nó tự nảy sinh, còn anh không thể cưỡng lại. “

 

[Bên nhau trọn đời – Cố Mạn]

 

  1. 60. “Nếu khoảng cách giữa chúng ta là một ngàn bước chân, chỉ cần em đi bước đầu tiên, anh sẽ đi về phía em nốt chín trăm chín mươi chín bước còn lại…”

 

[ Không thể quên em – Hoa Thanh Thần]

 

  1. Tôi đã từng nghe một câu chuyện, “Kiếp trước, khi tôi chết, cơ thể bị ném trên đường phố. Người trên đường qua lại tấp nập nhưng tuyệt nhiên đều làm ngơ trước thi thể của tôi. Một số người đứng lại nhìn tôi lắc đầu ái ngại, ra chiều thương xót. Một số không chịu nổi, đã lấy áo đậy lên. Em đi qua đó, và em đã chôn cất cho tôi”.

 

Mạt Mạt chính là người mà kiếp trước đã chôn cất cho tô

  1. Khi lần đầu tiên nhìn thấy em, dường như tôi cảm thấy những dấu ấn của kiếp trước vẫn còn phảng phất đọng lại trong ký ức của tôi…..Có lẽ kiếp này tôi mãi mãi không thể trở thành chồng của Mạt Mạt, nhưng tình yêu thì sẽ mãi mãi không đổi thay. Đó là tất cả những gì tôi đã nợ cô ấy, nợ từ kiếp trước rồi. Kiếp trước, em đã chôn cất cho tôi. Vì thế, kiếp này dù tôi có phải chịu bao nhiêu đau khổ dày vò, thì tôi cũng mãi yêu em…

 

Tôi không mê tín, nhưng tôi tin vào số phận, tin là có kiếp trước…

 

[Kiếp trước em đã chôn cất cho anh – Tào Đình]

 

  1. ” Có lẽ bởi con người ta thường không nhớ được mình có những gì nhưng lại nhớ rất rõ những gì mình không thể có”

 

[Đồng Lang Cộng Hôn – Diệp Lạc Vô Tâm ( An Dĩ Phong – Tư Đồ Thuần)]

 

  1. “Đường đời rất rộng, nhưng tất cả chúng ta không thể đi trên cùng một hàng, phải có người đi trước và có người đi sau. Những người đi trước chưa chắc là những người giỏi, những người đi sau cũng chưa chắc đã là những người yếu kém, quan trọng là chúng ta có thể đi được đến cái đích mà chúng ta muốn.”

 

[Chàng giảng viên cầm thú của tôi – Tát Không Không ( Khuất Vân – Lý Du Nhiên)]

 

  1. “Được gặp một người có duyên với mình trong thời điểm thích hợp , là hạnh phúc của cả cuộc đời; Được gặp một người có duyên với mình trong thời điểm không thích hợp, chỉ là một tiếng thở dài.”

 

 

 

“Cách yêu một con nhím, không phải là nhổ hết gai trên người nó, mà là phải học được cách làm thế nào để tìm được một cự ly thích hợp, có thể sưởi ấm cho nhau nhưng lại không bị đối phương đâm gai vào mình.”

 

 

 

“Đem lòng yêu một người, có thể là chuyện diễn ra trong tích tắc. Hận một người lại là suốt một đời”

 

[Tháng sáu trời xanh lam Nhân vật chính: Tần Thiên Lãng – Hạ Vi Lam]

 

  1. “Anh hùng có thể sống bằng máu, cũng có thể sống bằng lòng nhân từ. Nhưng quan trọng hơn hết thảy, anh hùng là những ai có đủ can đảm để sống bằng niềm tin”

(legend of Porasitus- Tình yêu, hẫn thù quyền lực)

 

  1. 66. “Không có quyền lực nào là vĩnh cửu. Không có vinh quang nào là mãi mãi chẳng lụi tàn.”(Legend nhá. hay t sẽ gọi là LoP luôn)

 

  1. “Yêu là hạnh phúc! Vì yêu một người nên lúc nào cũng mong muốn người ấy vui vẻ, bất kỳ điều gì cũng có thể làm vì người ấy. Mong muốn người ấy được hạnh phúc, mong muốn được nhìn thấy gương mặt tươi cười của người ấy, khi người ấy hạnh phúc cũng chính là lúc hạnh phúc nhất của người yêu… Bị người quên lãng, trong ánh mắt người không còn có mình nữa, chắc sẽ hụt hẫng lắm. Nhưng nếu từ phút ấy mà người cũng không vui vẻ được nữa thì người ra đi sẽ thấy vui thế nào đây?”

( sẽ có một thiên sứ thay anh yêu em)

 

 

  1. “tôi không phải là người kiên nhẫn nhặt những mảnh vỡ, gắn lại và tự nhủ rằng một vật chắp vá vẫn còn như mới. Cái gì đã tan vỡ là tan vỡ… Và tôi thà nhớ lại khi nó đẹp nhất, còn hơn là chắp vá để rồi suốt đời cứ phải thấy những vết nứt của nó”

(Cuốn theo chiều gió)

 

  1. Nếu như nước mắt mà còn giả dối được thì trên đời này còn thứ gì để có thể coi là thật được đây!

(Hồng hạnh thổn thức)

 

  1. Trong kẽ hở của thời gian và hiện thực, tuổi xuân cũng như sắc đẹp, mỏng manh như trang giấy bị gió hong khô.

(Anh có thích nước Mỹ không?)

 

  1. “giờ đây cuối cùng tôi đã biết yêu,tiếc rằng cuối cùng em đã rời xa, đã mất hút trong biển người mênh mông…”

(Bên nhau trọn đời-Cố Mạn)

 

  1. Không có gì dối trá hơn là vẻ khiêm tốn bề ngoài. Thường nó là sự cẩu thả trong việc diễn đạt ý kiến, đôi lúc còn là cách khoe khoang gián tiếp.

(Kiêu hãnh và định kiến)

 

  1. Phụ nữ điều gì cũng có thể sai, điều duy nhất không thể sai là để mất người đàn ông toàn tâm toàn ý yêu mình!

 

 

[Thoát không khỏi sự dịu dàng của anh – Diệp Lạc Vô Tâm]

 

  1. Em là giấc mộng đẹp nhất đời anh; Anh hứa sẽ mãi mãi chung tình với em. Có lẽ, thật sự có định mệnh, nhất định em xuất hiện trong cuộc đời anh, khiến anh cảm thấy thế giới này chưa từng đẹp như vậy; Nhất định em từ nay về sau ở trong trái tim anh, nhíu mày hay cười, hỉ nộ bi ai đều tác động đến anh; Nhất định anh sẽ đuổi theo em, chỉ cần ở bên cạnh em, dù gian nan thế nào cũng không bao giờ bỏ cuộc.

 

[Cả đời chỉ cần một người là em_Hốt Nhiên Chi Gian]

 

  1. Cô vừa mới bỏ đi một chiếc răng, trở thành vết thương cả đời không cách nào lành lại, nơi đó có những thiếu sót gì, vĩnh viễn không có khả năng đền bù nữa, chỉ một ngụm nước nhỏ thôi cũng sẽ đau đến không còn muốn sống, cho nên dứt khoát không thèm để ý đến, cũng đã quên nơi này từng có một chiếc răng sâu tồn tại.

 

[Hạnh Phúc Giống Như Một Đóa Hoa_Phỉ Ngã Tư Tồn]

 

 

 

  1. Kể cả khi em không yêu anh nữa,kể cả khi em đã quên anh,kể cả khi anh không còn trên thế gian này nữa,anh sẽ vẫn yêu em.” “Anh sẽ đi tìm một thiên sứ, để người ấy…… thay anh yêu em!

 

[Sẽ Có Thiên Thần Thay Anh Yêu Em]

 

 

  1. Thế giới này rộng lớn đến vô chừng, nhưng dù đi nhiều đến thế nào…, gặp nhiều người đến thế nào… Em cũng chỉ yêu một mình Anh…

Yêu một người – là ban cho người ấy quyền năng làm mình đau.Nhớ một người – là tự tước đi của mình niềm vui không ràng buộc.Nhưng Anh yêu!…Em vẫn nói rằng Em yêu Anh đây!

 

[Trái Tim Của Sói_Vũ Quỳnh Hương]

 

  1. Trong trái tim mỗi người đều có một dòng sông nghẽn lại ở đó,nó chia trái tim chúng ta thàng hai bờ : bờ trái mềm yếu,bờ phải lạnh lùng ; bờ trái cảm tính,bờ phải lý trí. Bờ trái chứa đựng những dục vọng ước mơ,đấu tranh và tất cả những hỷ nộ ái ố của chúng ta,còn bờ phải có những vết tích nóng bỏng của mọi quy tắc trên thế gian in vào tim chúng ta. Bờ trái là giấc mộng,còn bờ phải là cuộc sống.

