RSS

Tag Archives: tản mạn

Truyện ngắn: Anh vẫn còn yêu em chứ?

anh-van-con-yeu-em-chu-1

– ” Hôm nay em trốn học.” Anh nhắn tin cho nó.

– “Sao anh biết?” – nó rep lại.

– “Em đi đâu”?

– “Megastar. Hôm nay ra phim mới. Em đi với mấy đứa lớp mà. Hôm nay trốn tập thể chứ có phải mình em đâu ”

– “Em giỏi nhỉ. Có biết đang là thời điểm nước rút rồi không? Còn mấy tháng nữa là thi Đại Học. Hả?”

– “Em xin lỗi. Hì hì”

Mỗi lần làm gì sai, nó đều le lưỡi mà nói câu xin lỗi. Và nó biết mỗi lần như vậy anh đều tha thứ. Nhưng dường như là nó đã nhầm. Nhầm một cách tệ hại.

– ” Nếu muốn tìm 1 người lập lại kịch bản khoảng thời gian này năm ngoái thì cứ việc.”- anh nhắn lại chỉ có vậy, nhưng nó biết anh đang giận. Nó chợt sợ, chợt đau đến buốt tim.

– “Đúng là em đi tìm nhưng không phải là tìm người thay thế. Em chỉ muốn… chỉ muốn…” -nó viết dang dở nhưng rồi chẳng viết nữa. Nó xóa đi.

– ” Em xin lỗi. Chồng ơi … Em buồn ngủ lắm rồi. Mai chồng gọi em dậy nhá. Em biết em hư rồi ạ. Chồng tha lỗi cho em làm phúc. Híhí … ~ …”

– “Em đã xin lỗi bao nhiêu lần rồi? Anh không thừa lỗi cho em xin mãi đâu! Thực ra trong mắt em, anh là cái quái gì vậy?”

Nó bàng hoàng. Anh giận đến thế sao? Anh nổi cáu với nó sao? Chỉ vì một chuyện bé tẹo teo con kiến này hay sao? Chưa bao giờ anh dám nặng lời với nó. Bởi nó chỉ là một đứa trẻ con, chính nó đã nói với anh điều này trước khi nhận lời yêu anh. Anh biết, anh bảo vì yêu nó, anh chấp nhận hết. Và vì thế, anh sẽ cố gạt cái tự trọng sang một bên, đè cái sĩ diện xuống ngàn nghìn mét đất, làm mọi việc khiến nó vui, để yêu nó.

Ừ thì lớp 12, nó ý thức được tầm quan trọng của việc học. Ai bảo nó đã mạnh mồm tuyên bố: “Sau này em sẽ đi làm nuôi anh” … Nhưng anh phải hiểu, sau những áp lực học hành ấy, nó cần chút thời gian thư giãn chứ. Anh chẳng tâm lí thì thôi, lại còn không biết thương, biết nghĩ cho nó. Nó đã xuống nước xin lỗi, anh còn làm mình làm mẩy. Cục tự ái chẹn ngang cổ họng, đắng ngắt. Nó điên cuồng miết những ngón tay nhỏ xinh trên bàn phím điện thoại :

– “Thế bây giờ làm sao? Chơi hay nghỉ ?”

– “Em bỏ ngay kiểu ăn nói hỗn hào ấy đi!”

À ừ. Nó lồng lộn :

– ” Được thôi. Chúng mình chia tay đi. Xin lỗi vì em yêu anh! ”

Trước khi gặp anh. Nó là một con bé ngỗ ngược. Mải chơi, lười học, quậy phá, đành hanh … Hội tụ đủ những thói hư tật xấu của một đứa trẻ “không thuộc 5 điều Bác Hồ dạy”. Một lần, thừa lúc bà chị gái đang say “Giấc mơ trưa”, nó “hack” luôn con xe không biển mới mua còn bóng loáng màu sơn của bà ý để rồi “như mây xuống phố”. Lớ ngớ thế nào lại quệt ngay vào “thằng cha mặt thộn” là anh, đang trên đường đi lấy tài liệu cho công ty.

Nó hoảng hồn, nghĩ bụng kiểu gì cũng ăn một tràng giang đại hải từ “nạn nhân”, vớ vẩn còn phải đền cho “lão” nữa ấy chứ. Đang định mở miệng:“Anh ơi em đi vội không mang tiền, anh cho em xin lỗi…” Thì đã thấy “lão” lù lù trước mặt, nhìn nó bằng ánh mắt lo lắng :

– Anh xin lỗi, có sao không em?

Nó tròn mắt, nghĩ thầm :

– Ô hô … Thời thế đảo điên rồi…

Đấy. Thế là quen. Ít lâu sau thì yêu. Yêu nhau nhiều lắm.

ANH – bằng tất cả suy nghĩ của một người lớn hơn 6 tuổi, yêu nó tha thiết. NÓ – đã có bằng cử nhân mẫu giáo, và tính cách thì cũng chỉ xấp xỉ hơn các em mẫu giáo một tẹo.

Anh đang cố gắng làm gia sư cho cái bản chất của nó dần dần đến cấp I, cấp II, cấp II và lên được Đại học luôn thì tốt! Nhờ anh và tình yêu của anh, nó đã thay đổi rất nhiều. Chịu khó học hành, biết suy nghĩ chín chắn hơn, vâng lời, lễ phép… Có lẽ bố mẹ nó cũng phải biết ơn anh lắm. Cũng vì anh khéo léo, luôn biết bảo ban nó nhẹ nhàng, đúng mực … Vậy mà lần này …

Ngày thứ nhất sau khi chia tay.

– “Anh! Em muốn đi ăn kem.” – Tin nhắn gửi đi. Nó hoảng hồn vì chợt nhận ra “Đã chia tay rồi mà”. Có lẽ việc mè nheo anh mỗi ngày đã trở thành cái “thú vui tao nhã” của nó. Rồi nó dặn lòng mình, từ từ cũng sẽ quen thôi …

– ” Hôm nay anh bận” – Giật mình khi thấy anh rep lại. Ngắn gọn, xúc tich, “đi sâu vào lòng người”. Nó cười cay đắng.