 

[Ánh trăng không hiểu lòng tôi_Tân Di Ổ]

 

  1. Tình yêu chưa từng nếm trải thì làm sao biết được nó ngọt ngào,nếm trải rồi mới biết vị mặn chát của nó,nhưng khi đó người ta muốn ngừng mà không được !

 

[Ngủ cùng sói_Diệp Lạc Vô Tâm]

 

  1. Ước mơ và lý tưởng là không giống nhau.Ước mơ nhiều lúc có thể xa tầm tay với nhưng lý tưởng thì có thể thành hiện thực,chúng ta nỗ lực vì nó thì sẽ thực hiện được mục tiêu. Khi chúng ta hoàn thàng từng cái lý tưởng,vậy chúng ta sẽ đến gần ước mơ ban đầu.

 

[Ký ức độc quyền_Mộc phù sinh]

 

  1. Em không dám chấp nhận tình cảm của anh,vì em sợ một ngày nào đó sẽ mất đi.Vì tình yêu là kiểu qua giai đoạn nồng nhiệt rồi cũng sẽ hết. Đến khi chấm dứt,tình cảm sẽ không trở về nguyên vẹn lúc ban đầu.

 

[ Trò chơi nguy hiểm_Ân Tầm ]

 

  1. Tình yêu không phải vấn đề thích hợp hay không thích hợp,đó là một loại cảm giác tựa như uống một ly rượu mạnh,có khổ đau,có say mê,có nóng bỏng,cũng có chua xót,đau đớn cũng là mãnh liệt.

 

[Giai Kỳ như mộng_Phỉ Ngã Tư Tồn]

 

  1. 83. Không có gì dối trá hơn là vẻ khiêm tốn bề ngoài. Thường nó là sự cẩu thả trong việc diễn đạt ý kiến, đôi lúc còn là cách khoe khoang gián tiếp.

 

(Kiêu hãnh và định kiến)

 

  1. 84. Bình yên cũng là một dạng của hạnh phúc.Hạnh phúc đó rốt cục cũng là một dạng của tình yêu.Có thể đau khổ cũng là dấu hiệu cho tình yêu,nhưng suy cho cùng cái kết cục viên mãn nhất của tình yêu mà con người ta hằng mong mỏi phải chăng là những tháng ngày bình yên sao?

 

[Anh có thích nước Mỹ không?_Tân Di Ổ]

 

  1. 85. Khuyết điểm lớn nhất của đàn ông là ham muốn được che chở,vì thế ưu điểm lớn nhất của một người phụ nữ là biết khéo léo làm cho mìng trở nên yếu đuối.

 

[Cô đơn vào đời_Dịch Phấn Hàn]

 

 

  1. Trong thế giới của đàn ông, thực ra phụ nữa chỉ là 1 ánh mây để tô điểm. Thỉnh thoảng anh ta sẽ khen ngợi vẻ đẹp của nó và cũng bày tỏ sự lưu luyến đối với nó nhưng chắc chắn sẽ không vì nó mà từ bỏ cả bầu trời bao la.

[ Anh có thích nước Mỹ không?_Tân Di Ổ ]

 

  1. Người đàn ông có vững vàng tự chủ đến mấy, khi đã muốn chiếm hữu một ai đó thì sẽ đánh mất tất cả kiên trì và lý trí. Tình yêu, quả nhiên khiến người ta trở nên cuồng loạn.

 

[ Mây trên đồng bay mãi – An Dĩ Mạch ]

 

  1. Con người vì ham sống nên mới sợ chết, vì muốn sở hữu nên mới sợ mất đi. Tình yêu và nỗi sợ là tấm gương phản chiếu cho nhau.

 

[Mây trên đồng bay mãi_An Dĩ Mạch]

 

  1. Dĩ Mạch, em thường hỏi anh sao lại yêu em. Mỗi lần như thế anh đều không trả lời , vì anh thật sự không biết phải trả lời thế nào. Yêu em, tự nhiên như hít thở khí trời. Nhưng… anh có thể nín thờ, chứ không thể ngừng yêu em.

 

[ Mây trên đồng bay mãi – An Dĩ Mạch ]

 

  1. Mỗi lần muốn rơi nước mắt, em sẽ ngẩng đầu lên nhìn những ngôi sao, như vậy nước mắt sẽ không chảy xuống.

 

[ Giai Kỳ Như Mộng_Phỉ Ngã Tư Tồn ]

 

  1. Có nhiều khi, chúng ta cứ ngỡ rằng cái mình từ bỏ chỉ là tình cảm trong một thời điểm, nhưng đến phút cuối mới biết rằng, hóa ra nó là cả cuộc đời.

 

[ Giai Kỳ Như Mộng_Phỉ Ngã Tư Tồn ]

 

  1. Yêu thực sự, cũng không phải là cùng nhau trải qua phong hoa tuyết nguyệt môi chạm môi, tay nắm tay. Mà là biết người đó cần gì, yên lặng làm, hiểu được tâm sự của người đó, lẳng lặng lắng nghe người đó nói … Cũng không cần thề thốt thiên trường địa cửu, biển cạn đá mòn, chỉ cần lúc mình vui vẻ, cũng có thể nghe thấy tiếng người đó cười …

 

[ Đồng lang cộng hôn_Diệp Lạc Vô Tâm ]

 

  1. Lời ngon tiếng ngọt của đàn ông, đốivới phụ nữ là cây thuốc phiện. Biết rõ có độc, nhưng là muốn ngừng mà không ngừng được.

 

[ Đồng Lang Cộng Hôn – Diệp Lạc Vô Tâm ]

 

  1. “Con người ta sống như bước trên đám bùn, quá nhẹ nhàng đến nỗi quay đầu lại sẽ thấy tiếc nuối vì chẳng lưu lại gì. Nhưng thứ đè trong lòng lại quá nặng, hễ bất cẩn là sẽ chìm xuống, chẳng cách nào dứt ra được.”

 

[ Ánh trăng không hiểu lòng tôi – Tân Di Ổ ]

 

  1. Người đang sống, ai không khổ, ai không khó?

 

Nhưng cuộc sống vẫn phải tiếp tục, đau khổ cũng phải chấp nhận, muốn cho bản thân vui vẻ, nhất định từng giờ từng phút phải nhớ rõ chính mình có được những gì!

 

[ Mãi mãi là bao xa_Diệp Lạc Vô Tâm ]

 

  1. Hạnh phúc không phải nhất lao vĩnh dật, chiếm được thì cũng có thể đánh mất, tình yêu khó không phải lúc yêu nhau, mà là ở bên nhau trăm năm không rời.

 

Trăm năm bên nhau, người người đều hy vọng.

 

Nhưng trong thế giới biến ảo vô thường này, làm được liệu có mấy ai!

 

[ Mãi mãi là bao xa_Diệp Lạc Vô Tâm ]

 

  1. Chờ đợi là một sự đau khổ, mỗi giây mỗi phút đều chờ sự dịch chuyển của những chiếc kim, chiếc đồng hồ tưởng rằng chính xác tuyệt đối không có sai sót bao giờ bất ngờ xảy ra sự cố. Và sự chờ đợi một người chưa bao giờ gặp còn đáng buồn hơn.

 

[ Mãi mãi là bao xa_Diệp Lạc Vô Tâm ]

 

 

  1. Tình yêu là gì?

Là tâm hồn hòa hợp lẫn nhau, không cần ngôn từ, hô hấp cũng là một kiểu giao lưu.

Là một ngày gặp mặt vô số lần, nhưng vẫn nhìn không đủ, nhớ không đủ.

 

[ Mãi mãi là bao xa_Diệp Lạc Vô Tâm ]

 

 

  1. Yêu một người không sai.

Yêu một người không nên yêu cũng không sai.

Nhưng yêu một người không nên yêu mà bất chấp tất cả là sai.

Khi còn trẻ bạn có thể phạm lỗi, nhưng hãy cố gắng hết sức mình để không phạm phải lỗi lầm mà không thể xoay chuyển được.

 

[ Bốn năm phấn hồng – Dịch Phấn Hàn ]

 

 

  1. Trong cuộc sống, không nhất định hai người phải sống bên cạnh nhau, cũng không nhất định hai người phải cách xa nhau, trọn đời trọn kiếp, chính là cho dù có xảy ra chuyện gì, họ đều nắm chặt tay nhau, cùng nhau đối mặt với tất cả!

 

[Động phòng hoa chúc sát vách]

 

  1. “Rất nhiều thứ có thể lặp lại, lá cây khô héo vẫn có thể xanh lại, những thứ quên rồi có thể nhớ lại, nhưng người chết rồi không thể sống lại, tuổi xuân qua rồi vĩnh viễn không thể trở lại lần nữa.”