Ngày thứ hai sau khi chia tay.

Tự thưởng cho mình một buổi shopping đã đời. Quần áo, giày dép lấn át nỗi nhớ anh một chút. Lúc về nhà lại cồn cào nôn nao…
Soi gương. Nó nhìn lại bản thân nó. Lại cười.Nó tự nhủ với đứa con gái đang đứng trong gương:

– Cười gì mà cười? Xem cái mặt kìa, làm như hạnh phúc lắm ý!

Ngày thứ ba sau khi chia tay.

Đi học về, online. Gặp thằng em nhận quen trên mạng. 2 chị em thi nhau chém gió ầm ầm, cười đổ cả ghế. Thằng em nhờ nó dạy cách để cưa … cô giáo dạy Tiếng Anh. Nó nhiệt tình chỉ bảo. Chợt nhớ ra ngày trước cứ cố vun cho anh với con bé hàng xóm, còn định giúp anh “thành đôi thành lứa” với bé ấy nữa chứ. Thật may là anh đã không đồng ý. Lòng nó chợt se lại …

Ngày thứ tư sau khi chia tay.

Nó chán thật sự, cũng chả biết chán gì. Nó đôi khi vẫn thế. Nằm quăng quật, dày vò cái điện thoại. Hết đi ra rồi lại đi vào, đứng lên rồi lại nằm xuống. Nó nhớ anh, quay cuồng đầu óc. Có lẽ nó sai rồi … Anh mắng nó cũng vì muốn tốt cho nó, đâu phải anh ghét bỏ? Sao lại có thể giận dỗi anh cơ chứ. Bất giác nó nghe thấy tiếng anh:

– Có chuyện gì không em?
– Không!… – nó giật mình khi nhận ra đã vô thức gọi cho anh. – À có. Em đang buồn. Anh hát cho em nghe nhé. Nó vẫn luôn muốn vậy. Muốn ngồi nghe anh hát để gột rửa hết nỗi buồn của nó.
– Ừ. Vậy đợi anh ra ban công nhé!
Nó to mắt khi thấy anh chả gắt lên với nó chút nào như nó đã tưởng tượng.
– Dạ! Thôi ạ … Anh ngủ đi. – Nó tắt máy.

Ngày thứ năm sau khi chia tay.

Hôm nay nó không đi học. Cũng không làm gì cả. Chỉ nằm bẹp trên giường. Chả ai biết nước mắt nó làm ướt cái gối.

Nó nhớ anh. Nhớ phát ốm. Nhưng lại chẳng dám gọi anh như hôm qua, nó biết anh đang đi làm.

Ngày thứ sáu sau khi chia tay.

Sớm ngày ra đã thấy thằng em nhận nhắn tin hỏi thăm sức khỏe, “tại mấy hôm nay không thấy chị online”. Nó chả sao cả, bình thường vẫn thế.

Tin thứ 2 từ thằng em:
– ” Chị ơi, chị có yêu em không? Hì hì”

Nó lặng thinh. Sống mũi cay cay. Trước kia hình như cũng có người hỏi nó câu này. Lục lọi cái mớ hỗn độn tạp nham trong óc nó, tất cả những vui buồn của nó đều do anh tạo nên. Vậy mà nó lại đòi chia tay trong khi công việc của anh bộn bề, vẫn không quên dành nhiều yêu thương cho nó. Nó thấy mình ích kỉ.

Ngày thứ bảy sau khi chia tay.

– Anh ơi.
– Sao nào?
– Em đang ở dưới nhà anh.
– Đợi anh xuống.

Anh vội vã chạy ra mở cổng. Như sợ đợi lâu chút nữa thì nó sẽ biến mất mãi mãi. Nó đứng đó. Mắt mũi đỏ tưng bừng. Vừa thấy anh, nó chợt òa khóc. Anh bối rối ôm nó vào lòng :

– Sao thế này? Ai bắt nạt em?
– Anh ơi …! – Nó mếu máo – Em xin lỗi …Em sai rồi … Huuuuhhuuhh…
Anh phì cười, xoa đầu nó :
– Ừ ừ … biết rồi … Nín đi không hàng xóm người ta lại tưởng anh đánh em bây giờ …

Nằm gọn trong lòng anh, ấm áp.

Nó thủ thỉ:

– Chồng ơi!
– Hả?
– Hát cho em nghe điiiiiiiiiiiiii …
– Bài gì nào?
– Yêu lại từ đầu.
– Nhưng anh hát không hay.
– Chả sao cả.
– Ukm thì hát.

Anh hát không hay, chả hay tí nào luôn mà nó vẫn cười toe. Nó cắt ngang lời anh hát.

– Anh! Em xin lỗi.
– Vì gì nào?
– Vì em yêu anh.
– Vẫn yêu chứ.
– Dạ vẫn.
– Thì về bên anh đi.
– Dạ vâng.
– Không đi lang thang như mèo hoang nữa nhé. Anh cho uống sữa là phải uống hết. Anh hát thì phải bịt lỗ tai vào mà ngủ nghe chưa…

Nó xị mặt :

– Ứ …
Anh lườm yêu, bắt chước điệu bộ của nó :
– Này …! Thế bây giờ..chơi hay nghỉ ?

Nó lè lưỡi tinh nghịch.
Lát sau :

– Hì hì. Anh này …
– Sao nữa?
– Anh vẫn yêu em chứ ?
– Biết rồi còn hỏi …
– Không! Anh nói cơ…

ôm :”>

Advertisements
 

Nhãn: , ,

Lưng chừng cô đơn

Thà cô đơn, cô đơn cho trọn kiếp, chứ biết nhau làm chi, để rồi mới thoáng hạnh phúc đã lại cô đơn.

18ba640ad968f43f15844229aace70f4303c623e_310_310

Qua hai lăm nhìn lại, thấy cuộc đời như một hành trình.

Ngày nào còn được đi, được nhìn, được nghe, được gặp gỡ mọi người, được ghi lại những trải nghiệm của bản thân là còn được sống. Sống rất mãnh liệt, sống rất yêu thương.

Thỉnh thoảng, trên chuyến hành trình dài, đeo tai nghe, bật nhạc, lại tự hỏi, liệu có ai đứng chờ mình ở cuối bến bình yên? Nhưng rồi nhanh chóng quên đi sự ủy mị thoáng qua, nhận ra rằng muốn đến được đích, thì phải bước đi trước đã. Thứ quan trọng không chắc nằm ở đích đến, mà nằm rải rác dọc đường đi, nếu chú ý tìm, sẽ tự dưng bắt gặp.

Nhớ trong phim, có câu: “Thiên kim nan mãi, nhất hồi đầu”.

Đại ý nhắc người ta không thể lúc nào cũng mãi đi và chăm chăm nhìn về phía trước, thỉnh thoảng, phải nhìn sang hai bên, hay nhìn ra đằng sau, để xem có bỏ lại thứ gì quan trọng hay không; nếu không một khi lỡ đánh mất sẽ chẳng thể vãn hồi.

Có chiều muộn, nhận được điện thoại của mẹ, giọng mẹ nhỏ nhẹ, không hờn, không trách, mà thằng con trai nghe xong tự thấy đau. “Ba ngày cuối tuần, mẹ đều làm món con thích, vậy mà tuần nào cũng một mình mẹ ăn hết…” Ừ thì, thằng con cứ mãi lo kiếm tiền, tưởng rằng đem được tiền về là giỏi, mà có biết đâu cái mẹ cần, chỉ đơn giản là được nhìn thấy con ngồi ăn một bữa ngon do chính tay mẹ nấu.

Có ngày đi làm về, cơn đau đầu hành hạ, nằm vật trên giường chẳng thiết tha làm gì, cha kêu tắm đi rồi ăn cơm cho nóng, chỉ thủng thẳng trả lời: “Để đó đi, chút con ăn”. Thấy cha nhìn, ánh mắt lạ lắm, rồi im lặng ra ngoài nhà coi tin tức. Hiểu rằng bản thân lỡ lời, vậy mà tệ bạc lắm, nói câu xin lỗi với người dưng thì được, chứ lớn rồi, câu xin lỗi nói với cha sao mà khó khăn đến lạ. Lủi thủi ra nhà tắm, ngang bếp đã thấy tô cơm cha để sẵn, lạnh tanh tự lúc nào.

Vậy đó, cứ thấy lòng cô đơn, nhưng nhìn lại mới biết đang được yêu thương bởi rất nhiều người.

Những buổi café với đám bạn thân vẫn diễn ra đều đặn. Có khác chăng bây giờ đề tài được nói đến không còn là tình yêu, mà chuyển sang thứ đáng ngán ngẩm hơn.

Lập gia đình.

Có đứa bảo: “Cha mẹ không ép, tao cũng chả muốn cưới” dù thực tế mới tháng trước cả đám xúng xính quần áo đi ăn tiệc cưới nó xong. Ngồi chưa được năm phút, điện thoại reng, nó nghe máy: “Rồi, em về liền mua đồ ăn cho anh”. Xong nó đứng dậy, thanh minh vài ba câu gì đó, leo lên xe phóng mất. Cả đám nhìn theo, thở dài, chẳng biết thương cho nó hay thương cho hiện thực bản thân cũng muốn được chăm lo cho một gia đình nhỏ của riêng mình mà chưa toại nguyện.

Mấy đứa còn lại chép miệng: “Giờ còn ngồi được với nhau chừng nào là quý chừng ấy, bởi cũng sẽ đến ngày tụi mình như nó thôi”. Ừ nhỉ… Người ta còn mơ được một gia đình, còn mình cứ ôm hoài một nỗi cô đơn.

Bạn hỏi, cô đơn như vậy, có mệt không. Mỉm cười trả lời, đã quyết định chọn để được cô đơn, thì có gì mà mệt.

Những ngày đó, học cách làm quen, hẹn hò và yêu thương cô đơn. Chẳng dễ chịu gì. Nhiều lúc đi ngoài đường, thấy người ta tay đan trong tay, thỉnh thoảng bước chậm một chút chờ người yêu, thoáng chạnh lòng, vội đẩy bàn tay rúc sâu vào túi áo khoác, so vai rảo bước trên đường dài phía trước.

Đâu phải không yêu, chỉ là chưa dám để bản thân đau lần nữa vì yêu.

Người ta nói, cô đơn lâu ngày làm trái tim chai sạn, thấy không đúng chút nào. Cô đơn lâu ngày, làm tim yếu mềm hơn, dễ đập loạn nhịp khi có một cử chỉ ân cần, quan tâm bất chợt. Rồi lại tự dằn vặt mình giữa hai chiều suy nghĩ, có nên để tim thổn thức thêm một lần hay không. Mà nhận ra, dù có yêu cũng không thể yêu cuồng dại như những ngày còn thơ trẻ. Thời đó yêu hết mình, chỉ muốn dành tất cả những thứ tốt nhất cho người mình yêu, chẳng giữ lại gì, đến lúc chia tay, không còn nhận ra được gương mặt trong gương là phản chiếu hình bóng ai.

Đến nay, yêu bằng lý trí. Ích kỷ hơn ngày trước rất nhiều, yêu nhưng chỉ có thể để dành ba phần cho đi, bảy phần còn lại cất cho riêng mình, phòng khi người ta tàn nhẫn quay lưng, vẫn còn giữ được chút gì cho bản thân tồn tại. Luôn nhớ lời mẹ dặn: “Ngoài cha mẹ ra, lúc nào cũng phải cẩn thận với những người đối xử quá tốt với con, bởi họ là người có khả năng làm con đau”.