 

[Cho anh nhìn về em _ Tân Di Ổ]

 

  1. “Học định luật Lenz, biết rằng thế giới có co dãn; Học quy tắc L’Hospital , biết nhân sinh là hữu hạn! Vì vậy, ta chỉ có thể tìm giải thoát trong vận động của Newton mà tự do chìm đắm…

 

[ Mãi mãi là bao xa_Diệp Lạc Vô Tâm ]

 

  1. “Có những nỗi buồn và niềm đau không biểu hiện trước mặt người khác, hoàn toàn không có nghĩa là nó không tồn tại.”

 

 

Advertisements
 

Review: Thiên Sơn Mộ Tuyết – Phỉ Ngã Tư Tồn

Tôi mới coi xong cuốn truyện “Thiên Sơn Mộ Tuyết” và coi xong bộ phim được chuyển thể từ cuốn truyện này. Coi xong cảm xúc thế nào nhỉ? Không biết diễn tả thế nào. Nếu nói về tổng thế thì coi truyện bạn sẽ thấy sẽ hay hơn là phim, nhưng nếu bạn coi phim thì bạn sẽ bị cuốn hút với nhân vật Mặc Thiệu Khiêm của Lưu Khải Uy đóng, và hiểu được con người của Mặc Thiệu Khiêm hơn. Đầu tiên tôi sẽ nói về cuốn truyện này trước.

thien-son-mo-tuyet-1

Truyện của PNTT đa số là truyện bi, với những chi tiết trả thù, ngược tâm, ngược thân, kết thúc OE, nói chung tác giả này chính là “mẹ kế”. Nếu bạn không muốn tâm trạng nặng nề thì đừng coi những tác phẩm của tác giả này. Nói chung truyện của PNTT đúng với câu: “Sorry the fairy tale is over”

Ba năm chấp nhận sống chung với Mạc Thiệu Khiêm, Đồng Tuyết cũng hiểu, cô chỉ là kẻ mà người đời vẫn khinh miệt, phỉ báng – gọi là vợ bé. Nhưng cuộc tranh chấp giữa ba người đàn ông khiến cuộc sống cô mong chờ lại phức tạp hơn nhiều. Tiêu Sơn là mối tình đầu đẹp đẽ mà bi thương, “là châu báu duy nhất đời tôi, là thứ tốt nhất tôi từng có”. Nhưng tuổi trẻ không phải bao giờ cũng hiểu được những việc mình làm.

Còn Mộ Chấn Phi chỉ như cơn gió mát lành, đến mãi sau này cô vẫn không hiểu tại sao xuất hiện, tại sao lai gần gũi? Mạc Thiệu Khiêm là đồ cầm thú, độc đoán, ít nhất là trong mắt cô. Không ai biết được trong đôi mắt đen đó ẩn chứa cái gì, không ai đoán được hắn đang nhìn ai. Ba người đàn ông này đã làm thay đổi tất cả mọi thứ của cuộc đời của cô.

Đồng Tuyết từ nhỏ đã mồ côi cha mẹ và được cậu nuôi dưỡng. Do cuộc đời bất hạnh nên cô rất thương yêu những người thân của mình. Vì bảo vệ họ, cô bất đắc dĩ chấp nhận làm người tình của Mạc Thiệu Khiêm và bắt đầu mối nghiệt duyên kỳ lạ với anh. Cô luôn phải chịu đựng sự dày vò tàn nhẫn của anh. Suốt cả câu chuyện chỉ là cảm giác căm hận Thiệu Khiêm đến tột cùng. Căm hận anh cướp đi cuộc sống yên bình, sự tự do của cô, căm hận anh đày đọa cô.

Chỉ đến giây phút ra đi, sau khi thoát khỏi anh, cô mới vỡ òa, mới hiểu ra tất cả lúc cầm trên tay chiếc điện thoại của anh đã được giấy kín dưới đáy valy. Trong đó, chỉ có ba bức ảnh của cô, chỉ có vỏn vẹn ba chữ ngắn ngủi, giản đơn: “Anh yêu em”. Giữa sân bay nhộn nhịp, ồn ào, chỉ có cô ngồi òa khóc như một đứa trẻ. Tình cảm Mạc Thiệu Khiêm dành cho cô và cả tình cảm cô dành cho anh nữa, rốt cuộc là do cô vô tình không nhận ra hay vì cô đã luôn nhất mực phủ nhận?.

Khi đọc truyện tôi hoàn toàn bị cuốn theo những suy nghĩ, cảm xúc và câu chuyện của Đồng Tuyết. Thích những suy nghĩ mang nặng tâm sự của cô ấy, càng thích hơn là nét lạc quan và sự an ủi chính mình của cô mỗi khi có chuyện đau lòng xảy ra. Cô ấy cứ nuốt xuống những đau thương, những nước mắt, những xót xa. Có những khi mình thấy chắc cô ấy không thể chịu được nữa đâu, cô ấy sẽ gục ngã mất thôi, mọi thứ dừng ở đây đi. Nhưng cô ấy lại mạnh mẽ bước qua. Càng đọc, mình càng thấy xót xa, càng thấy thương và khâm phục cô ấy. 21 tuổi, Đồng Tuyết còn quá trẻ, vậy mà những gánh nặng, những tâm tư trên vai cô ấy, liệu một người trưởng thành có thể mang???  Nhân vật Đồng Tuyết cũng khá ranh mãnh nữa, mỗi lần bị anh bức ép cô đều lôi 18 đời tổ tông của “Mạc tiên sinh” ra mà chửi.

Có lẽ bởi câu chuyện được kể bằng ngôi thứ nhất nên ban đầu, tôi có ấn tượng không tốt về Mạc Thiệu Khiêm. Nhưng càng đọc, khi những khía cạnh khác của con người anh ấy hiện dần ra trước mắt Đồng Tuyết, trước mặt độc giả, cũng như Đồng Tuyết mình đã thay đổi cách nhìn về anh ấy, tôi cũng thay đổi cách nhìn về anh. Ai cũng có một câu chuyện của riêng mình, cũng có những tâm sự của riêng mình.

Anh hận cô, con gái của kẻ thù, ánh mắt anh nhìn cô đôi khi thật khinh thường, nó khiến cô nghẹt thở, nhưng nó cũng đang bóp chặt trái tim anh. Vì cô là người anh yêu nhất! Vì cô mà anh trở nên cầm thú, vì cô mà anh thật nhẫn tâm, anh hành hạ cô hay đang dày vò chính bản thân mình? Cũng có khi anh hối hận, nhưng thời gian có thể nào quay lại được ko? Nỗi đau của hai người liệu có thể coi như không hề tồn tại? Ánh mắt phức tạp xen lẫn yêu và hận của anh, không biết từ lúc nào chỉ còn lại tình yêu.

Thế nhưng “Đối tốt với em chỉ một chút thôi, tôi sẽ lại nghĩ đến bố ruột mình. Đối tốt với em chỉ một chút thôi, em sẽ luôn cười với tôi. Một khi em cười, tôi cảm thấy tim mình sắp tan ra đến nơi rồi. Tôi sợ thứ cảm giác này, nó đại diện cho mất mát trống rỗng, đại diện cho yếu đuối. Thế nên tôi thà rằng tệ với em một chút, cứ thế em đối với tôi, cũng sẽ tệ bạc hơn bao nhiêu”.

Anh đối xử với cô như một cầm thú để cô căm hận anh, để anh có thể bớt yêu cô một chút. Tình yêu của anh sâu sắc đến nỗi cuối cùng đã hy sinh cả sự nghiệp của bố mà anh tính toán, chờ đợi suốt 10 năm, vứt bỏ thù hận của đời trước mà che chở cho Đồng Tuyết. Anh lặng lẽ dõi theo cô, làm mọi thứ để có được nụ cười yên bình, giản dị mà hạnh phúc của cô.

Tôi đặc biệt thích cảnh anh và Đồng Tuyết đi du lịch ở biển mười mấy ngày trước khi anh đồng ý giúp cô có được bản hợp đồng cho Duyệt Oánh. Hai người đã có những ngày tháng hạnh phúc bên nhau, quên đi tất cả. Nhắm mắt lại, trước tôi chỉ còn cảnh Mạc Thiệu Khiêm đạp xe trên bờ biển, Đồng Tuyết ngồi sau xe ôm anh thật chặt, mái tóc dài bay trong gió. Tôi nhìn thấy cảnh anh đi chợ, mặc cả, làm bếp.

Hay cảnh Đồng Tuyết cúi đầu, anh luôn theo sau cô ta, vài lần dò xét muốn dang tay, có lần đầu ngón tay dường như đã chạm vào đuôi tóc, nhưng mà cuối cùng vẫn bỏ thõng, chầm chậm siết chặt lòng bàn tay thành nắm đấm. Trong ánh mắt anh có bao nhiêu là hiu quạnh, đáng tiếc cô vĩnh viễn không quay đầu lại nhìn.