Lời mẹ, hình như chẳng bao giờ sai.

Có người đến vội, đi cũng nhẹ. Thứ để lại chẳng phải buồn đau, hạnh phúc, chỉ là nỗi lưng chừng cô đơn.

Nhưng rồi cảm xúc cũng không đọng lại quá lâu, vì bản thân còn nhiều thứ để bận tâm hơn. Nhận ra nỗi buồn vì tình cảm bây giờ thật xa xỉ, có khi ba ngày, có khi một tuần nhìn lại, đã thấy mọi chuyện nhẹ tựa khói mây. Có người trách vô tình, cũng không sai, chỉ là cơ chế tự bảo vệ của trái tim đã làm việc tốt hơn ngày trước.

Những buổi café thưa dần, hình như bạn bè đứa nào cũng bắt đầu lo vun vén cho hạnh phúc tương lai, chỉ còn mỗi mình, sớm hôm một mình, ôm đam mê.

Chợt nhớ đến khoảng thời gian bỏ tất cả công việc chỉ để theo đuổi thứ mình thích. Gần năm trời rong ruổi qua muôn nẻo đường đời tìm cảm hứng làm đề tài sáng tác. Ngày đó thấy tim nóng hổi, thấy máu sôi trào, chỉ muốn hét lên cho cả thế gian nghe rằng mình đang được thỏa sức sống theo ý mình. Hãnh diện lắm. Vì đời, đâu có nhiều người được sống như bản thân mong muốn, dù cái giá phải trả là nhiều khi trong túi còn được mười lăm ngàn, đủ cho một ổ bánh mì với chai nước suối ăn nguyên ngày.

Đến giờ ngồi nghĩ lại, nếu một lần nữa phải đứng giữa ngã ba đường, chọn cuộc sống ổn định và phục vụ đam mê, liệu lửa trong tim có còn đủ hừng hực để quyết định như ngày trước không? Đành tự nhủ, ừ thì người già rồi, còn mong cầu gì hơn được hai chữ bình yên.

Lại tự hỏi bản thân, thế nào là bình yên?

Có người, được nắm chặt tay người yêu mỗi sáng thức dậy, đó đã là bình yên.

Có người, được đứng trên đỉnh cao tiền tài, danh vọng, đó đã là bình yên.

Có người, được quay về nhà sau một ngày dài mệt mỏi, đó đã là bình yên.

Có người, được ngồi ăn cùng nhau một bữa cơm gia đình, đó đã là bình yên.

Và có người, thấy mọi chuyện xảy ra đúng như mỗi ngày vẫn trải qua, đó đã là bình yên.

Nhưng, có bình yên nào không đổi bằng xót xa?

Đời ta xót xa cũng đã nhiều, thôi thì thêm một lần nữa cũng chẳng sao.

Sau buổi café cùng đám bạn, về nhà thay đồ xong nhìn trên bàn có tấm thiệp hồng, giọng cô vọng từ ngoài cửa phòng. “Chiều nó ghé gởi thiệp, dặn ngày đó con nhớ đi”.

Gần ba mươi năm, một nửa đời người, lần đầu tiên hiểu được cảm giác tim hẫng đi một nhịp ra sao. Ngày đó bên nhau, hình như cũng có đôi lần nói đến một ngày, nếu còn duyên sẽ mời người ta đi dự tiệc, ừ thì, người ta còn nhớ, chứ có quên đâu, chỉ mỗi mình mình vô tình, hay cố ý không nhớ tới. Bỏ tấm thiệp xuống bàn, cầm điện thoại, nhấn số gọi đi.

Số không lưu trong danh bạ, nhưng lưu trong tim.

Nhấn được chín số, tay lại dừng, xóa hết, rồi soạn một tin nhắn, vỏn vẹn mấy chữ: “Chuyện phải như thế thôi…”

Vào nhà tắm bật nước xả vào người, nước mát lạnh, thỉnh thoảng hơi mặn. Lau sạch người, nhìn lên nơi để bàn chải đánh răng, cái bàn chải cũ người ta vẫn còn để lại, chỏng chơ ở đó. Nghĩ một lúc, cầm cái bàn chải lên bỏ vào sọt rác. Ừ thì, cái gì cũ rồi thì phải bỏ đi.

Tay người ta đâu đủ lớn để nắm hết tất cả những thứ mình muốn, nên trong vài trường hợp, cần học cách buông bỏ vài thứ, để giữ lại những thứ quan trọng hơn.

Tim người cũng vậy.

Đêm trằn trọc, không sao kéo bản thân vào được giấc ngủ, lại ngồi dậy, khui rượu vang, ra ban công châm điếu thuốc. Có lần, uống rượu cùng nhau, người ta ôm ngang hông, nói: “Cầu cho có một ngày được mời nhau ly rượu trên lễ đài…” Giờ thì người ta cũng uống rượu, mình cũng uống rượu, chỉ là không thể uống cùng nhau.

Ngày đó cũng vì cô đơn, cả hai chọn nhau đi cùng một đoạn đường đời, để rồi khi lạc nhau, mới hiểu rằng đối phương là người không thể đánh mất hay lìa xa. Nhưng làm gì bây giờ, khi bàn tay người ta đã nằm trong bàn tay khác. Nên lúc đó, mỉm cười chúc hạnh phúc, sáo rỗng như bao nhiêu bộ phim, bao nhiêu câu truyện từng đọc, vậy mà cũng làm theo.

bich-phuong-1

Lúc đó, người ta nói: “Thà cô đơn, cô đơn cho trọn kiếp, chứ biết nhau làm chi, để rồi mới thoáng hạnh phúc đã lại cô đơn. Cái cảm giác lưng chừng như vậy, nó làm người ta chết dần chết mòn. Mà… mấy người ác lắm, viện lý do cô đơn để làm người ta đau…”

Giờ thì, có còn cơ hội làm nhau đau nữa không người?