Tôi từng ước truyện sẽ kết thúc ở cảnh anh và cô hạnh phúc trong ngôi nhà bên bờ biển, đến đó là đủ. Nhưng truyện vẫn nên là truyện. Một cái kết rõ ràng, ngọt ngào chưa hẳn đã là kết cục hay. Thiên sơn mộ tuyết kết thúc bằng cảnh Đồng Tuyết ngồi ôm chiếc điện thoại của anh rồi khóc giữa sân bay, trước mắt cô là ba chữ “Anh yêu em” ngắn ngủi. Thế cũng đủ để cô hiểu ra ba năm nay, cái mà anh dành cho cô ngoài thù hận, còn là tình yêu. Những chuyện gì xảy ra sau nữa, tất cả còn phải xem lòng bao dung của tạo hóa, phải chờ duyên phận của cô và của cả anh.

Nói 1 chút về nhân vật Mộ Vịnh Phi, qua cảm nhận của tôi thì cô ta là người điên khùng nhất, ai cảm thấy nhân vật MVP đáng thương (vì cô ta làm mọi chuyện, mất 10 năm nhưng cuối cùng chẳng có lấy 1 tý xíu tình cảm nào từ Mạc Thiệu Khiêm), nhưng tôi thì không. Tôi không biết tình yêu của MVP đối với MTK là cái dạng gì nữa. MVP yêu MTK từ năm 20 tuổi, nhưng anh thẳng thắn nói rằng anh không yêu cô. Chỉ vì lòng tự trọng không cho phép bị từ chối, chỉ vì yêu anh mà không được đáp lại, chỉ vì muốn có được anh mà cô đứng đằng sau bày kế hãm hại công ty của ba anh đi đến bờ vực phá sản, khiến cha anh phải chết. Để rồi khi anh đang tuyệt vọng lại đưa tay ra cứu vãn gia nghiệp của ba anh, bắt ép anh phải ký kết hợp đồng hôn nhân giả với anh. Cô nắm giữ anh suốt 10 năm, cô chính là kẻ đằng sau làm anh sống trong thù hận suốt 10 năm, làm anh không còn biết hạnh phúc là gì từ năm anh 23 tuổi, làm anh day dứt, đau khổ không có lối thoát trong yêu và hận với Đồng Tuyết. Đến cuối cùng còn uy hiếp Đồng Tuyết bắt cô phải tàn nhẫn nói với anh tất cả đểu là kế hoạch cô muốn trả thù anh, cô sẽ kết hôn với Tiêu Sơn, anh giờ đã từ bỏ và đánh mất tất cả mọi thứ, điều duy nhất anh còn đó là Đồng Tuyết, thế mà MVP còn muốn hai người không thể có cơ hội tái hợp lại. MTK mà mất đi ĐT là mất tất cả, chỉ còn lại nỗi tuyệt vọng, MVP hy vọng khi đó anh còn có thể trở về bên cô, có thể bắt đầu yêu cô. Nếu tất cả những gì MVP đã làm là tình yêu, thì tôi không biết tình yêu là cái dạng gì nữa. Nhìn người mình yêu sống trong thù hận, trong đau khổ, dằn vặt, cuối cùng là tuyệt vọng mà MVP gọi đó là yêu sâu sắc của cô ta, thì tôi hết nói nổi về nhân vật này.

Cuối cùng tác giả đã viết 1 cái ngoại truyện khiến tâm trạng của tôi thật thoải mái, cuối cùng thì Mặc Thiệu Khiêm đã có được hạnh phúc, đã có cô bên cạnh. Tôi bật cười với cái ngoại truyện về cuộc sống của 2 người, cô vẫn gọi anh là “cầm thú”, cô nói anh là đồ đểu, đại đồ đều. Haiz, cuối cùng tôi cũng đã cảm thấy thật hạnh phúc khi thấy kết thúc HE của MTK và ĐT

Thiên Sơn Mộ Tuyết được chuyển thể thành phim, nói thật lúc đầu tôi rất do dự khi nhìn thấy Lưu Khải Uy  đóng vai Mạc Thiệu Khiêm. Tôi nghĩ chắc bộ này coi cũng chán như “Giai Kỳ Như Mộng” thôi. Nhưng coi rồi tôi đã phải thay đổi hoàn toàn suy nghĩ của mình.

thien-son-mo-tuyet

Trong truyện mình thích nhất là nhân vật Mạc Thiệu Khiêm, một nhân vật rất có chiều sâu, nội tâm thì đầy những rối loạn và cũng đầy phức tạp, bi ai có, hận thù có, iu thương cũng có…nhưng nói thiệt chỉ coi phim mới thấy đồng cảm sâu sắc với nhân vật này vì mình hiểu được nội tâm của anh ta, hiểu được tại sao anh ta làm thế.

Lưu Khải Uy diễn rất tốt vai này, phải nói là đóng quá đạt, gần như mình không có cảm giác đó là diễn nữa, mà là một Mạc Thệu Khiêm thật sự, bạn có thể nhìn thấy 1 MTK thật sự chứ không phải trong trí tưởng tượng của bạn. Từng ánh mắt, cử chỉ rất chân thật, sống động. Có thể nói trong nguyên tác MTK là người đàn ông lạnh lùng, tàn nhẫn, quyết đoán, khí thế, cao ngạo, là người luôn nắm mọi thứ trong lòng bàn tay mình. MTK là người có đôi mắt đen thăm thẳm, không ai có thể nhìn thấy được tâm tư anh trong đôi mắt ấy, là người che giấu rất tốt tâm tư của mình, là kiểu người sâu không lường. Và Lưu Khải Uy lại không có cái vẻ ngoài và khí chất đó (anh chàng này nhìn hơi thư sinh và quá hiền).

Nhưng qua diễn xuất của Lưu Khải Uy bạn sẽ thấy 1 con người rất khác của MTK, và tôi rất thích 1 phần này của anh, bạn sẽ thấy MTK chân thật hơn, đời thường hơn, tình cảm hơn, có thể khi coi phim bạn thấy MTK quá tình cảm, bạn thấy MTK có lạnh lùng, có tức giận, có hận thù, có thủ đoạn… nhưng không tàn nhẫn và “cầm thú” như trong nguyên tác. Nhưng tôi thích MTK như thế. Khi coi truyện lúc đầu tôi không thích MTK nhưng khi coi phim ngay từ đầu tôi đã thích nhân vật này.

Mỗi khi MTK nhìn ĐT anh ấy luôn tỏ ra vẻ lạnh lùng, lời nói luôn châm chọc cô, hành động thì cướp đoạt cô, nhưng bạn sẽ thấy được ánh mắt của anh với cô có khi thì thâm tình, lo lắng, áy náy, hiu quạnh, bất lực, day dứt có khi giận dỗi rất trẻ con, cũng có khi là tức giận, sự thù hận, và cả sự giằng co trong nội tâm của anh, sự khắc khoải giữa yêu và hận. Đôi khi ánh mắt anh nhìn cô hoàn toàn tin tưởng và bình yên; cũng có chút tinh nghịch, ngây ngô của một đứa trẻ chưa bao giờ lớn, có chút giẫn dỗi đáng yêu. Phải nói rằng Lưu Khải Uy diễn xuất tâm trạng của MTK rất tốt, nhất là ánh mắt thể hiện được chính xác con người, tâm trạng thật sự của MTK. Khi tôi coi truyện tôi không cảm nhận được sâu sắc điều này. Trong truyện bạn cảm nhận được tình yêu sâu sắc của MTK nhưng trong phim bạn sẽ thấy được nó thâm tình và sâu nặng thế nào.

 

Khi coi đoạn TĐ chất vấn MTK sau khi biết được sự thật tất cả những gì cô phải chịu suốt thời gian qua là sự trả thù của anh, bạn sẽ hiểu được tại sao MTK biết TĐ không có lỗi gì nhưng anh vẫn dằn vặt cô, hành hạ cô, bạn hiểu được nỗi đau mà anh đã chịu khiến anh không thể nào không trả thù cô, nhưng anh yêu cô nhiều hơn là hận. Và bạn tự hỏi anh thật sự là đang trả thù cô sao? TĐ nói rất đúng: “Nếu anh đã muốn trả thù thì anh phải hành hạ tôi cho đến khi tôi không còn muốn sống nữa. Tôi đã luôn nghĩ anh là 1 kẻ tâm thần, là loài ma quỷ. Nhưng nếu là đối với con gái của kẻ thù, thì anh lại quá tốt với tôi. Anh chỉ mượn cái cớ trả thù, để biến bản thân mình trở thành kẻ đáng sợ. Nhưng anh không thể, vì anh không phải loại người đó. Anh muốn trả thù nhưng anh lại không thể làm được. 3 năm nay anh vẫn không biết phải làm như thế nào, đúng không? Anh không muốn buông tha cho em, nhưng anh cũng không buông tay được. Anh không biết phải làm gì, đúng không?”. Rồi khi cô bỏ chạy anh ngồi gục xuống trong góc phòng của TĐ. Nhìn những giọt nước mắt trên gương mặt tràn đầy đau đớn, buồn bã, hay khi anh nói với mẹ anh: “Con thà để cô ấy hận con” thì bạn sẽ hiểu những lời nói độc ác của anh với TĐ đó không phải là thù hận.

Tôi thích những cảnh mà MTK ngồi 1 mình trong trong bóng tối, có khi trong phòng anh cũng có khi trong phòng của TĐ. Bạn sẽ thấy 1 MTK rất khác. Bạn cũng thấy được sự bất lực nỗi đau đớn khi anh mất đi đứa con của mình, anh ôm con chó nhỏ và khóc 1 mình. Khi con chó Đáng Yêu chết, anh cũng ngồi im lặng, cô đơn, không ăn uống trong phòng TĐ.

Đôi khi tôi thấy ghét TĐ, cách cư xử của cô với anh, cách cô luôn nghi ngờ anh, lúc đấy tôi luôn nói cô ta mắt bị mù, tức lắm. Nhất là đoạn mà cô ấy nói với anh: “ Cuộc đời anh bị người khác lừa, lừa luôn cả bản thân mình. Không ai quan tâm anh, không ai yêu anh. Vì anh cũng chẳng quan tâm đến ai. Bởi vì anh vốn dĩ không hiểu cái gì gọi là yêu”. Anh tức giận đến nổi gân xanh trên trán, nhưng ánh mắt MTK lúc đó làm bạn cảm thấy đau, ánh mắt anh tràn đầy vẻ đau đớn sau đó là là mất mát, và khi anh quay lưng với TĐ bạn sẽ gương mặt anh buồn bã, nỗi đau kìm nén, thấy giọt nước mắt lăn dài trên má anh. Coi đoạn đó tự dưng bạn cảm thấy tim mình thắt lại.

Đoạn đầu phim, khi MTK tạo cái bẫy chờ Tuyết Đồng nhảy vào, để biến cô thành người phụ nữ của anh. Trong nguyên tác, tác giả đã rất nhân từ chỉ cho MTK đánh thuốc mê TĐ và đưa cô lên giường. Nhưng trong phim, biên kịch lại quá ác, hình ảnh MTK ngồi vắt chéo chân trên ghế, vẻ mặt lạnh lùng, cao ngạo, khinh khi nhìn TĐ đứng run rẩy trước mặt mình và chỉ nhả ra 1 chữ: “Cởi”. Lúc đó cảm xúc của tôi là anh này quá “cầm thú”, quá ác, quá tàn nhẫn với 1 cô bé chỉ mới 18 tuổi.

Khi bạn coi truyện bạn sẽ cảm thấy MTK gặp ĐT lần đầu tiên tràn đầy hứng thú với cô hơn là yêu. Nhưng trên phim bạn lại thấy MTK yêu ĐT ngay từ cái nhìn đầu tiên, đúng đó là cảm giác anh yêu cô chứ không phải là sự hứng thú. Bạn sẽ cảm nhận được tình yêu của MTK rất sâu sắc qua ánh mắt, cử chỉ của anh với ĐT, hay từ lúc anh bắt đầu kế hoạch với cô trong quán café nơi họ gặp nhau lần đầu tiên chỗ nào cũng để đầy hoa Phong Tín Tử:

+ Phong tín tử màu hồng đào: là sự nhiệt tình.

+ Phong tín tử xanh dương: là vì yêu mà sẩu muộn

+ Phong tín tử màu trắng: tình yêu không dám thổ lộ

+ Phong tín tử màu tím: là “xin lỗi”

thien-son-mo-tuyet-2

Bạn sẽ nhìn thấy nhiều cảm xúc của MTK qua diễn xuất của LKU. Có khi thấy anh vui vẻ chơi điện tử cùng cô, rồi khi thua lại giận dỗi quăng cái điều khiển đi rất trẻ con. Có khi anh cười thật vui vẻ, vẻ mặt anh hạnh phúc khi đạp xe chở TĐ trên bờ biển, khi anh đi chợ cùng cô, khi nấu cơm cho cô ăn, hay khi ánh mắt tràn đầy yêu thương của anh nhìn cô nằm ngủ yên bình trong vòng tay anh. Cũng có thể vỡ òa nước mắt lăn dài khi cảm thấy đau đớn, bất lực khi nhìn thấy cô ra đi, khi nhìn thấy cô trốn tránh anh, khi anh phải từ bỏ cô, để cô rời xa anh, và cả cảnh anh khóc nghẹn ngào khi mẹ anh sắp mất, hay cảnh anh ngồi trong phòng 1 mình khi mẹ anh mất, anh bật khóc và cứ thế ngồi đờ đẫn. Hay là vẻ không thể tin được khi anh biết được sự thật tất cả những bất hạnh mà gd anh gặp phải, anh gặp phải đều do 1 tay MVP, đều vì người phụ nữ này chỉ muốn có được anh.

Khi coi phim, những cảnh TĐ khóc lóc tôi chẳng thấy buồn theo cô. Nhưng với những cảnh nội tâm của MTK, hay chỉ đơn giản khi nhìn ánh mắt anh nhìn TĐ đầy vẻ bi thương, buồn bã, bất đắc dĩ tự dưng nước mắt tôi lại chảy dài. Nhất là khi nhìn anh khóc nghẹn ngào tôi cũng khóc như thế. Tôi coi và cảm thấy được nỗi đau trong lòng của MTK.

 

Ai hiểu được lòng em- Lục Xu

 “Em sẽ không chờ đợi một người, nếu có một ngày anh ta khiến em tuyệt vọng, em nhất định sẽ tìm kiếm người khác thay thế. Em không phải người si tình, cũng không cần tỏ ra si tình. Tại sao người ta cứ phải tự làm khổ chính mình như thế? Em sẽ chịu trách nhiệm với cuộc sống, chính tình cảm của em, nhất định sẽ không chìm đắm trong vết thương tình với ai. Nếu một ngày nào đó bị tổn thương, nếu biết trước cố gắng không có kết quả, em sẽ lựa chọn rời xa. Em chính là như thế.”

1

Khi đang đọc truyện “ Ai hiểu được lòng em” của tác giả Lục Xu tôi chợt nghĩ ngay đến câu nói “ vạn sự tuỳ duyên”. Phật gia có nói” Tu trăm kiếp mới được chung thuyền, tu nghìn kiếp mới  được chung chăn gối”, tôi tự hỏi rằng Giang Nhân Ly và Mạc Tu Lăng phải tu bao nhiêu kiếp mới có thể thành vợ chồng như vậy? Hai  người gặp gỡ nhau từ khi còn nhỏ, cũng có thể gọi là thanh mai trúc mã, nhưng trong mắt Giang Nhân Ly thanh mai trúc mã của Mạc Tu Lăng lại  là cô em gái cùng cha khác mẹ cô vô cùng căm ghét Giang Nhân Đình.

Thực  sự cả hai đã dành tình cảm cho nhau từ  lúc đầu gặp gỡ, tuy nhiên có lẽ do còn trẻ, 1 Giang Nhân Ly cao ngạo và một Mạc Tu Lăng nhút nhát dần dần lướt qua nhau. Tuy nhiên có lẽ hai người không thoát khỏi  hai chữ duyên phận, để rồi lần đâu tiên của Giang Nhân Ly khi bị cô em gái Giang Nhân Đình hãm hại lại là dành cho Mạc Tu Lăng, rồi đến cả truyện kết hôn cũng là hai nhà tác thành cho đôi bên.