Chai vang cạn, cũng chẳng còn gì cho đêm nay, lại quay về phòng, cuộn mình giữa bộn bề ký ức… Cuộn lòng giữa lưng chừng cô đơn.

Hôm nay có rượu hôm nay say, sầu của ngày mai ngày mai tính.

Nhưng dù đang cô đơn, sáng thức dậy, vẫn nhìn vào gương, tự nhủ rằng mình rất xinh đẹp, đang được yêu thương và dặn bản thân ngày hôm nay phải cười nhiều hơn hôm qua. Vì mình không yêu thương mình, thì còn trông mong ai làm điều đó?

 

Nhãn: , ,

Nếu sau này chúng mình lấy nhau

Nếu chúng mình lấy nhau, sẽ như thế nào nhỉ, 2 năm nữa, hay 3 năm nữa, tương lai thì không thể nói trước được rồi, vậy em có thể cùng anh xây đắp ngôi nhà nhỏ không? Em không biết nữa, chỉ biết rằng lúc này đây, em yêu anh, hôm qua hôm nay và ngày mai…. Thời gian yêu anh cũng mới đây thôi nhưng cũng đủ để em mong muốn được chung sống cùng một mái nhà với anh, cùng gắn bó và làm đẹp cho tổ ấm của mình, anh yêu ạ!

neu chung minh lay nhau

Nếu sau này chúng mình lấy nhau, em muốn chúng mình sẽ có công việc thật ổn định trước khi chính thức thuộc về nhau vĩnh viễn. Em không cần chúng mình có một công việc kiếm ra nhiều tiền để trở nên quá giàu có, cũng không mong mình sẽ trở thành ông này hay bà kia. Chỉ cần một công việc có thể giúp chúng mình ổn định cuộc sống và không phải lo thiếu trước hụt sau. Chỉ mong mình luôn cố gắng mỗi ngày để chính chúng mình tốt hơn và biết chi tiêu đồng tiền mình làm ra một cách hợp lý nhất. Và cũng vì em không muốn chúng mình bị cuốn vào vòng xoay cơm – áo – gạo – tiền mà quên mất đi sự hiện diện của người còn lại trong cuộc đời mình. Trước tất cả mọi thứ, em mưu cầu sự bình yên trong ngôi nhà nhỏ có anh và em.

Nếu sau này chúng mình lấy nhau, em muốn lễ cưới của mình sẽ được trang trí bởi màu xanh blue và màu trắng tinh khôi. Màu xanh tượng trưng cho một tương lai tươi sáng với vô vàn niềm hy vọng của chúng ta và màu trắng tượng trưng cho những điều đầu tiên đẹp đẽ nhất. Và đương nhên, mọi thứ sẽ không chỉ dừng lại ở đó.

Nếu sau này chúng mình lấy nhau, em muốn căn phòng nhỏ của mình sẽ không có ban công mà chỉ có cửa sổ hướng ra ngoài, để mỗi sớm mai ánh nắng ấm áp sẽ gõ cửa đánh thức mình dậy. Em không muốn có ban công cũng bởi em không thích mỗi lần anh muộn phiền là lại lẩn ra đó một mình trầm ngâm. Sẽ tốt hơn nếu anh nắm tay em, ôm em vào lòng và cùng ngắm nhìn bầu trời sao kia, em sẽ nhỏ to vào tai anh, thổi phù chúng đi và rồi sớm mai anh sẽ giải guyết việc thật tốt. Em luôn mong muốn mình được là chỗ dựa tinh thần tốt nhất cho anh, chồng yêu ạ!

Nếu sau này chúng mình lấy nhau, có chắc sẽ không tránh được những lần đôi co, bất đồng quan điểm. Vì anh và em cũng chưa lần nào to nhỏ chuyện gì đến nỗi gay gắt nên em cũng chưa hình dung được anh tức giận sẽ như thế nào nhỉ? Dù sao tính anh em cũng hiểu, sẽ không có chuyện cả hai cùng gân cổ lên để gào đâu. Em muốn chúng ta sẽ nhau giải quyết những mâu thuẫn, tranh cãi một cách tinh tế và sâu sắc nhất chứ không muốn một trong hai người nhận bừa lỗi thuộc về mình để cố gắng lấn lướt cho qua mọi chuyện.

Nếu sau này chúng mình lấy nhau, em muốn con của chúng mình sẽ có cả gái và cả trai. Em muốn con trai thật giống anh, vì đó là cách duy nhất cho em được gián tiếp ngắm anh trưởng thành. Con gái thì hẳn xinh đẹp hơn mẹ nó rồi, những gì đẹp nhất của anh và em sẽ dành cho con hết. Em muốn tên ở nhà của hai đứa nó là….. ( thôi em sẽ nói sau cho anh biết ^^). Tên thật là thứ mà chúng ta sẽ mang theo mãi mãi bên mình nên anh và em sẽ cùng nghĩ cho chúng những cái tên hay ho và đẹp nhất nhé.

Nếu sau này chúng mình lấy nhau, em muốn mỗi buổi chiều sau khi đi làm về sẽ ghé chợ mua vài thứ về nấu cơm tối cho anh và con.Anh sẽ đi đón con nhé, anh sẽ cùng con chơi thể thao, sẽ có những khoảng thời gian cha con tâm sự và anh sẽ cho con những bài học thật bổ ích ngoài giờ lên lớp. Em sẽ ở nhà nấu nướng chờ anh và con về để cùng ăn bữa cơm gia đình. Sau bữa cơm tối, gia đình nhỏ của mình sẽ quây quần bên nhau, cùng nhau xem tivi và cùng ăn những món tráng miệng. Sau đó chúng mình sẽ dạy con học. Anh dạy con học Toán nhé, em sẽ dạy con làm Văn. Chúng ta cùng hướng con trở thành một nhân tố có ích cho xã hội sau này.