Theo suy nghĩ của tôi, Giang Nhân Đình chấp nhận kết hôn với Mạc Tu Lăng không hẳn vì bị gia đình ép, không phải vì cô đã đường cùng  không nơi nương  tựa mà có lẽ là trong thâm tâm cỗ vẫn dành một góc nhỏ cho Mạc Tu Lăng, nếu không thì một Giang Nhân Ly cao ngạo như chim công làm sao có thể đầu hàng số phận như vậy.  Tôi vô cùng thích thú cái cách mà Lục Xu viết câu chuyện, quá khứ đan xen dần dần với hiện tại, để rồi từ từ hai nhân vật chính mới dần nhận ra, à hoá ra trong tim anh ấy ( cô ấy) cũng đã từng có hình bóng của mình. Từ truyện Mạc Tu Lăng cất giấu cuốn sách của Giang Nhân Ly, đến truyện cô đã từng viết chữ Ái sau lưng anh, truyện Mạc Tu Lăng tập xe đạp, chơi bóng rổ, không vào Đảng vì câu nói của Giang Nhân Ly ….
Tựa truyện là “ Ai hiểu được lòng em”  như một câu hỏi của nữ chính, tuy nhiên tôi lại thấy Giang Nhân Ly rất may mắn khi  gặp được hai tri kỷ trọng cuộc đời mình là Mạc Tu Lăng và Tả Dật Phi và cả hai đều là người vô cùng thấu hiểu cô. Bên cạnh nam chính Mạc Tu Lăng, tôi cũng vô cùng thích thú Tả Dật Phi. Có lẽ chỉ trách chữ phận nên hai người mới xa lìa nhau. Thực ra Tả Dật Phi là một người yêu rất tốt. Tôi vô cùng cảm động  khi đọc đến khúc Giang Nhân Ly đòi chia tay với anh khi phát hiện ra mình có thai ( lúc này cô  chưa hề biết  đêm đầu tiên của mình là với ai), anh đã kiên quyết chờ cô nhiều ngày liền , cho đến khi nghe được nguyên nhân, không những không rời bỏ cô mà anh còn nguyện làm cha đứa bé, phải yêu cô đến chừng nào anh mới có thể làm như vậy.  Khi bị sức ép của gia đình phải rời bỏ Giang Nhân Ly, anh vẫn quyết định quay lại dắt cô bỏ trốn.  Anh chỉ thực sự bỏ cuộc khi thấy  Mạc Tu Lăng chăm sóc và thương yêu Giang Nhân Ly.  Tôi tin rằng sẽ có một tình yêu khác xứng đáng dành cho Tả Dật Phi.

Các bạn có thể đọc truyện tại đây nhé

Đón doc truyen cuoi tinh yeu mới nhất

 

[You are the apple of my eye] Cô gái Ma Kết chúng tôi cùng theo đuổi năm nào

“Tuổi trẻ là một cơn mưa rào, cho dù bị cảm vẫn muốn quay lại để được ướt thêm lần nữa.”

Đôi khi, không vì lý do gì cụ thể, tôi thường hỏi những người xung quanh rằng cảm giác lớn nhất của họ là gì khi nhớ về thời đi học. “Tiếc” – Họ sẽ nói như vậy, và rồi họ cười. Những nụ cười rất nhẹ nhõm. Đó có lẽ cũng sẽ là cảm giác của bạn sau khi xem You are the apple of my eye: sẽ tiếc – nhưng sẽ cười, vì vẹn nguyên trong mỗi chúng ta đều có một miền ký ức mưa rơi không bao giờ dứt, ở đó có tuổi trẻ, có những ước mơ dở dang, có vòng tay bè bạn, và có những mối tình khờ dại không tên. Như câu chuyện của một anh chàng Bạch Dương ngây ngô và cô bạn lớp trưởng Ma Kết.

12303558784_05eef8bde2_o

Người ngồi trước, người ngồi sau

“Người ngồi trước” ở đây là Kha Cảnh Đằng, chàng nhân vật chính và đồng thời là người dẫn chuyện. Nếu bạn là con trai, chắc hẳn bạn sẽ nhìn thấy một phần hình ảnh của chính mình thời cắp sách đến trường ở chàng trai đáng yêu này: nghịch ngợm, vô tư và chẳng sợ điều gì. Một phần thôi, trừ khi bạn cũng có sở thích thẩm du trong giờ học, bắn dây chun vào hạ bộ cậu bạn thân hoặc khỏa thân đi loanh quanh trong nhà. Trẻ con và bốc đồng đến mức ấy, e chỉ có thể là Bạch Dương mà thôi.

12303557244_173fe6fef2_o

Là cung khởi đầu của vòng tròn Hoàng đạo, Bạch Dương hồn nhiên vô địch, nghịch ngợm vô địch, nhưng cũng háo thắng và ương bướng vô địch. Lúc ở nhà, ngoài thời gian đọc truyện tranh và tiêu tốn giấy vệ sinh vào mấy bộ phim con heo, cậu rất chăm chỉ luyện nắm đấm vào cánh cửa để mong trở thành người đàn ông mạnh mẽ nhất thế giới, giống như “sư phụ” Lý Tiểu Long của cậu. Mà người đàn ông mạnh mẽ nhất thế giới thì đương nhiên không có nhu cầu nghe lời dạy bảo của ai, cho dù đó là cô bạn xinh đẹp và giỏi giang nhất lớp đi chăng nữa. Sau vụ thẩm du trong lớp bị phát hiện, phải chuyển chỗ lên ngồi ngay trước mặt Giai Di, Cảnh Đằng cũng không vì thế mà chịu “cải tạo” tí nào: vẫn thản nhiên chơi bài trong giờ học, vẽ bậy lên sách giáo khoa và trêu chọc cô bạn thân của Giai Di. Mỗi lần bị Giai Di cảnh cáo bằng cách đá vào chân hoặc lấy bút bi chích vào lưng áo, cậu chàng sẽ lập tức càu nhàu và bảo cô “thích lo chuyện bao đồng”. Bởi là cung lãnh đạo của nguyên tố Lửa, Bạch Dương thích ra lệnh hơn là nghe lệnh, và ghét nhất là bị người khác kiểm soát hay áp đặt suy nghĩ. Cảnh Đằng biết mình là một “học sinh hư”, nhưng cậu không có ý định thay đổi cái mác ấy, vì nó giúp cậu có thể thoải mái quậy phá và làm những gì mình thích.

Đó là về “học sinh hư”, còn bây giờ chúng ta hãy nói về “học sinh ngoan” nhỉ.

12303714956_1fe70aecdd_o

Một cô gái Ma Kết thì như thế nào? Cô ấy sở hữu một vẻ dịu dàng, kín đáo, khí chất thanh cao nhưng không hề yếu đuối hoặc dễ suy chuyển. Cô ấy làm gì cũng rất nghiêm túc và chăm chỉ, nên nếu điểm số luôn dẫn đầu lớp thì cũng không có gì lạ. Cô ấy già dặn hơn bạn bè cùng trang lứa, và sẽ khó lòng “tiêu hóa” được những cách thể hiện tình cảm ngờ nghệch của các cậu bạn trai, ví dụ như biểu diễn mấy màn ảo thuật rẻ tiền hoặc đứng thổi sáo toe toe trước nhà mỗi tối. Cô ấy cũng ghét nhất những kẻ lộn xộn và sống bừa bãi thiếu nguyên tắc, nhất là kẻ ấy lại còn ngồi lù lù trước mặt mình nữa chứ. Cô ấy là Thẩm Giai Di.

Là “nữ thần” trong lòng đám con trai, Giai Di được tất cả 4 cậu bạn thân của Cảnh Đằng theo đuổi. Nhưng một nàng Ma Kết vô cùng thực tế sẽ không phí phạm thời gian của mình vào những chuyện vô ích, vì vậy cô hầu như phớt lờ tất cả mà chỉ chú tâm vào việc học. Khi “được” giao nhiệm vụ canh chừng Cảnh Đằng, Giai Di vẻ mặt hơi khó chịu nhưng cũng không nói gì. Ma Kết là những người có phản ứng chậm, luôn che giấu cảm xúc của mình bên trong, và dù không thích thì cô ấy vẫn chịu đựng, không hề tỏ ra ngoài. Cô vẫn bất đắc dĩ thực hiện nhiệm vụ của mình bằng những cú chọc bút bi nhắc nhở vào lưng Cảnh Đằng, mà không biết rằng chiếc áo dính đầy mực xanh phía sau ấy sẽ theo cậu đến suốt cuộc đời. Bởi Bạch Dương luôn nhớ rất sâu đậm mọi thứ “đầu tiên”, trong đó, dĩ nhiên, có tình đầu.

12303123195_295a25293b_o

Quay đầu lại. Nụ cười của cô gái khiến chàng trai nhớ nhung rất nhiều năm. Dây dưa cả một đời.

Cảnh Đằng chắc hẳn không bao giờ ngờ chính cái thói bốc đồng làm trước nghĩ sau của cậu rốt cuộc lại mang cậu đến gần với Giai Di. Mang tính chất của Lửa, Bạch Dương có thể là những người ương ngạnh và tự cao nhất, nhưng đồng thời cũng ga-lăng và “chính nghĩa” nhất. Có lẽ chính Cảnh Đằng cũng chẳng cắt nghĩa được vì sao trong giờ Tiếng Anh hôm đó, khi biết Giai Di quên mang sách, cậu lại bất thần đưa sách của mình cho cô để chịu phạt thay. Một hành động chứng tỏ “bản lĩnh nam nhi”? Có thể, nhưng một phần quan trọng hơn, phải chăng từ vô thức chàng Bạch Dương của chúng ta không hề muốn cô bạn ngồi sau phải chịu hình phạt nặng nhọc? Không ai rõ, chỉ biết rốt cuộc hành động tưởng chừng bộc phát trẻ con nhất lại trở thành cử chỉ “đàn ông” nhất, chí ít là trong mắt Giai Di. Và cô để tâm đến Cảnh Đằng hơn từ đó.

12303293183_79050b356d_o

Nàng Ma Kết bắt đầu đòi kèm chàng Bạch Dương học. Chàng Bạch Dương đương nhiên là giãy nảy lên từ chối:

“Sao mình phải nghe lời cậu chứ?”

“Vì mình không muốn xem thường cậu.”

Ma Kết rất kiệm lời, nhưng những gì họ nói đều có sức nặng. Và lần này cũng vậy: chỉ hai chữ “xem thường” đã đánh trúng vào điểm yếu chí mạng của Bạch Dương – lòng tự cao và tính háo thắng. Thế là từ hôm đó, Cảnh Đằng, dù mặt mũi vẫn nhấm nhẳng khó chịu, ngày nào cũng về làm những bài tập do “cô giáo” Giai Di giao, bắt đầu những tháng ngày mỗi sáng vào lớp “học sinh hư” lại nộp bài cho “học sinh ngoan” chữa…

12303292963_595cb6a706_o

Từ từ đã, liệu đó đã là tất cả ý tứ đằng sau câu nói của Giai Di chưa? Tôi có nhắc đến rồi đấy, một cô nàng Ma Kết không bao giờ bỏ công sức làm những chuyện vô ích. Cô ấy thuyết phục Cảnh Đằng học hành, điều ấy chứng tỏ cô có lòng tin vào nghị lực và khả năng tiến bộ của cậu. Hơn thế, nàng Ma Kết cũng có “tiêu chuẩn” rất cao, và sẽ chỉ chịu sánh vai bên người làm cô ấy nể phục và tôn trọng. “Mình không muốn xem thường cậu” – phải chăng vì mình muốn cậu giỏi giang lên để mình có thể coi trọng cậu, vì biết đâu cậu có thể trở thành “một ai đó” của mình?

Bạch Dương Cảnh Đằng đương nhiên không thể hiểu hết những sự vòng vo phức tạp ấy. Cậu đơn giản là không muốn bị coi thường, và thế là cậu cắm đầu vào học, học đến mức độc chiếm toilet để đọc sách, học đến mức bị ông bác hàng xóm cho ăn chửi vì tội tụng bài ra rả lúc nửa đêm. Khi Bạch Dương đã quyết tâm làm việc gì, bạn sẽ phải kinh ngạc bởi năng lượng dồi dào của họ. Điểm số của Cảnh Đằng tiến bộ thần tốc, và cậu chàng được dịp tha hồ “vênh mặt” với Giai Di. Chàng Bạch Dương ngây thơ không hay biết cậu đã quên lãng dần cái mục tiêu ban đầu của mình, giờ đây cậu thích thú với việc học bởi cậu được cùng phấn đấu với cô bạn ngồi bàn sau, được ngắm nhìn nụ cười xinh xắn của cô mỗi lần cậu quay lại trả bài hoặc đùa nghịch tếu táo.

12303554744_9467e2a68f_o

Bạch Dương – Ma Kết, một cặp đôi nằm ở vị trí vuông góc trên vòng tròn Hoàng đạo, vốn bẩm sinh đã sở hữu những tính cách mâu thuẫn, và thường khó ưa nhau khi mới gặp. Thế nhưng đằng sau những xung khắc bên ngoài, họ cũng thầm công nhận và thán phục những đức tính của nhau, như lần Cảnh Đằng và Giai Di cá cược điểm thi môn Anh Văn, ai thua sẽ phải “xuống tóc”. Kết quả là Cảnh Đằng thua (tất nhiên), nhưng Giai Di vẫn cột tóc đuôi ngựa suốt một tháng, như để ngầm nói rằng một phần nào đó cô đã nhận thua. Bạch Dương – Ma Kết cũng có thể “dạy” cho nhau những phẩm chất mỗi người còn thiếu sót. Nếu như nhờ Giai Di, Cảnh Đằng đã trở nên chăm chỉ và nghiêm túc hơn, thì ngược lại, tính ngay thẳng và bộc trực của Cảnh Đằng hẳn cũng ảnh hưởng ít nhiều lên Giai Di, thể hiện qua lần cô dám đứng lên cùng bạn bè phản đối thầy giám thị, hành động mà một nàng Ma Kết quen sống trong khuôn phép và coi trọng thể diện chắc chắn sẽ không nghĩ đến bao giờ.

Bạch Dương – Ma Kết… Cũng như mọi cặp đôi vuông góc khác, họ không dễ tìm thấy nhau, nhưng một khi điều đó xảy ra, sẽ rất khó để họ quên nhau.

12303554454_e77be28d07_o

Cơn mưa đã lỡ của năm tháng ấy

Thời cấp 3 tươi đẹp đi qua, nhóm bạn của họ tản mác mỗi người một nơi sau những kỷ niệm chia tay đầy luyến nhớ. Lên đại học, dù khác trường nhưng Cảnh Đằng và Giai Di vẫn chăm chỉ giữ liên lạc với nhau. Lúc này Cảnh Đằng đã bày tỏ rõ tình cảm của mình, và công khai ý muốn theo đuổi Giai Di. Nhưng cô gái Ma Kết kín đáo của chúng ta thì khác, dù cũng đã thích chàng Bạch Dương từ lâu, cô vẫn chưa chịu thể hiện vì những nỗi lo lắng, bất an rất… Ma Kết:

“Mình cũng có những điểm mà cậu chưa biết. Mình rất… bình thường. Nói không chừng, người cậu thích chỉ là mình trong tưởng tượng của cậu mà thôi.”

Chỉ vài câu nói vu vơ ấy lập tức khiến Cảnh Đằng hoang mang. Bạch Dương quen suy nghĩ theo một đường thẳng, sẽ không tài nào hiểu được những uẩn khúc phức tạp bên trong nội tâm Ma Kết. Cảnh Đằng nghĩ thầm “phải chăng cô ấy muốn từ chối mình một cách nhẹ nhàng”, và sự tự tin vốn có bỗng dưng bay biến. Đến mức khi hai người cùng thả đèn trời, dù Giai Di nhiều lần gợi ý sẽ nói cho cậu câu trả lời của cô, cậu vẫn một mực khước từ:

“Đừng. Mình không hỏi cậu, nên cậu cũng không được từ chối mình. Làm ơn đừng nói cho mình bây giờ. Hãy để mình tiếp tục thích cậu”

Bạch Dương sợ lòng tự tôn của mình bị tổn thương, vì thế sẽ không chịu nghe câu trả lời nếu lường trước sẽ bị từ chối. Cảnh Đằng không biết rằng cậu đã bỏ lỡ cơ hội duy nhất của mình. Cậu không ngờ đến câu trả lời mà Giai Di đã viết sẵn lên chiếc đèn trời khi ấy hai người cùng thả. Chiếc đèn bay khuất, và cuộc đời họ cũng trôi dần về phía xa nhau.

12303120845_6d5b6eb3a0_o

Chàng Bạch Dương suy nghĩ rất đơn giản: cô ấy chưa muốn đón nhận mình, thì phải tìm cách thể hiện bản thân thêm cho cô ấy thấy. Và Cảnh Đằng cụ thể hóa ý định của mình bằng cách tổ chức… đại hội võ thuật ở trường đại học. Kết quả là cậu bị dần cho nhừ tử, nhưng vẫn cười sung sướng vì thấy Giai Di đến “cổ vũ” cho mình. Nhưng nàng Ma Kết lập tức dội cho cậu một xô nước lạnh:

“Cái kiểu thi đấu này có ý nghĩa gì vậy?”

“Cậu không thấy rất lung linh sao.”

“Cậu tổ chức thi đấu chỉ để mình bị thương. Sao cậu lại ấu trĩ vậy?”

Họ quá khác biệt, và không thể nào hiểu được nhau. Bạch Dương là Lửa, và Lửa sẽ chọn cách trải nghiệm, tranh đấu để thể hiện bản thân mình; còn Ma Kết là Đất, và Đất sẽ không chấp nhận những việc làm nông nổi không có ích lợi cụ thể. Và một khi xảy ra tranh cãi, hai cung Hoàng đạo mang tính chất Thống lĩnh này sẽ không bao giờ nhường nhịn nhau. Họ sẽ dễ nói ra những lời gây tổn thương sâu sắc đến lòng tự trọng cao ngất của nhau dù không hề muốn.

“Đúng vậy. Mình ấu trĩ nên mới theo đuổi cậu lâu đến vậy!”

12303120935_1a1e801852_o

Như lời dẫn chuyện, điều tàn khốc nhất của tuổi trưởng thành, đó là con gái mãi mãi trưởng thành hơn con trai cùng tuổi. Sẽ còn tệ hơn đến mức nào, nếu đó còn là một chàng Bạch Dương mãi mãi trẻ con, và một nàng Ma Kết mãi mãi già dặn. Khi Giai Di cần đến một bờ vai chín chắn và ổn định, thì Cảnh Đằng vẫn còn ở giai đoạn bay nhảy sôi nổi của cuộc đời. Nên cô không đợi được cậu.