Nếu sau này chúng mình lấy nhau, em muốn sẽ có những ngày cuối tuần chúng mình “trốn” con để hẹn hò café như những ngày còn trẻ. Thỉnh thoảng anh sẽ chở em đi ăn tối, đi ngắm trăng này, cùng ôn lại kỷ niệm của ngày mới quen,… Cảm giác như những kỉ niệm về tình yêu ở những ngày trẻ tuổi đang trở về bên mình, để tình yêu của anh và em luôn rạo rực, luôn như thuở ban đầu, cuồng nhiệt và ấm áp <3!

Nếu sau này chúng mình lấy nhau, chúng mình sẽ ngày càng già đi và con chúng mình sẽ khôn lớn. Lúc đó em muốn cùng anh đi Nhật Bản ngắm hoa anh đào, và đây cũng là đất nước mà cả hai đứa khao khát được đặt chân đến. Rồi chúng mình sẽ về với biển Nha Trang, để cảm nhận cho bằng hết cái mặn mòi và hương vịnồng ấm của gió biển quê em ở cái tuổi xế chiều. Rồi chúng mình lại nắm tay nhau trở về Hà Nội, nơi đã gián tiếp đưa chúng mình đến với nhau.

Nếu sau này chúng mình lấy nhau, em muốn tình yêu tụi mình cứ mãi vẹn nguyên như lúc ban đầu. Em muốn những lần mệt mỏi, áp lực hay bế tắc, chỉ cần quay lại phía sau lưng là anh đã đứng sẵn ngay đó chờ em, sẽ dang tay để em chạy lại và ôm em vào lòng. Và anh cũng vậy, khi anh có những điều không.vui, mệt mỏi hay áp lực ở nơi anh làm, chỉ cần anh mở cửa, bỏ giày ra và bước vào nhà, mọi buồn phiền sẽ ở lại bên ngoài cánh cửa, trước mặt anh chỉ còn là những bình yên và ấm áp. Ngôi nhà nhỏ của chúng mình sẽ là nơi đầy ắp tiếng cười của niềm vui và hạnh phúc. Dù có đi đâu xa, em chỉ mong anh luôn nhớ rằng, có một nơi và những người thương yêu luôn chờ anh trở về.

Trước khi em viết những dòng này, anh có biết là em đã khóc cho bằng hết những muộn phiền và lo lắng của tương lai xa xăm kia tan biến hết và trôi sạch đi rồi. Vì em biết có ngồi đây mà nghĩ suy thì cũng khó mà lường hết được tương lai sẽ xảy ra chuyện gì. Nhưng cho dù có biến cố đến đâu, chỉ cần anh vẫn nắm tay em, vẫn muốn em cùng xây đắp ngôi nhà tình yêu thì tình em vẫn trao anh sâu đậm như ngày hôm nay. Em tin sự cố gắng của cả hai sẽ được đền đáp xứng đáng. Và anh à, tất cả những điều em viết trên này có thể là mộng mơ, nhưng em sẽ cố gắng biến nó trở thành sự thật. Em tin là như vậy. Anh, hãy nói cho em biết anh cũng muốn những điều này chứ?!

Gửi tặng anh, người thương của em!

Nguồn: Truyen cuoi hay nhat ve tinh yeu

 

 

Nhãn: , ,

Mình bất chấp cưới nhau đi anh

Từ khi anh nói lời yêu em, và từ lúc em nhận lời yêu anh. Cả hai chúng ta đều có chung một mục đích là muốn tình yêu ấy đi đến một cái kết có hậu . Hai ta đã mơ về một ngôi nhà nhỏ, nơi ấy em sẽ là người giữ lửa tổ ấm của chúng ta luôn hạnh phúc.

111

Anh cứ lấy em đi…

Em sẽ luôn nâng niu và trân trọng những giây phút ngọt ngào yêu thương mà hai ta trao cho nhau. Em sẽ thức dậy mỗi sáng trước anh để chuẩn bị bữa sáng. Em sẽ pha cho anh cốc cà phê để anh tỉnh táo mỗi ngày, rồi khi làm việc hiệu quả anh lại nhớ đến em. Em sẽ chỉnh chu quần áo, đầu tóc anh, ôm anh và thơm nhẹ lên má anh trước khi anh đi làm anh nhé!

Anh cứ lấy em đi….

Em sẽ học nấu ăn thật nhiều món, để mỗi bữa anh không phải nhàm chán để anh không phải thèm “phở” nhé. Mỗi trưa hè nóng bức, anh đi làm về em sẽ làm cho anh cốc sinh tố hoa quả mát lạnh, còn mùa đông em sẽ pha cho anh tách trà để anh uống cho ấm bụng anh nhé. Thức ăn em chế biến, nước em pha không ngon như ngoài hàng, nhưng chứa đựng trong đó là cả tấm lòng em trao gửi đến anh. Nếu không ngon anh đừng ngần ngại chê để lần sau em sửa nhé.

Anh cứ lấy em đi…

Thi thoảng anh về trễ vì phải họp đột xuất, hay gặp bạn bè giao lưu cà phê, trò chuyện. Nhưng đừng thường xuyên quá là được anh nhé. Như thế mẹ con em ở nhà sẽ tủi thân đấy. Em biết anh thích xem bóng đá, anh cũng thích chơi game. Khi nào có trận bóng đá hay, anh cứ rủ em xem cùng nhé. Em không ham hố bóng đá là mấy nhưng được xem cùng chồng biết đâu vài lần xem em lại mê như điếu đổ. Có lúc anh muốn giải trí, anh cử thoải mái chơi game, nhưng chỉ coi đó là trò chơi để giảm stress chứ đừng mê đừng nghiện, đừng vì nó mà quên em nhé?

Anh cứ lấy em đi…

Em sẽ cố gắng phấn đấu là một người con dâu hiếu thảo, một người mẹ và một người vợ hết mực yêu thương chồng con. Em sẽ yêu quý gia đình nhà anh, yêu thương bố mẹ anh như bố mẹ đẻ em vậy. Và anh cũng như thế nhé. Đôi lúc chắc cũng có xích mích nhưng em cố gắng sẽ dung hòa giữa hai bên để anh không phải khó xử vì em biết không một người đàn ông nào lại cảm thấy thoải mái khi đứng giữa hai lựa chọn mẹ đẻ và vợ. Và em cũng không muốn anh phải gặp bất kỳ trường hợp nào như thế.

Anh cứ lấy em đi…

Khi con mình chào đời. Em sẽ dạy con những môn xã hội, còn anh sẽ dạy con các môn tự nhiên anh nhé. Dù có bận trăm công nghìn việc đến đâu, em cũng sẽ không quên nghĩ về tổ ấm của chúng ta. Em sẽ dung hòa việc ngoài xã hội và gia đình, sẽ không bỏ bê con và chồng em, sẽ không để bố con anh cảm thấy thiếu thốn tình cảm từ em đâu.

Anh cứ lấy em đi…

Em yêu anh. Và khi xác định lấy anh, em sẽ một lòng một dạ yêu anh. Nếu chẳng may em có chút say nắng nhất thời em sẽ tìm mọi cách để yêu anh hơn. Em sẽ trao gửi yêu thương đến anh mỗi ngày bằng những cử chỉ nhẹ nhàng tình cảm để tình yêu của chúng mình ngày càng sâu đậm, gắn bó hơn. Mỗi lần anh mệt mỏi, cần tâm sự, em sẽ là người luôn sẵn sàng ở bên cạnh anh lắng nghe anh và luôn ủng hộ anh.

Anh cứ lấy em đi…

Dù cho công việc có ngập đầu đến đâu thì chúng ta đừng quên dành thời gian cho nhau anh nhé. Vào những ngày cuối tuần mình sắp xếp thời gian đi chơi với nhau như hồi còn là người yêu. Chỉ đơn giản là ra Hồ Tây, hay đến hồ Hoàn Kiếm hóng gió và ăn kem Tràng Tiền thôi mình nhỉ. Lấy nhau nhưng mình hãy coi nhau là người yêu của nhau có được không anh? Hay nếu có thời gian em muốn mình và em đi đâu đó xa xa, tạm thời quên đi những lo âu buồn phiền trong cuộc sống để nghỉ ngơi hâm nóng lại tình cảm anh nhé.

Như thế em đã lấy chồng được chưa nhỉ?

Còn nhiều điều em muốn nói, muốn làm sau khi chúng ta lấy nhau lắm. Em sẽ yêu anh hơn những gì em nói, rồi anh sẽ có những lần bất ngờ vì quá hạnh phúc. Mình bất chấp cưới nhau anh nhé!

 

Nhãn: , ,

Tổn thương trong em là mãi mãi…

Có bao giờ anh nhìn lại những ngày xưa cũ, và nhớ về cô gái nhỏ bé này không?

13369213371867252198_574_574

Này anh, em biết, ai cũng có lần rung động trước người khác khi gặp một người dễ thương, khi gặp một người dễ gần, khi gặp một người xinh xắn hay vì một lý do nào đó khiến trái tim mình lạc nhịp.

Anh cũng thế, trong anh cũng có những tình cảm thoáng qua, những mê đắm thoáng qua, những hạnh phúc thoáng qua. Anh tìm mọi cách để giành lấy trái tim em, giành lấy nụ cười em, giành lấy những niềm vui nhỏ nhoi của em, rồi anh ra đi…

Tình cảm với em không phải là một thứ dễ có được, cũng không phải là một thứ hôm nay khác, ngày mai khác, không phải là một thứ “thoảng như gió bay” như anh nói. Biết là chúng ta sống trước tiên vì bản thân mình, nhưng chúng ta cũng còn phải sống vì người khác nữa anh biết không? Chúng ta không thể chỉ vì một niềm vui phút chốc của mình mà để lại một vết thương sâu hoắm cho người bên cạnh được.

Nhiều lúc em muốn tìm câu trả lời cho sự ra đi của anh, cho sự bỗng dưng lạnh lùng, thờ ơ của anh, nhiều khi em muốn giữ anh ở lại, níu kéo anh ở lại, nhưng được gì? Thỉnh thoảng em như một con điên chạy theo những thứ hiển nhiên phải tan vỡ, tìm đủ mọi duyên cớ để ở lại bên thứ cứ muốn rời xa mình. Nhưng thực tình, điều ấy quá khó. Những rung động nhất thời nếu có ở lại lâu bên em chút nữa, liệu ngày sau có đi xa?

Em sợ những lúc yếu lòng, nỗi  nhớ làm trái tim em nhỏ bé lại, đè nén niềm kiêu  hãnh và thương tổn mình thêm lần nữa. Em không trách anh vì đã rời bỏ em khi trái tim mình chưa đủ ấm, em chỉ lắng lo rằng sau này còn có cô gái nào sẽ rơi vào một quãng tối này không? Anh liệu có nhất thời yêu, nhất thời si mê, rồi nhất thời im lặng, nhất thời bỏ quên?

Tình cảm chín muồi cần mất thời gian chờ kết trái. Nhưng chúng ta đều mất kiên nhẫn. Em mong anh sẽ đợi tình cảm trong anh đủ lớn để dành trọn cho một cô gái nào đó. Còn em, em sẽ cố gắng, để đi qua những tháng ngày dài rộng này…

Rung động trong anh là nhất thời nhưng tổn thương trong em là mãi mãi…!

 

Nhãn: , ,

Cảm xúc ảnh: Ai rồi cũng…

Ai cũng cuốn xô, đuổi theo giông gió, rồi ai cũng quay tìm một góc nhỏ bình yên. Cứ mãi loay hoay trong chính mình, ta đâu hay bình yên bên cạnh chờ tay nắm.