Nói đúng hơn, là thời gian không đợi được ai. Lần kế tiếp khi họ gặp nhau thì đã là đám cưới. Giai Di là cô dâu, còn Cảnh Đằng không là chú rể.

“Vậy mình tiếp tục ấu trĩ nhé”

Tôi sẽ không kể lại những tình tiết xảy ra tại đám cưới của Giai Di kẻo mất hay, hoặc các bạn bảo tại tôi lười cũng được. Chỉ biết là sau khi làm chú rể đo ván, chàng Bạch Dương chậm rãi tiến lại trước mặt nàng Ma Kết, và vừa cười vừa nói câu phía trên. Họ lại đứng bên nhau, nhưng cả hai đã ở quá xa cơn mưa năm nào của tuổi trẻ. Tiếng “yêu”, hoặc chỉ là tiếng “thích”, ngày xưa chưa nói, giờ cũng không còn cơ hội trao đi. Nhưng cậu, vẫn cao ngạo và hồn nhiên như thế, nói với cô rằng thằng nhóc ngốc nghếch trong cậu vẫn ở đó, và chưa bao giờ hối hận vì đã thích cô. Nếu được trở lại, thằng nhóc ấy sẽ vẫn làm những việc ấu trĩ, sẽ nghịch những trò ấu trĩ, sẽ vẫn bướng bỉnh theo đuổi cô, sẽ vẫn coi trái tim cô là cả thế giới của mình. Vì nếu nó không từng ấu trĩ như thế, chắc gì nó đã được ở bên cô những năm tháng ấy?

12303296463_46b30dee66_o

“Cảm ơn cậu vì đã thích mình”

“Mình cũng thích mình-của-năm-đó đã thích cậu”

Yêu dấu vô cùng những mối tình bằng tuổi.

Gửi cô gái năm đó tôi chưa từng đủ dũng khí theo đuổi. Nếu có cơ hội, tớ sẽ hôn chết chú rể của cậu.

 

 

Từng có một người yêu tôi như sinh mệnh

Image

Tôi đã đọc rất nhiều ngôn tình, thường thì là ngôn tình hiện đại, kết thúc viên mãn có, không trọn vẹn cũng có. Nhưng chưa có cuốn truyện nào khiến tôi ám ảnh như “Từng có một người yêu tôi như sinh mệnh”. Xuyên suốt câu chuyện tôi không rơi lấy một giọt nước mắt, thậm chí có đôi chỗ còn bật cười vì sự hóm hỉnh của Triệu Mai và Tôn Gia Ngộ. Thế nhưng chỉ những dòng cuối cùng của truyện tôi bật khóc nức nở như một cô gái vừa bị tình yêu ruồng bỏ vậy. Họ yêu nhau nhiều đến thế, hy sinh cho nhau nhiều đến thế, cuối cùng định mệnh vẫn chia cắt hai người hai phương, chẳng thế gặp lại, nhìn nhau thêm lần nào nữa.

Tôn Gia Ngộ từng đứng trong bóng tối hỏi Triệu Mai: “Cho em biết tên tôi, em có thể nhớ bao lâu?”, có thể anh cũng chẳng thể ngờ rằng, cái không bao lâu ấy lại là cả một đời một kiếp. Thậm chí, suốt quãng đời còn lại, Mai Mai đã chẳng thể mở lòng ra đón nhận thêm một người đàn ông nào khác cả.

Đôi lần tôi tự hỏi: Nếu không có Mai Mai đứng bên cuộc đời anh ấy, hoặc giả anh ấy yêu Mai Mai ít hơn một chút thì có lẽ anh ấy sẽ không phải ra đi thầm lặng như thế. Yêu như sinh mệnh ư, chẳng phải đâu, có lẽ tình yêu Gia Ngộ dành cho Mai Mai còn hơn cả sinh mệnh ấy chứ.

Thật kỳ lạ, tôi bỗng nhớ đến bố mẹ mình, chỉ bởi, họ mới có thể hy sinh, chăm sóc tôi không suy tính thiệt hơn như thế mà thôi. Còn xã hội ngày nay, khi vật chất quyết định ý thức, muốn tìm một người yêu mình như sinh mệnh thật khó, khó hơn hái trăng trên trời. Tôi cũng đang yêu một người, tình yêu ấy tồn tại cũng rất lâu rồi, nhưng tôi hiểu mình lý trí quá, không thể nào yêu sâu sắc, bất chấp tất cả như Gia Ngộ yêu Triệu Mai.

Truyện khép lại, tôi không cam tâm, lục tìm tất cả ngoại truyện về truyện này. Và. Tôi tìm thấy một ngoại truyện, có thể là Thư Nghi viết, cũng có thể không. Nhưng, nó đã dấy lên trong tôi chút hy vọng khi Cao Dương xuất hiện. Thật lạ, tôi nửa muốn cô ấy có thể cất Gia Ngộ trong tim để tìm một bến bờ bình yên khác sống hết quãng đời còn lại. Nửa lại sợ cô ấy sẽ quên mất Gia Ngộ, quên mất người đàn ông vì sự an toàn của cô ấy lại cam tâm tình nguyện gọi điện cho cảnh sát.

“Cô bé của tôi, chúc em một đời bình an, vui vẻ.” Cao Dương à, đó là lời cuối Tôn Gia Ngộ bày tỏ thầm kín với Triệu Mai, được viết đằng sau bức ảnh kẹp trong cuốn kinh thánh. Tình yêu ấy, anh nghĩ liệu mình có thắng nổi người đã khuất không? Đừng bắt cô ấy quên quên người đã khuất, đó là điều không thể, vì thế hãy yêu cô ấy thật nhiều để cô ấy có thể chấp nhận thêm một người đàn ông khác. Cũng hãy nắm tay nhau trải qua mọi chuyện đừng âm thầm chịu đựng rồi nghĩ như thế là tốt cho người kia, nhưng như thế anh chỉ đánh mất những phút giây bên nhau mà thôi. Tiểu Tôn từng hỏi Trình Duệ Mẫn “Em út, nếu tớ ích kỉ giữ cô ấy ở bên mình. Có phải lúc “lên đường”, tớ sẽ không cảm thấy sợ hãi như vậy?” Phải, nếu Triệu Mai ở bên anh ấy, họ đã có một năm ít nhất cũng mãn nguyện, để sau này cô ấy không bứt rứt, hối hận, để sau này cô ấy có thẻ bước tiếp với người đến sau.

Có một tờ giấy kẹp giữa xấp tiền, trên cùng là hai chữ: “Mai Mai”, bên dưới là một khoảng trống trắng tinh, cuối cùng mới là dòng chữ xiêu vẹo: “Em hãy quên hết tất cả, tiếp tục theo đuổi ước mơ của em. Hãy tiến về phía trước, rồi sẽ có người yêu em hơn anh”.

Mai Mai của lúc đó đọc xong những dòng ấy chỉ thấy mỉa mai, mà chẳng thể hiểu nổi khoảng trống trắng tinh ấy có nghĩa gì cho đến buổi chiều của một năm rưỡi sau đó khi cô phát hiện ra bức ảnh kẹp trong bìa cuốn kinh thánh mà những ngày cuối đời Gia Ngộ luôn mang theo bên mình.

Đằng sau tấm ảnh có hàng chữ viết tay: “Cô bé của tôi, chúc em một đời bình an vui vẻ!”. Bên dưới đề ngày hai mươi tư tháng tám năm hai không không ba, ngày tôi đau khổ rời khỏi Odessa.

Cả thế giới trước mắt tôi dần mất hết sắc màu, cuối cùng chỉ còn lại hai màu đen trắng.

Tôi nhớ đến tờ giấy đã bị tôi đốt cháy, hóa ra anh dùng khoảng trống để nói cho tôi biết, anh chỉ có thể làm bấy nhiêu cho tôi.

Đáng tiếc lúc đó tôi tưởng mình đã nhìn thấu hồng trần, nhìn thấu đàn ông.

Lúc đó do tuổi còn trẻ nên tôi không hiểu.

Đến khi tôi hiểu ra thì đã quá muộn màng…

“Mai Mai, nếu sau này anh còn cơ hội kết hôn, anh sẽ cưới em”. Tôi thật tâm mong chờ giấy phút đó biết bao nhiêu, đáng tiếc, Gia Ngộ đã chẳng đợi được cái giây phút ấy.

 Image

“Cô bé của tôi, chúc em một đời bình an, vui vẻ” – Câu nói giản đơn ấy chứa đựng biết bao chân tình chứ. Có lẽ ngoài Gia Ngộ ra chỉ có Triệu Mai hiểu.