101027640_506875_1401787278134_o

 

Nhãn: ,

Sau đêm tân hôn sẽ là…?

Cũng như bao bạn trẻ khi yêu nhau, hai chúng tôi luôn dành cho nhau sự tôn trọng… và trong suốt thời gian yêu nhau, chưa bao giờ chúng tôi đi quá giới hạn cho phép. Hơn nữa, tôi là một người sống rất nguyên tắc nên tôi không thể dễ dãi trong bất cứ chuyện gì, kể cả chuyện tình yêu. Vì thế, tôi luôn mong chờ đến ngày hai đứa thành chồng thành vợ, được tận hưởng đêm tân hôn ngọt ngào và cùng khám phá niềm hạnh phúc xác thịt với người vợ tôi yêu thương… với tôi, đấy mới là đêm tân hôn ý nghĩa, là sự khởi đầu cho một bước ngoặt mới với hạnh phúc của hai đứa.

Tâm sự

Ngày còn yêu nhau, chúng tôi thực sự rất hạnh phúc vì cả hai đều rất hiểu và yêu thương nhau. Cô ấy lại càng trân trọng tình yêu của mình hơn khi biết tôi là một người đàn ông chân thành và luôn tôn trọng, giữ gìn cho cô ấy. Tôi yêu cô ấy, trân trọng sự “thuần khiết”, “sáng trong” của người con gái mình yêu thương… và tôi tin cô ấy, tin vào những gì cô ấy đã từng nói, tin rằng: vợ sắp cưới của mình vẫn còn là người con gái đúng mực, đoan chính.

Nhưng sau đêm tân hôn, tôi mới biết cô ấy không còn trong trắng… cái nguyên tắc trong con người tôi bắt đầu nổi lên… Cũng từ sau đêm tân hôn ấy, tôi không còn mặn nồng với cô ấy nữa. Mặc dù mới cưới nhau được hai ngày nhưng tôi không còn cảm giác muốn gần gũi vợ mình… vì lòng tự trọng của người đàn ông, vì cảm giác bị xúc phạm và lừa dối ghê gớm.

Sau 7 tháng hai vợ chồng ngủ quay lưng lại với nhau… tình cảm trong tôi nhạt nhòa, xâm chiếm tâm can tôi là cảm giác ghê tởm, sự giả dối, còn cô ấy thì dường như cảm nhận được những suy nghĩ của tôi, cũng như thấy tội lỗi khi đã lừa gạt tôi trong suốt thời gian qua… và cho đến một hôm, cô ấy đã lấy hết can đảm để thừa nhận với tôi rằng: “Em đã không còn trong trắng trước khi yêu anh”… nhưng đáp lại lời giải thích của cô ấy, tôi chỉ lạnh lùng trả lời: “Bây giờ cô nói thì đã quá muộn rồi”.

Tại sao trong khi yêu nhau, cô ấy dám tự tin nói với tôi rằng: “Chưa hề có một người đàn ông nào động vào người em hết”… thế sao bây giờ, khi đã thành chồng, thành vợ thì cô ấy mới dám nói là không còn trong trắng trước khi đến với tôi? Thà rằng, cô ấy cứ thẳng thắn nói từ lúc đầu, nếu còn yêu… tôi sẽ bỏ qua tất cả, còn nếu không thể chấp nhận, tôi sẵn sàng rũ bỏ tình yêu ấy… nhưng tại sao trước đấy cô ấy lại nói dối tôi? Tại sao cô ấy cứ phải nhận mình còn trinh trắng, đoan chính? Tại sao cứ giả vờ ngờ nghệch trước tôi như vậy trong khi cô ấy đã từng quan hệ với người đàn ông khác? Thà tôi buồn, tôi thất vọng vì người yêu mình không còn trong sáng, còn hơn phải sống trong cảm giác bị vợ mình lừa dối trong suốt bao nhiêu năm qua… để rồi khi biết được sự thật, tôi mất hết niềm tin vào tình yêu, vào người phụ nữ tôi đã từng rất trân trọng, rất yêu thương… Có lẽ, không ai có thể hiểu được nỗi thất vọng ê chề và cảm giác bị vợ mình lừa dối đau đớn như nào đâu?

Sau đêm hôm ấy, tôi đã đi thuê một phòng trọ và ở riêng với vợ. Sống ở nhà trọ được 5 tháng thì tôi đã tự giải thoát cho bản thân mình bằng cách ra nước ngoài để sinh sống… Và đã bảy năm trôi qua, tôi vẫn một mình sống ở nước ngoài, vẫn không liên lạc cho cô ấy, vẫn không biết được cuộc sống hiện tại của cô ấy bây giờ như thế nào nữa…

Có lẽ mọi người sẽ nghĩ tôi quá ích kỉ, bảo thủ và cổ hủ… nhưng sẽ chẳng ai hiểu được cảm giác của tôi như thế nào đâu. Trong đầu tôi lúc nào cũng có cảm giác bị lừa dối và xúc phạm… và không phải ai khác, đấy lại là người tôi đã từng yêu thương nhất, từng mong ước được chung sống với họ dưới một mái ấm gia đình, được sáng sáng, tối tối có nhau, san sẻ cho nhau mọi vui buồn trong cuộc sống…

Vậy mà cuối cùng… người tôi yêu thương nhất đã không trừ bất cứ thủ đoạn để lừa dối tôi. Sự thật muôn đời vẫn là sự thật, “cái kim trong bọc lâu ngày cũng lòi ra”… nhưng sự thật ấy cay đắng quá, đau đớn quá và nó khiến tôi thất vọng quá…

Cũng vì trải qua sự đắng cay trong tình yêu mà tôi nghĩ rằng: người phụ nữ không còn trong trắng thì không đáng tin cậy.

 

Nhãn: , ,